Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 665 Tu La Vương
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:22
Song, chuyện không lường được là nàng bước xuống chẳng những không giẫm đến tiểu nhân kia, ngược lại bị một sức mạnh cường đại đẩy ngược về phía sau.
Nếu không phải nàng thân thủ lợi hại, mượn lực thổi về phía sau mà vững vàng rơi trên bậc thang, sợ rằng rơi rất bi t.h.ả.m.
“Ha ha ha ha” Yểm vô tình cười lớn,“Xem bộ dáng nàng kia, ngốc đến đáng yêu!”
Hoàng Bắc Nguyệt không quay đầu lại hưởng ứng, chỉ hơi khiếp sợ ngẩng đầu tiểu nhân đứng trên bậc thang.
Chân phải của nàng vì sức mạnh phản chấn vừa rồi mà mất cảm giác…
Mặc quần áo đỏ tím giao nhau, tóc ngắn ngang tai, tóc mái cùng lông mi phủ trên trán, lông mi cau c.h.ặ.t lại, nhắm lại mắt, cả khuôn mặt đều có chút ủy khuất cau lại.
Rất giống đồng t.ử trong tranh tết, nhưng bộ dáng sầu khổ không có nửa phần vui mừng như đồng t.ử.
“Thiên Quỳ đại nhân?” Ô Sát hết sức khiếp sợ thốt lên.
Hít vào một hơi, Hoàng Bắc Nguyệt cẩn thận nhìn tiểu hài t.ử, cô ta chính là Ma thú Đia ngục của Thành Tu La - Thiên Quỳ?
Hồi tưởng lại tình cảnh ở hồ m.á.u Địa ngục, người bị ép thành m.á.u loãng rót vào cung cấp nuôi dưỡng Ma thú Đia ngục, nhìn lại người nhỏ con này nhưng sức mạnh tương phản khiến lông tơ dựng đứng cả lên!
Ma thú Đia ngục dĩ nhiên bị thức tỉnh, Phong Liên Dực không có ở đây, làm sao cô ta thức tỉnh được?
Trước khi nàng có đáp án, Lệ Tà đã bước xuống, khó tin nhìn Thiên Quỳ, sau đó mới quay đầu nhìn lại Quân Ly “Là ngươi?”
“Có cảm thấy khó tin khi không có huyết mạch Tu La vương cũng có thể thức tỉnh Ma thú Địa ngục hay không?” Yểm yêu nghiệt cười, làm càn vô lễ.
Quân Ly lạnh lùng nói:“Lệ Tà, thời đại không giống trước nữa.”
Hắn vừa mở miệng, tiểu hài t.ử nhắm c.h.ặ.t hai mắt bỗng nhiên mở ra, con ngươi đen nhánh rất nhanh lướt qua Hoàng Bắc Nguyệt.
“Quân Ly, ngươi trăm phương ngàn kế thức tỉnh ta, chính là vì nha đầu kia?”
“tân chủ nhân của Vạn Thú Vô Cương.” Quân Ly thản nhiên nói.
“A?” Thiên Quỳ cảm thấy hứng thú, tuy nhiên vậy khuôn mặt vẫn rất sầu khổ, liếc nàng một cái, sau đó xoay người “Đi theo ta.”
Hoàng Bắc Nguyệt đứng tại chỗ không nhúc nhích, mặt không biểu cảm, từ trên cao nhìn xuống hắn.
Bốn năm cao thủ tuyệt thế trước mặt cũng vẫn trấn định như thế, đến mức người khác không thể xem thường.
Thiên Quỳ nghiêng đầu nói: “hậu nhân của Hiên Viên Cẩn có khác, lá gan không nhỏ”.
Hoàng Bắc Nguyệt châm biến giương môi, nàng không muốn đi, ai làm gì được.
Thấy nàng kiên định như vậy, núi Thái Sơn sụp trước mặt cũng không biến sắc, Thiên Quỳ cũng không vui mím môi, trên mặt sầu khổ lộ ra vẻ âm u.
“Đi cùng cô ta” Quân Ly nhàn nhạt mở miệng sau lưng nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt cười gằn: “Quân Ly, đừng gạt ta, ta là hạng người gì ngươi không rõ sao, giải thích rõ ràng thì mọi thứ đều tốt”.
“Ngươi muốn biết cái gì”
“Vừa rồi Yểm nói là có ý gì”
“Nghĩa là dù ngươi không có huyết mạch thành Tu La, nhưng vẫn có thể trở thành Tu La Vương”. Chưa đợi Quân Ly lên tiếng, Yểm đã mở miệng trước.
Nhìn cặp mắt yêu mị đỏ như m.á.u, Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu.
Quân Ly nói: “Ngươi có Vạn Thú Vô Cương”
Lại liên quan tới Vạn Thú Vô Cương, Hoàng Bắc Nguyệt cười khổ, vật này cũng thật phiền phức.
Nghe bọn hắn nói, Thiên Quỳ cũng mở miệng nói: “Trước kia ta hợp tác cùng Hiên Viên Cẩn…”
“Phốc…” Cô ta vừa nói xong, Yểm không nể mặt bật cười, nửa người nghiêng trên vương tọa, cười đến lăn lộn: “Hợp tác? Ha ha ha, ngươi lại còn nói hợp tác?”
Thiên Quỳ quắc mắt nhìn hắn: “Ngươi có ý gì?”
“Ý là người của Thành Tu La các ngươi đều mặt dày”, Yểm thoải mái cười to “Đừng quên ngươi và Lệ Tạ gộp lại đều là bại tướng dưới tay Cẩn nhi”.
Bị Yểm kích thích, nhưng Thiên Quỳ không dễ trêu, không ngờ vẫn có thể nhẫn nhịn, không phát hỏa. Lệ Tà nhìn hắn ẩn nhẫn cũng không phát tác.
Mà Hoàng Bắc Nguyệt cũng từ đối thoại của bọn họ đoán được vài thứ, tâm tư hơi chuyển động thầm nghĩ.
Sức ảnh hưởng của Van Thú Vô Cương vượt xa suy nghĩ của nàng.
Lệ Tà đuổi tận g.i.ế.c tuyệt nàng, cho dù Phong Liên Dực nhiều lần ngăn cản, hắn cũng không từ bỏ ý định.
Trước cho rằng Lệ Tà sợ nàng trở ngại Phong Liên Dực đoạn tuyệt tình ái, cho nên không thể không g.i.ế.c nàng, hiện tại ngẫm lại chuyện này còn có ý vị sâu xa.
Liếc Lệ Tà, Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy nói: “Các vị thực phí hết tâm tư”.
Lệ Tà trầm mặt, xem ra vẫn chưa bỏ cuộc.
“Muốn biết nhiều thêm thì theo ta” Thiên Quỳ nói.
Lần này Hoàng Bắc Nguyệt không cự tuyệt, sau khi nghĩ thông suốt, nàng biết tình cảnh của mình cũng không bị động như vậy.
“Đi thôi”, cười nhạt, nàng đã đi xuống bậc thang.
Đi qua Thiên Quỳ, không ngờ Ma thú địa ngục này lại mở cánh tay ngắn ngủn, mặt không đổi sắc: “bế ta”
Hoàng Bắc Nguyệt sửng sốt, sau lưng Yểm cười cợt mới hiểu, trong lòng hơi kinh ngạc nhưng nàng không biểu hiện ra, rất nhanh ôm Thiên Quỳ lên đi xuống bậc thang.
Bên Vương tọa, bốn nam nhân nhìn theo bóng lưng nàng biến mất, từng người mới thu hồi tâm tư.
“Hắc t.ử, ta dám cược nha đầu thối này tuyệt đối không thể dựa vào được, ngươi nhìn cô ta mười phần sai, nói tới giảo hoạt gian trá, ta và ngươi đều phải bái phục chịu thua cô ta”. Yểm híp mắt nói.
Quân Ly chỉ trầm mặc không nói
Lệ Tà mơ hồ phẫn nộ, nói: “Quân Ly các hạ không có huyết mạch Thành Tu La, mạnh mẽ triệu hồi Ma thú Đia ngục, cho nên sau khi cô ta thức tỉnh chỉ có thể mang trạng thái trẻ nhỏ. Hiện tại muốn mượn sức mạnh Vạn Thú Vô Cương cho cô ta phát triển, sợ rằng không dễ như vậy!”
“Cô ấy sẽ làm theo ý ta.” Quân Ly không nghi ngờ, hắn liếc mắt một cái là nhìn ra nha đầu kia là hạng người gì.
Trên thế giới này, ngươi muốn đạt được một thứ gì đó thì nhất định cần phải hy sinh một thứ khác, rất công bình.
Hắn biết nàng hiểu rõ quy tắc thế giới này.
Nàng vẫn tỉnh táo, thông minh, không giống cô gái bình thường vọng tưởng may mắn, biết hết thảy đều khổ cực mới đạt được, chưa từng không làm mà hưởng.
“Ngươi tin cô ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời người sao?” Lệ Tà hừ lạnh một tiếng, nữ nhân kia, hắn không dám nói hiểu rõ, nhưng cũng biết tuyệt đối không phải một người cơ hội.
“Cô ấy sẽ không.” Quân Ly rất có tự tin “Ta phong ấn nguyên khí của ta trong Vạn Thú Vô Cương, nếu cô ấy có dị động, ta lập tức sẽ biết.”
Nghe vậy, Lệ Tà mới thoáng yên tâm một chút.
Yểm nhàm chán trợn tròn mắt: “Ta nói, các ngươi rốt cuộc đùa cái gì? Đại gia không thích quanh co lòng vòng, thống thống khoái khoái ra ngoài tàn sát một hồi không phải tốt sao?”
“Đến một ngày ngươi g.i.ế.c hết sạch thì làm được gì nữa?” Ô Sát bất chợt vù vù mở miệng.
“Cũng đúng, trước kia ta g.i.ế.c nhiều người như vậy, vẫn thấy rất nhàm chán.” Yểm thở dài, uể oải hỏi,“Vậy các ngươi muốn chơi đùa cái gì?”
“Ngươi không cần hỏi nhiều, đến lúc đó ngươi sẽ cảm giác thú vị hơn trăm lần so với g.i.ế.c người.” Quân Ly thản nhiên nói, hắn hiểu rõ cá tính Yểm.
Nếu hắn cũng nói như vậy, Yểm cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Hắn bẻ đầu ngón tay nói: “Hắc t.ử, ngươi đừng gạt, nếu dám thì ta liền phản lại g.i.ế.c ngươi”
Hắn đẹp đến mức khiến nữ nhân xấu hổ, giọng nói tà ác có cảm giác mị hoặc, trực tiếp khiến người ta phun m.á.u mũi xúc động.
Phía bên này, Hoàng Bắc Nguyệt ôm Thiên Quỳ, dựa theo chỉ thị của hắn đi tới một gian phòng, đặt hắn trên giường đá.
Thiên Quỳ ngồi xếp bằng, không biết khi nào đã nhắm mắt lại.
“Vạn Thú Vô Cương ở trên người ngươi chứ.”
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, mặc dù ả nhắm mắt lại, tuy nhiên nàng biết đối phương thấy được, cho nên cũng không mở miệng.
