Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 666 Tu La Vương

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:23

Quả nhiên, nàng gật đầu một cái, Thiên Quỳ đã nói: “Vạn Thú Vô Cương được sáng tạo ra, có ba thời kỳ rất trọng yếu, hơn một trăm năm trước, mươi chín năm trước, cùng với hiện tại, ngươi hẳn hiểu rõ một ít.”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, hắn nói tiếp: “Hơn một trăm năm trước, Đại lục Tạp Nhĩ Tháp có thể nói là thời kỳ huy hoàng nhất. Hiên Viên Cẩn sáng tạo Vạn Thú Vô Cương, Cây Cát cánh là cao thủ chú thuật, Tu La vương Lâu Càng mạnh mẽ hung tàn, thánh quân Tống Vân Sương kinh tài tuyệt thế của Điện Quang Diệu, Dạ Vương Tiêu Lan quỷ dị thần bí của Tư U Cảnh. Ngoài Hiên Viên Cẩn, những người này đều xa lạ với ngươi chứ?”

Quả  thật ả nói một số người đúng là lần đầu tiên nàng nghe nói.

Tuy nhiên, thời đại kia không cần nghĩ cũng biết là bậc thịnh thế tao nhã thế nào, có điều hôm nay nàng không hứng thú nghe chuyện xưa.

“Thiên Quỳ các hạ, nói trọng điểm đi!.”

Thiên Quỳ sắc mặt thờ ơ nói: “Vừa rồi Yểm nói không sai, ta quả thật thua dưới tay Hiên Viên Cẩn, năm đó Cây Cát cánh muốn cùng bệ hạ Lâu Càng đồng quy vu tận, thời khắc nguy cấp, Lâu Càng triệu hồi ta.

Ta g.i.ế.c Cây Cát cánh, chọc giận Hiên Viên Cẩn, cô ta đại náo Thành Tu La, khi đó cô ta không có Vạn Thú Vô Cương, nhưng ba năm sau, cô ta mang theo Vạn Thú Vô Cương xuất hiện lần nữa, ta cùng Lệ Tà không có cực nhỏ phần thắng, cô ta bức chúng ta lập khế ước với Vạn Thú Vô Cương, trọn đời thần phục khối hắc ngọc này, không được làm trái.”

Hoàng Bắc Nguyệt hít một hơi, lập tức mỉm cười, nếu Hiên Viên Cẩn còn sống, tuyệt đối là đồng bọn ăn nhịp cùng nàng!

“Hiên Viên Cẩn rời đi thì phong ấn ta tại hồ m.á.u. Gần trăm năm sau khi cô ta c.h.ế.t, Vạn Thú Vô Cương mai danh ẩn tích. Đến khi mười chín năm trước Hiên Viên Vấn Thiên xuất hiện, hắn có Vạn Thú Vô Cương, Lệ Tà đành phải bại lui, hắn trong cơn giận dữ mời bệ hạ triệu hồi ta, đáng tiếc Tu La vương Thương Mặc thích mĩ nhân không ngó ngàng đến giang sơn, bị Huyền Xà Âm Hậu đầu độc, buông tha triệu hồi, cuối cùng bị thánh quân Tống Mịch của Điện Quang Diệu thừa dịp nhảy vào, ôm hận mà c.h.ế.t.”

“Ngươi hiện tại hẳn đã hiểu vì sao Lệ Tà muốn đẩy ngươi vào chỗ c.h.ế.t rồi chứ.” Thiên Quỳ cười khẩy một tiếng “Đại khái chính là số mệnh, ngươi có Vạn Thú Vô Cương, đầu độc tân nhiệm Tu La vương, đừng nói Lệ Tà không thể tha cho ngươi, ta cũng không thể tha.”

Hoàng Bắc Nguyệt tự động quên câu nói của ả, hiện tại mọi thứ về Phong Liên Dực, nàng cũng tự động tránh không muốn nhắc tới.

“Nói như vậy, ai là chủ nhân Vạn Thú Vô Cương, ai có thể khiến ngươi cùng Lệ Tà thần phục đều trở thành vua của Thành Tu La?”

“Lời nói như thế không sai, tuy nhiên, cũng phải xem thực lực người kia.” Thiên Quỳ lạnh lùng nói, “Vừa rồi lúc ngươi ôm ta, ta lặng lẽ sờ qua mạch đập của ngươi, ngươi hiện tại chỉ có ba trong năm loại chú ấn?”

“Không sai.” Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, ở trước mặt kẻ mạnh dị thường này, nàng biết thực lực mình rất khó ẩn giấu.

Thiên Quỳ nói :“Ba loại chú ấn, Quân Ly lại nói ngươi rất mạnh, xem ra, ta cũng nên cẩn thận một chút .”

“Hắn phí nhiều thủ đoạn tìm ta chắc là vì ngươi, ta đoán không sai thì ngươi hình thái này cũng không phải bộ dáng bình thường.”

Thiên Quỳ gật đầu “Lúc Hiên Viên Cẩn phong ấn ta đã lấy nguyên khí Vạn Thú Vô Cương áp chế, hiện tại ngươi chỉ cần mỗi ngày lấy nguyên khí truyền vào kinh mạch ta, mười hai ngày sau, ta tự nhiên có thể khôi phục.”

“Quân Ly đã đủ mạnh mẽ, ta không rõ hắn còn muốn ngươi làm gì?” Quân Ly cùng Yểm cộng lại cũng đủ quấy khối đại lục long trời lở đất.

Thiên Quỳ trầm ngâm chốc lát nói: “Ta ngay từ đầu nói mấy người kia, trừ Thành Tu La chúng ta thì hậu nhân Cây Cát cánh, thánh quân Điện Quang Diệu, Dạ Vương của Tư U Cảnh, cùng với hiện tại Tống Mịch không biết tung tích đều không phải hạng người hời hợt.”

Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc, những người này, trừ hậu nhân Cây Cát cánh, đại bộ phận cũng là nàng muốn đối phó, ít nhất là Tống Mịch.

“Bắt đầu đi.” Tựa hồ hiểu rõ suy nghĩ của nàng, Thiên Quỳ cũng không dài dòng, hai tay kết ấn, nhẹ nhàng hít một hơi, an tĩnh ngồi.

Quân Ly đã sớm an bài ổn thỏa hết thảy, xem ra, nàng muốn cự tuyệt cũng không cự tuyệt được.

Khóe miệng lạnh lùng cong lên, Hoàng Bắc Nguyệt cũng dứt khoát ngồi trên giường, khoanh chân ngồi phía sau Thiên Quỳ, nguyên khí màu đen trong lòng bàn tay chậm rãi xuất hiện, nàng chậm rãi đặt trên thân thể nho nhỏ.

Nhất thời nguyên khí màu đen tiến vào, thần thức của nàng cũng chạy theo vào kinh mạch Thiên Quỳ.

Không phải chủ nhân của Vạn Thú Vô Cương nên nguyên khí màu đen di chuyển chật vật chậm rãi trong kinh mạch hắn.

Tuy nhiên, bởi tốc độ chậm nên lần đầu tiên nàng nhìn thấy kinh mạch ma thú.

Bởi vì trước từng thấy kinh mạch Tiểu Hổ nên hiểu rõ kinh mạch thần thú, song ma thú khác thần thú, kinh mạch bọn họ càng cứng cỏi hơn.

Vách kinh mạch còn có một tầng màng mỏng bao trùm, những màng thoạt nhìn yếu ớt, nhưng mỗi khi nguyên khí màu đen tới gần, chúng sẽ sinh ra lực đẩy thật lớn bài xích nguyên khí màu đen.

Hoàng Bắc Nguyệt không thể không gia tăng nguyên khí, tiếp tục len lỏi đi trước.

Hai canh giờ sau, nguyên khí mới khó khăn tới bên trong kinh mạch, nơi này là chỗ mạch m.á.u, mặc kệ là triệu hồi sư, thần thú, hay là ma thú, chỉ cần bị phá hư nơi này chắc chắn sẽ nguy hiểm tới tánh mạng.

Bởi vì bọn họ ngưng tụ nguyên khí ở chỗ này, giống như trái tim có vô số kinh mạch liên tiếp, tất cả nguyên khí theo kinh mạch đi vào, cũng tụ tập ở chỗ này.

Chỉ cần nàng thoáng động tay chân một chút, thần không biết quỷ không hay, ma thú này …

Hoàng Bắc Nguyệt tuy nghĩ như vậy, song ý nghĩ này chỉ chợt lóe đã từ bỏ.

Quân Ly dám phóng tâm để nàng đến trợ giúp Thiên Quỳ, sao lại không làm biện pháp phòng hộ chứ?

Sợ rằng nàng chưa kịp ra tay, hắn sẽ lập tức phát hiện.

Cho nên, Hoàng Bắc Nguyệt không suy nghĩ nhiều, khiến nguyên khí màu đen ở trong khí nguyên vận chuyển một vòng rồi đi ra ngoài, đột nhiên thần thức liếc nhìn khí nguyên một lần, một vệt đen lặng lẽ nổi lên trên nguyên khí đỏ thẫm, thần không biết quỷ không hay chui vào trong nguyên khí vận chuyển của nàng.

Thần thức cảm giác rất nhạy cảm, nàng lập tức nhận thấy vệt khí đen này không thuộc về nàng!

Song, khí tức này vừa khít với khí tức của Vạn Thú Vô Cương khiến nguyên khí của nàng không cự tuyệt được!

Hoàng Bắc Nguyệt kinh hãi, tách vệt đen ra, nhưng bọn chúng vừa tiếp xúc đã hoàn toàn hòa vào nhau như nước sữa, nàng loay hoay đầy mồ hôi cũng không thể tách được vệt đen kia!

Theo khí đen dũng mãnh tiến vào, một tia nguyên khí trong nguyên khí màu đỏ của Thiên Quỳ cũng tiến vào trong nguyên khí của nàng.

Hết thảy giằng co ngắn ngủn mười mấy giây, song khiến nàng cảm giác vô cùng dày vò, lúc màu đen cùng màu đỏ dung hợp cũng không có chuyện đặc biệt gì phát sinh.

Nguyên khí lại bình tĩnh chạy trong kinh mạch.

“Làm sao vậy?” Vừa rồi lúc nàng rối ren muốn bài xích khí kia, bàn tay hơi dùng sức đặt trên lưng Thiên Quỳ, cho nên giờ phút này ả mới lên tiếng hỏi.

Hoàng Bắc Nguyệt trống n.g.ự.c nhanh hơn, chuyện vừa rồi chẳng lẽ ả không có cực nhỏ cảm giác sao?

“Không có gì, điều động thêm nhiều nguyên khí vào mới có thể di chuyển bình thường.” Nếu Thiên Quỳ không phát hiện, nàng cũng không dự định nói ra.

Bởi vì vệt đen kia vừa khít khí tức của Vạn Thú Vô Cương.

Nói vậy ngay cả Thiên Quỳ cũng không biết trong nguyên khí chính mình có khí tức của Vạn Thú Vô Cương.

Thứ này nhất định là Hiên Viên Cẩn lưu lại, là tốt hay xấu không cần nói cũng biết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.