Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 672 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:23

Hoàng Bắc Nguyệt rất muốn đem Chi Chi ra nhìn kĩ một chút để xem điểm nào không giống thiếu niên để phản bác? Tóm lại chỉ cần giống như cũ là được, ai có thể liên tưởng một củ khoai tây với một cô bé dễ thương như vậy chứ!

“Đây là Chi Chi, ha ha……” Hồng Chúc miễn cưỡng cười ngồi xổm xuống, sờ sờ mặt Chi Chi, cảm thán một tiếng,“Thật sự là thiếu nữ mười tám tuổi đều thay da đổi thịt.”

Hoàng Bắc Nguyệt cười xoa đầu Chi Chi, mặc kệ thiếu niên hay thiếu nữ, chỉ cần vẫn là Chi Chi là được.

Nghĩ thời gian dài qua, Tiểu Hổ tâm tâm niệm niệm chờ được đến Tư U Cảnh. Lúc để người ta mang Chi Chi đi, hắn vẫn áy náy, có lẽ sẽ có nhiều lời nói với Chi Chi.

“Tiểu Hổ, sao không nói gì thế?” Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu hỏi.

Chi Chi lau nước mắt, mừng rỡ ngẩng đầu, mắt to ngập nước nhìn Tiểu Hổ, vàng ròng chiếu vào mắt của nàng rạng rỡ lấp lánh.

Song, Tiểu Hổ lại chỉ liếc mắt một cái, cuối cùng chẳng nói gì, lặng yên trở lại không gian linh thú.

“Tên này làm sao vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khổ lắc đầu, đã lâu không gặp mà nửa lời không nói, tốt xấu gì hai người bọn họ cũng sinh sống cùng nhau rất nhiều năm mà!

Hồng Chúc hơi trầm ngâm, sau đó nói ra một câu:“Đại khái phát hiện Chi Chi là một cô gái, chắc bị đả kích lớn rồi!”

Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ, lắc đầu, không xen vào việc của người khác, nhìn về phía Lôi Nộ nói:“Lôi Nộ các hạ, khế ước của chúng ta vẫn có hiệu lực chứ.”

“Đương nhiên!” Lôi Nộ dũng cảm nói,“Muốn hỗ trợ gì cứ nói!”

“Kỳ thật cũng không có gì to tát, chỉ mượn chỗ ở tạm vài ngày.” Hoàng Bắc Nguyệt lễ phép nói, tuy nói có khế ước với Lôi Nộ, nhưng nàng chưa bao giờ coi hắn thành người hầu thật sự.

Hai người hợp tác phải có sự tôn trọng tối thiểu, nàng hiểu rõ điều này.

“Không được! Tư U Cảnh từ xưa đến nay không cho phép người ngoài bước vào, các hạ tìm nơi khác đi!” Lôi Nộ không mở miệng, nhưng Lộc Nhai quyết đoán cự tuyệt.

Trong năm vị Vương đô ở Tư U Cảnh, trừ Lôi Nộ ra thì vẻ mặy những người còn lại cùng Lộc Nhai giống nhau, rõ ràng không đồng ý một người ngoài đi vào.

Tuy nhiên Hoàng Bắc Nguyệt không nóng nảy, nàng có Chi Chi ở đây, lần này bất kể thế nào cũng phải mặt dày trụ lại, trốn ở bên ngoài rất dễ bị tìm được.

Không biết rõ chú ấn ở chỗ Thiên Quỳ, nàng không thể đi đâu được.

“Chủ nhân không cần xen vào bọn họ, đi theo ta.” Chi Chi vẫy tay bọn bọ, hoàn toàn không để ý sự ngăn cản của người khác.

“Dao Điện hạ, chuyện này phải xin ý của bệ hạ trước.” Phong Vô Hành cung kính nói.

“Ngươi đi xin chỉ thị đi, ta dẫn bọn họ đi nghỉ ngơi trước.” Chi Chi không nhìn bất kỳ kẻ nào, lúc này, ai nói gì cũng vô dụng.

Phong Vô Hành biết  không khuyên được, đành im lặng không nói.

“Bổn vương cũng đi theo xem một chút, ha ha ha…” Lôi Nộ cười lớn theo sau.

Đoàn người đi xuống tường thành, ở ngã tư đường không một bóng người, xung quanh cửa sổ phòng ốc cũng đóng c.h.ặ.t, có vài ngọn đèn dầu phát sáng.

“Tư U Cảnh cấm đi lại ban đêm sao? vì sao trên đường không có người?” Hoàng Bắc Nguyệt tò mò hỏi, hiện tại mặt trời vừa lặn, không đến mức ai cũng về nhà ngủ chứ?

“Sau khi Mặt trời lặn là thời gian hồn phách hoạt động, người sống không tranh với người c.h.ế.t, cho nên ban đêm giành cho bọn họ.” Lôi Nộ cười nói.

Nghe hắn nói xong, trên lưng Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên nổi da gà. Nói vậy thì bây giờ linh hồn đang hoạt động đầy đường sao?

Không muốn suy nghĩ nhiều, bọn họ vội vàng bước nhanh hơn.

Trên đường đơn giản thương lượng một chút, theo Chi Chi vào vương cung quá gần Dạ Vương, không an toàn, cho nên tạm thời ở tại quý phủ của Lôi Nộ.

Lôi Nộ rất hiếu khách, bọn họ vừa đến, lập tức cho người chuẩn bị thức ăn ngon khoản đãi, ăn cơm xong, Hỏa Tịch xinh đẹp cũng mang ý chỉ của Dạ Vương tới.

“Bệ hạ ngày mai muốn gặp Hoàng Bắc Nguyệt các hạ.” Nói xong ý chỉ của Dạ Vương, Hỏa Tịch cũng không khách khí ngồi xuống.

Không ngờ Dạ Vương triệu kiến nhanh như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt nắm chén rượu, trầm mặc chốc lát.

“Chủ nhân yên tâm, phụ vương là người tốt.” Chi Chi vội vàng nói, sợ nàng hiểu lầm.

Hoàng Bắc Nguyệt cười nói:“Nếu tới Tư U Cảnh, tự nhiên phải đi bái kiến Dạ Vương bệ hạ, ngày mai ta sẽ theo Hỏa Vương đại nhân cùng tiến cung.”

Hỏa Tịch gật đầu, nói với Chi Chi:“Dao nhi, ngươi là vua tương lai của Tư U Cảnh, không nên tùy tiện gọi người khác là ‘Chủ nhân’, cho dù trong lòng ngươi nguyện ý, cả Tư U Cảnh cũng sẽ không đồng ý. Sỉ nhục điện hạ, chẳng khác nào đối địch với Tư U Cảnh.”

Chi Chi nghe xong, ôm lấy bắp đùi Hoàng Bắc Nguyệt mà cọ xát.

Hoàng Bắc Nguyệt hiểu Hỏa Vương nói chuyện không phải cho Chi Chi nghe, mà là nói cho nàng nghe.

Từ trước Chi Chi không nói, chưa bao giờ biết nàng xưng hô với mình thế nào, hiện tại nghe được cũng bất đắc dĩ.

“Chi Chi, trước kia ta dạy ngươi thế nào ? Chỉ có thể làm nũng lúc không có người ngoài, nếu có người ngoài thì làm thế nào?”

Chi Chi ngây thơ ngẩng đầu, vừa lúc thấy Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, đôi mắt thanh lạnh nhẹ nhàng liếc mắt một cái, trong lòng giật mình, nháy hai mắt, rất ngoan ngoãn ngồi nghiêm chỉnh.

Trẻ nhỏ dễ dạy.

Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười nhìn về phía Hỏa Tịch, nói: “Để Hỏa Vương các hạ chê cười, trước kia Chi Chi ở bên cạnh ta, vẫn không dạy dỗ tốt nàng.”

Khuôn mặt Hỏa Tịch cao quý không thay đổi. Nàng ra oai phủ đầu Hoàng Bắc Nguyệt, đối phương xinh đẹp đáp lễ trở lại, rất hợp lý. Nàng không tức giận bởi vì từ thiếu nữ này, thấy được bóng dáng quen thuộc ngày xưa.

Đối chọi gay gắt, vô cùng dẻo miệng, không cúi đầu nhận thua, quật cường khiến người ta đau đầu.

Nàng ảm đạm cười:“Dao nhi lớn lên sẽ tự hiểu chuyện.”

Không ngờ Hỏa Vương luôn luôn lạnh lùng kiêu ngạo không buông tha ai cũng chủ động chịu thua, ngoài dự liệu của Lôi Nộ. Hắn tỉ mỉ đ.á.n.h giá ánh mắt nữ nhân kia, xác định không có thần sắc tức giận mới thoáng yên tâm.

Vì tránh lại tranh chấp, Lôi Nộ sớm kết thúc nói chuyện, mời khách khứa đi nghỉ ngơi, sau đó tự mình tiễn Hỏa Tịch ra khỏi cửa.

“Ách……” Lôi Nộ dùng cái tay thô ráp chụp vào gáy nói,“Nha đầu kia mặc dù dẻo miệng một chút, nhưng kỳ thật tâm địa không tồi.”

Hỏa Tịch ung dung cười: “Lần nhìn thấy ngươi che chở người khác đúng là chuyện của hơn một trăm năm trước.”

Tư U Cảnh không có ánh trăng, chỉ có hai cái đèn l.ồ.ng to trên cửa phủ, chiếu sáng khuôn mặt cương nghị của Lôi Nộ.

Chỉ thấy thần sắc hắn chậm rãi trầm xuống, tiếng rít nói: “Cũng là ngươi hiểu rõ ta, dễ dàng để ngươi hiểu thấu.”

“Cô ta quả thật rất giống Cẩn nhi lúc trẻ.”

“Ha ha, phong thái của Cẩn điện hạ, trọn đời khó quên!” Lôi Nộ đùa giỡ nói.

Trong tiếng cười mạnh mẽ của hắn, Hỏa Tịch nhẹ giọng thở dài,“Ta thường suy nghĩ, nếu năm đó tranh giành vương vị, bệ hạ không thiết bẫy hại Cẩn nhi, bức cô ấy bỏ đi, có lẽ sau này……”

“Chuyện đã xảy ra cần gì nghĩ nhiều? Chúng ta đều già rồi, chuyện đã qua thì cho qua đi!” Lôi Nộ đột nhiên thở dài một tiếng.

Rất hiếm khi nghe thấy hắn nói cảm khái như vậy, Hỏa Tịch cười khổ, sờ sờ khuôn mặt xinh đẹp chính mình,“Cũng đúng.”

Thản nhiên cười vài câu, Hỏa Tịch triệu hồi ra một đám lửa, biến mất ở bên trong, Lôi Vương cũng rầu rĩ xoay người trở về vương phủ.

Hai người không chú ý lúc bọn họ nói chuyện, sau cửa phủ có một bóng đen ẩn trong đêm, chuyện bọn họ nói cũng nghe được rõ ràng.

Đợi hai người sau khi rời khỏi, bóng đen mới chậm rãi đi ra, ngọn đèn chiếu rõ một nửa mặt, rõ ràng là Hoàng Bắc Nguyệt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.