Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 673 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:23

“Xem ra, ngày mai đi gặp Dạ Vương, sẽ rất thú vị đây.”

Nàng không ngờ Hiên Viên Cẩn cùng Tư U Cảnh lại có ngọn nguồn lớn như vậy.

Tranh giành vương vị? Xếp đặt hãm hại?

Chẳng trách năm đó Hiên Viên Cẩn đ.á.n.h Tư U Cảnh đến mức phải rời xa ánh sáng, ẩn lui trong bóng tối.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi trở lại phòng, Hồng Chúc mang Chi Chi đi ngủ, nàng ngồi ở trên giường, thả Thiên Quỳ khỏi không gian linh thú ra, giúp hắn ẩn giấu khí tức trên người.

Bị buồn bực lâu như vậy, Thiên Quỳ thờ ơ liếc mắt một cái, nhưng chưa nói gì.

“Lời nói vừa rồi ngươi cũng nghe thấy chứ?” Hoàng Bắc Nguyệt hỏi.

“Ta chỉ biết Dạ VươngTiêu Lan có muội muội tên là Tiêu Cẩn, từ nhỏ thiên phú trác tuyệt, đáng tiếc có tiên đoán nói cô ta tâm thuật bất chính, tương lai sẽ đẩy Tư U Cảnh vào đại họa, bởi vậy không xứng với vương vị, bị đuổi khỏi Tư U Cảnh, từ đó không rõ đi đâu, không ngờ cô ta chính là Hiên Viên Cẩn.”

“Xem ra tiên đoán cũng không phải là tin đồn vô căn cứ, thực tế về sau đã chứng minh.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói.

Thiên Quỳ thờ ơ nói: “Ngươi hỏi nhiều như vậy để làm gì? Muốn báo thù cho cô ta sao?”

“Ta ăn no rửng mỡ chắc.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nhạo,“Ta chỉ muốn biết, thực lực Dạ Vương thế nào?”

“Sâu không lường được.” Thiên Quỳ đơn giản nói bốn chữ. Trong miệng cao thủ như ả, đ.á.n.h giá bốn chữ này có chút cao quá mức.

Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng hít một hơi, bất đắc dĩ buông tay,“Xem ra ngày mai phải cẩn thận!”

“Trước khi ta khôi phục thực lực, trừ lúc nguyên khí vận chuyển, ta sẽ không xuất hiện.”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, mở không gian cho ả vào, chính mình cũng nằm xuống nghĩ lại chuyện xảy ra hôm nay.

Lúc nhắm mắt lại, trước mắt xuất hiện một đôi mắt lạnh lùng không có cảm tình, nhìn nàng từ xa.

“Chúng ta sẽ có tương lai, tại sao… không tin ta chứ?” Trước khi ngủ, nàng thì thào nói.

***

Sáng sớm, Hỏa Tịch xuất hiện dẫn Hoàng Bắc Nguyệt đi Vương cung gặp mặt Dạ Vương.

Hừng đông ở Tư U Cảnh chính là thiên đường trên nhân gian, khung cảnh tách biệt với bên ngoài, dọc đường đi phồn hoa đưa tiễn, khiến tâm tình cũng bất giác tốt hơn.

Trong hoa viên ở vương cung chờ đợi, Chi Chi vẫn năn nỉ nàng cho Tiểu Hổ ra, nàng hồi lâu không gặp Tiểu Hổ, muốn chơi đùa với hắn, song Hoàng Bắc Nguyệt hỏi ý tứ Tiểu Hổ, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Chi Chi thất vọng, tuy nhiên Dạ Vương rất nhanh đã tới, Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc đối mặt, nghĩ sẽ thấy một vương giả bí hiểm, song, ban đầu truyền vào lỗ tai lại là vài tiếng ho suy yếu.

Nàng sửng sốt, ngẩng đầu nhìn đường nhỏ trong vườn hoa, hai cung nhân đẩy xe lăn lại đây. Trên xe lăm là một nam t.ử mặc cẩm y tú bào, thần thái tiều tụy, bệnh trạng nghiêm trọng, dùng khăn che miệng ho khan, sau khi lau khóe miệng, hắn không dấu vết nhét khăn vào ống tay áo.

Nghe tiếng ho vỡ nát, chỉ sợ là ho ra m.á.u.

Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, nghìn suy vạn nghĩ cũng không ngờ sẽ nhìn thấy Dạ Vương bệnh tật.

“Phụ vương!” Chi Chi nhìn thấy hắn, sôi nổi chạy tới, lôi kéo tay hắn,“Người khá hơn chút nào không?”

“Tốt hơn nhiều.” Dạ Vương nhìn thấy Chi Chi, trên gương mặt tái nhợt lộ ra nụ cười suy yếu.

Tình trạng đó làm sao tốt hơn nhiều được, rõ ràng là có bệnh nguy kịch, không thể sống lâu được.

Không nhịn được liếc nhìn Hỏa Tịch, đối phương thản nhiên nói:“Bệ hạ mắc bệnh từ trong bụng mẹ, năm đó vì bình loạn nên bị trọng thương, tuy nhiên bệ hạ cũng không phải dễ chọc.”

Cô ta nói bình loạn, đương nhiên là bình loạn do Hiên Viên Cẩn tạo ra.

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, Dạ Vương ngồi trên xe lăn được đẩy tới, nàng tiến lên từng bước, lễ phép hành lễ.

“Không cần đa lễ, ta còn chưa cảm tạ ngươi chăm sóc Dao nhi nhiều năm qua.” Dạ Vương giơ tay lên đỡ nàng, chậm rãi đứng lên, để Hỏa Tịch mang Chi Chi đi nơi khác chơi đùa, còn hắn cùng Hoàng Bắc Nguyệt đi trên con đường mòn của hoa viên ra tới hồ.

Nhìn bước chân hắn nhẹ nhàng, Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi nói: “Nghe nói bệ hạ bệnh lâu ngày, ta có phương t.h.u.ố.c biết đâu hữu dụng.”

Dạ Vương cười nói: “Để các hạ lo lắng, tuy nhiên kể cả độc cô d.ư.ợ.c thánh tới cũng không trị được hết bệnh của quả nhân.”

“Độc cô d.ư.ợ.c thánh mặc dù lợi hại, nhưng ta biết có một vị luyện d.ư.ợ.c sư khiến ngay cả ông ta cũng phải bội phục.”

“A, các hạ nói tới ai?” Dạ Vương chậm rãi xoay người, cười hỏi.

“Nàng gọi là Hiên Viên Cẩn, nàng để lại phương t.h.u.ố.c chế tạo Thất phá đan, giúp ta dựng lại linh thể.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói, ngẩng đầu nhìn thẳng Dạ Vương.

Có lẽ đã lâu không nghe đến cái tên này nên Dạ Vương sợ run thật lâu mới chậm rãi khôi phục,“Nghe nói người này đã c.h.ế.t, quả nhân không ôm hy vọng.”

“Dạ Vương bệ hạ quên rồi sao? ta là truyền nhâncủa nàng .” Hoàng Bắc Nguyệt tiến lên, “Bệ hạ yên tâm để tại hạ bắt mạch xem sao?”

Dạ Vương liếc nhìn nàng, chậm rãi vươn tay ra, đầu ngón tay Hoàng Bắc Nguyệt đặt lên trên cổ tay gầy gò của hắn xem mạch đập, có chút ngưng thần.

“Các hạ mang khách quý đến, quả nhân đã lâu không gặp nàng.” Dạ Vương đột nhiên cảm thán một tiếng.

Lông mi nhẹ nhàng run lên, Hoàng Bắc Nguyệt bình tĩnh nói:“Đáng tiếc nàng cổ quái, không thích gặp người khác, nếu không có thể ôn chuyện với bệ hạ.”

Ngón tay rời khỏi mạch đập, Dạ Vương chậm rãi kéo ống tay áo, bao trùm qua cổ tay “Các hạ chẩn thế nào?”

“Chứng bệnh của bệ hạ tồn tại từ hồi còn là bào t.h.a.i thì tại hạ không dám điều trị, nhưng dư độc trong cơ thể có thể thử một lần.”

“Ngươi  nói là quả nhân trúng độc?” Trong nháy mắt khiếp sợ, lập tức Dạ Vương cũng hiểu rõ, cười cười, “Độc này, các hạ dự định trị thế nào?”

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêm túc trầm ngâm một chút, nói :“Chuyện này cũng không phải là một sớm một chiều có thể trị hết. Bệ hạ trúng độc nhiều năm như vậy, độc tố đã sớm xâm nhập trong xương tủy, ta cần thời gian điều chế phương t.h.u.ố.c.”

“Không phải là quả nhân hoài nghi các hạ, chỉ là các hạ dựa vào cái gì để ta tin phục?”

Đã sớm ngờ tới hắn sẽ hỏi như vậy, Hoàng Bắc Nguyệt ảm đạm cười, không chút hoang mang nói: “Độc do Hiên Viên Cẩn hạ, giờ phút này người đó đã không còn ở nhân thế. Trên đời này chỉ có ta mới có Vạn Thú Vô Cương, ngươi không có lựa chọn.”

Đôi mắt thanh lạnh nhẹ nhàng liếc hắn, cho dù con bài chưa lật không xuất hiện, nhưng đáy mắt tự tin cũng khiến người ta tin phục.

Dạ Vương giật mình một cái, thì thào hỏi: “Nàng c.h.ế.t rồi sao?”

Giọng nói trầm thấp đột nhiên vắng vẻ, như chìm vào vực sâu…

“Dạ Vương!” Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng đưa tay nâng cánh tay Dạ Vương, thoáng dùng sức dìu hắn.

Bên này động tĩnh vừa xuất hiện, cung nhân ở gần đó lập tức vội vàng chạy tới, đỡ Dạ Vương lên ngồi trên xe lăn.

“Nàng c.h.ế.t như thế nào?” Dạ Vương nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng Bắc Nguyệt, “Nàng nói gì trước khi c.h.ế.t?”

Hoàng Bắc Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, nàng chỉ gặp qua t.h.i t.h.ể của Hiên Viên Cẩn, muốn biết nàng trước khi c.h.ế.t nói gì thì chỉ có thể hỏi Yểm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.