Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 674 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:23

Dạ Vương thất vọng được người đẩy đi, nhìn hắn rời đi, Hoàng Bắc Nguyệt chợt nhớ tới gì đó, hô lớn với bóng lưng của hắn :“Dạ Vương, trước khi tìm được biện pháp liệu độc, làm phiền quý cảnh chú ý tới an toàn của ta!”

Mặc dù biết Dạ Vương đã đi xa, tuy nhiên không lo hắn không nghe được.

Có bảo đảm an toàn tạm thời, Hoàng Bắc Nguyệt an tâm một chút, trở lại Phủ của Lôi Vương, lập tức bắt đầu vận chuyển nguyên khí giúp Thiên Quỳ.

Ngày thứ tám, nguyên khí từ Vạn Thú Vô Cương tiến vào gân mạch của nàng dễ dàng trót lọt nhiều hơn so với lần đầu tiên. Nửa canh giờ sau, Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi tay, nhắm mắt xem xét một chút, quả nhiên, trong phù nguyên có thêm  một tia màu đỏ.

Phạm vi màu đen cũng từ từ mở rộng, dần dần có xu thế đình kháng nguyên khí cùng nàng. Nhìn tình huống như vậy, tâm tình của nàng có chút ngưng trọng.

Nàng đang dùng tánh mạng đặt cược, nhỡ bùa chú này là một bẫy rập, Hoàng Bắc Nguyệt nàng coi như xong đời.

Nhưng nếu đ.á.n.h cuộc thắng, chuyện tương lai cũng khó mà nói.

“Dạ Vương thật sự trúng độc sao?” Lúc nàng xem xét phù nguyên, Thiên Quỳ đột nhiên mở miệng.

“Đương nhiên.” Hoàng Bắc Nguyệt lập tức thu liễm tâm tình, vẻ mặt tự nhiên như không có chuyện gì.

“Ngươi vừa muốn tránh né Quân Ly, còn có tâm tư trị độc giúp Dạ Vương sao?”

“Đương nhiên là có, tuy nhiên cần nhờ ngươi phối hợp, Thiên Quỳ, ngươi cũng không muốn giúp Quân Ly đối phó Tu La vương phải không?”

“Muốn hay không không phải ta có thể quyết định, trừ phi Tu La vương có Vương Tỉ, nếu không, tương lai xảy ra chuyện gì cũng không nói trước được.”

“Vương Tỉ……” Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, vuốt cằm trầm mặc trong chốc lát “Ta có lẽ có thể lấy được.”

Thiên Quỳ lạnh lùng nói: “Cửa ải Vương Tỉ là quan trọng nhất, Quân Ly khẳng định giữ bên thân mình, ngươi chỉ cần tới gần hắn sẽ bị bắt, ngươi dám sao?”.

“Ai nói ta không dám?” Hoàng Bắc Nguyệt ngã xuống, dựa vào đệm mềm, nắm tay chống cằm “Vài ngày nữa là ta kết hôn với hắn, đến lúc đó lo gì không đến gần được.”

“Ngươi……” Đôi mắt Thiên Quỳ vẫn nhắm đột nhiên mở, khó tin nhìn nàng “Ngươi điên rồi phải không?”.

Hoàng Bắc Nguyệt cười khổ:“Ngươi nghĩ rằng ta và ngươi trốn cả đời được sao? Ta làm sao dám? Hắn nhấc ngón tay là có thể để nước Nam Dực bị diệt vong trong một đêm. Hắn biết đó là nhược điểm của ta, cho nên không vội bắt ta lại. Tự ta sẽ đưa tới cửa”.

“Vậy vì sao ngươi trốn ở đây?” Thiên Quỳ cười khẩy một tiếng “Ngươi đừng nói là vì ta?”

Hoàng Bắc Nguyệt rất muốn nói một câu ‘Ngươi thật sự là quá thông minh’! Tuy nhiên lời đến miệng lại lựa chọn nuốt xuống, thở dài nói: “Kỳ thật ta không muốn ngươi giúp Quân Ly. Nhưng dùng Vạn Thú Vô Cương giúp ngươi chữa thương là hy vọng ngươi có thể trung thành với Phong Liên Dực.”

Nàng nói dối có đặc điểm là mặt không đỏ, tim không đập loạn, người khác tuyệt đối không phát hiện được

“Ngươi đối với hắn, thật sự là mối tình thắm thiết.” Thiên Quỳ lại nhắm mắt lại “Nể mặt ngươi vì Tu La vương mà giúp ta, ta đáp ứng sau khi thương thế lành, cho ngươi một ngày lấy Vương Tỉ. Trong một ngày này, ta tuyệt sẽ không nghe theo Quân Ly.”

“Thật không?” Hoàng Bắc Nguyệt sáng mắt lên, trước còn do dự một khi Thiên Quỳ bình phục sẽ không khống được, không ngờ hắn chủ động thoái nhượng một bước.

“Chúng ta ma thú, cho tới bây giờ lời nói đều đáng tin.”

“Lập khế ước đi! Cho ta một ngày!”

Thiên Quỳ hừ lạnh:“Đa nghi!”

“Hết cách rồi, ta chỉ cầu sống yên phận, chỉ có một cái mạng nhỏ, ta cũng không dám tùy tiện nói giỡn!”

Thiên Quỳ không nói thêm lời nào, c.ắ.n nát ngón tay, nhanh ch.óng lập khế ước một ngày cùng nàng. Sau khi khế ước hoàn thành, ả cười khẩy: “Ngươi nhớ kỹ chỉ có một ngày, qua một ngày cũng đừng trách ta không khách khí”.

“Không thành vấn đề!” Chứng kiến khế ước hoàn thành, Hoàng Bắc Nguyệt cũng thả lỏng tâm tình mà đi ngủ.

Đêm khuya trằn trọc, chợt nghe ngoài cửa sổ một tiếng động rất nhỏ vang lên, Hoàng Bắc Nguyệt luôn luôn cảnh giác, lập tức mở to mắt, liếc về hướng cửa sổ.

Một bóng đen nhanh ch.óng xẹt qua cửa sổ.

Nàng muốn lập tức đứng lên, nhưng thay đổi suy nghĩ, nơi này là Tư U Cảnh, nàng nghĩ mãi mà không rõ ai nửa đêm ẩn núp muốn lấy mạng nàng mà vẫn gây động tĩnh, rõ ràng là muốn để nàng phát hiện.

Bởi vậy nàng không hành động thiếu suy nghĩ, lẳng lặng nhắm mắt nằm, lỗ tai lại hết sức chăm chú nghe động tĩnh chung quanh.

Sau một lát, cửa sổ bị đẩy ra, một bóng dáng rất nhanh đi vào, vài bước tới  trước giường nàng, ngón tay ấn vào bả vai của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt nhíu  mi lại, khóe miệng vung lên, thản nhiên nói: “Các hạ muốn làm gì?”

Đột nhiên lên tiếng, người nọ cũng hoảng sợ, nhưng không có lập tức rút đi, ngược lại một chưởng chụp lại.

Thật to gan!

Hoàng Bắc Nguyệt lăn một vòng trên giường, tránh thoát một chưởng kia, tiếp theo đứng lên quét ngang chân ra ngoài. Người nọ ngửa về phía sau, đột nhiên một cái roi vải không một tiếng động bay ra từ bàn tay.

Người này không sử dụng bất cứ thuật pháp gì, xem ra cũng không muốn gây ra động tĩnh quá lớn.

Hoàng Bắc Nguyệt có ý nghĩ giống người kia, bởi vậy thả người nhảy xuống, né qua một roi, bóng dáng mau lẹ vọt đến sau rèm, người nọ lập tức đuổi theo.

Rèm vừa bay lên, trong nháy mắt ngọn đèn ở hành lang ngoài cửa sổ chiếu một chút vào phòng, vừa vặn chiếu sáng khuôn mặt người nọ.

Thoáng nhìn một chút, Hoàng Bắc Nguyệt hơi lắp bắp kinh hãi, tuy nhiên nàng phản ứng nhanh ch.óng, cũng không lên tiếng. Nhưng bóng dáng nhanh nhẹn đột nhiên dừng một chút, phía sau roi lập tức quấn đến, trói trụ cánh tay của nàng, sau đó trên vai bị vỗ một chút, một luồng nguyên khí nhập vào cơ thể.

Nàng khẽ nhíu mày, không gian linh thú bị phong bế…

“Hỏa Vương các hạ có ý gì?” Hoàng Bắc Nguyệt trấn định mở miệng.

Roi cuốn lấy nàng chậm rãi buông ra, người nọ xoay người đi tới bên cửa sổ, ngọn đèn hoàn toàn chiếu sáng khuôn mặt, cao quý tao nhã tựa như nữ thần.

Không tưởng tượng được nữ t.ử như vậy lại nửa đêm giả trang thành thích khách đi hành thích nàng.

Người đến là Hỏa Vương của Tư U Cảnh - Hỏa Tịch.

“Theo ta đi.” Hỏa Tịch thấp giọng nói một câu, liền bay nhanh ra khỏi cửa sổ.

Hoàng Bắc Nguyệt nhún nhún vai, đêm khuya mạo hiểm rất thích thú.

Không nói hai lời cũng theo sau.

Ban đêm ở Tư U Cảnh tĩnh lặng không một tiếng động, bầu trời không trăng không sao, không hề có ánh sáng, ở ngã tư đường tràn ngập sương mù dày đặc, dường như đưa tay ra cũng không nhìn được năm ngón.

Hoàng Bắc Nguyệt theo sát phía sau Hỏa Tịch, thấy nàng dẫn mình xuyên qua hơn nửa thành thị, đi tới một tòa phủ đệ tao nhã ở vùng ngoại ô.

“Nơi này chẳng lẽ là phủ của Hỏa Vương ?” Hoàng Bắc Nguyệt cười hỏi.

Hỏa Tịch không trả lời, sau khi vào phủ đệ, lập tức vươn ngón tay ngọc ra ưu nhã lau trên cửa phủ một chút, mới dẫn nàng tiếp tục đi lên phía trước.

Hoàng Bắc Nguyệt liếc nhìn cửa ra vào lại bày kết giới, khóe miệng giương lên, thật là thú vị.

“Hỏa Vương các hạ, không nói một lời khiến người ta có cảm giác rất không an toàn.” Hoàng Bắc Nguyệt nhìn chung quanh, trong vương phủ của Hỏa tịch lại không có một người, kì quái!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.