Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 676 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:23
Băng Vương gật đầu, đang muốn lui ra ngoài, Dạ Vương lại đột nhiên gọi lại hắn,“Đừng cho Dao nhi biết.”
“Vâng.” Băng Vương nói xong, bóng dáng chậm rãi hóa thành sương mù biến mất.
Gió phía xa thổi sương mù đến, Dạ Vương khụ một tiếng, mới chậm rãi xoay người trở lại cung điện.
Ánh sáng từ phủ của Phủ của Hỏa Vương từ từ bị bóng đêm che lấp.
****
Đôi tay nhỏ vỗ nhẹ trên mặt, trong lúc ngủ mơ người mệt mỏi thở dài một tiếng.
“Một phút, một phút là tốt rồi……” Cả người đau nhức đến không thể chịu nổi, tựa như lần đầu tiên bị sư phụ huấn luyện cả ngày với cường độ cao, xương cốt như muốn tan ra.
Mà lần này khác hẳn với huấn luyện cường độ cao. Nàng cả đêm đều bị đ.á.n.h, nếu không phải có t.h.u.ố.c của Hỏa Tịch bảo vệ, sợ rằng da tróc thịt bong hết cả.
Quá tàn nhẫn ……
“Ngươi tối hôm qua làm gì?” Tiếng nói lạnh lùng vang lên bên tai, đồng thời, đôi tay nhỏ cũng thô bạo xách nàng đứng lên lay lay hỏi.
Hoàng Bắc Nguyệt hoa mắt ch.óng mặt, lười biếng nhắm nửa con mắt, nói: “Tối hôm qua có thích khách tới, ta đuổi theo thích khách.”
“Vậy vì sao ta không cảm giác được khí tức của ngươi? Hơn nữa cũng không ra khỏi không gian linh thú được?”
“Ta cũng đang muốn hỏi ngươi đây.” Hoàng Bắc Nguyệt xoa mắt,“Ngày hôm qua ta đuổi theo thích khách, muốn gọi ngươi ra ngoài hỗ trợ, thế mà ngươi chẳng đáp lại.”
Thiên Quỳ nghi hoặc nhìn nàng:“Làm sao có thể?”
Hoàng Bắc Nguyệt giật ống tay áo lại, lộ ra cánh tay bầm tím cho ả nhìn,“Ta bị đ.á.n.h như thế này mà ngươi vẫn hoài nghi sao?”
Thiên Quỳ nhìn thấy vết thương không giống giả tạo, nhưng vẫn bán tín bán nghi lời của nàng.
“Ngày hôm qua lúc thích khách tới ta cũng biết, nhưng sau đó khí tức của thích khách và ngươi biến mất, ta không biết chuyện gì xảy ra.”
“Tóm lại ta sẽ không hại ngươi, ngươi có thể yên tâm.” Hoàng Bắc Nguyệt đi xuống giường, rót một chén trà lạnh uống.
Thiên Quỳ lạnh lùng liếc nàng,“Ngươi tốt nhất đừng giở trò bịp bợm, nếu không, ngươi sẽ biết hậu quả khi đắc tội một con ma thú!”
Chén trà nhẹ nhàng chạm môi, Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười:“Biết rồi.”
“Bắt đầu đi.” Thiên Quỳ nhắm mắt lại ngồi xuống.
“Này này, thấy ta thương tích đầy người mà không cho ta nghỉ ngơi trong chốc lát sao?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khổ.
“Ít nói nhảm!”
Nàng nhún nhún vai, không thể làm gì khác là đi qua vận chuyển nguyên khí giúp ả.
Ngày thứ chín, nguyên khí vận chuyển trót lọt, rất nhanh hoàn thành, Thiên Quỳ tiếp tục trở lại không gian linh thú.
Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút, để Hồng Chúc mang Băng Linh Huyễn Điểu cùng Tiểu Hổ ra ngoài. Dù sao hào khí của bọn họ ở trong không gian linh thú đang giương cung bạt kiếm.
Thiên Quỳ bá đạo, không thể để hắn ra ngoài, cho nên đành phải để nhóm linh thú của nàng chịu thiệt thòi.
Vừa đến buổi tối, nàng lại phong bế không gian linh thú, sau đó thừa lúc bóng đêm một mình tới phủ của Hoả vương.
Vương cung của Tư U Cảnh.
Đêm khuya, Lộc Nhai vội vã tiến cung, đứng chờ ở ngoài điện hầu một lát liền lập tức bị Dạ Vương triệu kiến.
Trong tẩm điện của Dạ Vương tràn ngập vị t.h.u.ố.c nồng nặc, thị nữ bưng chén t.h.u.ố.c ra ngoài.
Lộc Nhai quỳ bên nhuyễn tháp, lấy một cái ngọc điệp từ ống tay áo rộng thùng thình ra trình lên Dạ Vương.
Dạ Vương tay tái nhợt nhẹ nhàng sờ ngọc điệp, nhìn lại gần, sắc mặt kịch biến: “Làm sao có thể?”
Vài tiếng ho khan kịch liệt vang lên, trên mặt tái nhợt vô sắc chậm rãi hiện ra sắc hồng, Dạ Vương khó tin thì thào:“Không có đạo lý a……”
Lộc Nhai nói :“Thần phụng mệnh xem xét mệnh bàn của Hoàng Bắc Nguyệt mà tiên đoán, đáng tiếc…… Mệnh bàn của cô ta trống rỗng, nhìn không thấy quá khứ, cũng nhìn thấy tương lai.”
“Cô ta rốt cuộc là ai?” Dạ Vương run rẩy cầm ngọc điệp trên tay, ngọc điệp nhất thời không cầm chắc, rơi trên mặt đất vỡ vụn.
“Bệ hạ không nên kích động, để thần tra lại.” Lộc Nhai cuống quít nói.
“Không kịp nữa rồi.” Dạ Vương đứng lên, vung ống tay áo, “Lộc Nhai, quả nhân lệnh cho ngươi triệu tập ‘Dạ ảnh’, toàn lực bắt g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt!”
“Bệ hạ!” Lộc Nhai cực kỳ hoảng sợ,“cô ta có thể giúp bệ hạ liệu độc, chi bằng chờ bệ hạ tốt đẹp rồi……”
Lời còn chưa dứt đã bị Dạ Vương quyết đoán giơ tay ngăn trở, “Cô ta có Vạn Thú Vô Cương, giống Cẩn nhi không nhìn được tương lai. Quả nhân không thể để Tư U Cảnh bị nguy hiểm, cũng không cho phép Tiêu Cẩn thứ hai xuất hiện!”.
“Vâng” Lộc Nhai cúi đầu, chậm rãi lui ra cửa.
“Phụ vương!” Giọng nói thanh thúy đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến, một Tiểu nha đầu chạy vào, nhào vào trong lòng Dạ Vương, nhẹ giọng nghẹn ngào.
“Làm sao vậy?” Dạ Vương vừa rồi còn vẻ mặt sát phạt quyết định, trong chớp mắt biến thành phụ thân ôn nhu hiền lành.
Ôm Chi Chi ngồi xuống, ngẩng đầu ra hiệu bằng ánh mắt với Lộc Nhai để hắn đi làm việc, sau đó êm ái vuốt ve tóc Chi Chi.
Chi Chi hút cái mũi ngẩng đầu lên, mắt to ngập nước khiến người trìu mến,“Phụ vương, con thích làm thú Chức Mộng.”
“Dao nhi, con không phải là thú Chức Mộng.”
“Nhưng con thích, con thích làm thú Chức Mộng, thích làm Chi Chi. Bọn họ nói, nếu ta là Tiêu Dao thì khi gặp không còn là Chi Chi.” Chi Chi vừa nói, từng giọt nước mắt lăn xuống.
Dạ Vương khẽ nhíu mày: “Người nào nói ngươi như vậy?”
Chi Chi mím c.h.ặ.t miệng, xem ra sẽ không nói ra mồm.
Dạ Vương thở dài, không cần nói hắn cũng đoán được là ai, Hoàng Bắc Nguyệt cùng đám thú mà cô ta mang đến có ảnh hưởng không nhỏ với Dao nhi.
“Dao nhi.” Hắn dịu dàng mở miệng, tay tái nhợt mang theo lực lượng ấm áp, nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn của Chi Chi,“ chẳng lẽ ngươi không muốn làm con gái của phụ vương chút nào sao?”
Chi Chi ngẩn ra, nàng hoàn toàn chưa nghĩ tới vấn đề này, nàng tưởng rằng làm Chi Chi cũng vẫn là con gái hắn, cùng lắm không gọi tên là Tiêu Dao không được sao?
Đến Tư U Cảnh, mặc dù ban đầu nàng không thích, nhưng sau Dạ Vương tốt với nàng, cảm tình m.á.u mủ tình thâm khiến nàng rất nhanh thích phụ thân bệnh tật lại ôn nhu từ ái này.
Nhìn vẻ mặt nàng ủy khuất cùng không biết làm sao, Dạ Vương nhu hòa nói: “Dao nhi, phụ vương không thể bức ngươi làm bất cứ chuyện gì, tuy nhiên, ta rất hy vọng ngươi làm con gái của ta.”
Vỗ nhẹ nhẹ Chi Chi đầu, Dạ Vương cười nói: “Đi ngủ đi.”
Chi Chi chậm rãi đứng lên, lưu luyến lôi kéo tay hắn:“Phụ vương, ngươi nghỉ ngơi cho tốt.”
“Ừ.”
Chi Chi đi vài bước, c.ắ.n môi suy nghĩ một chút, lại quay đầu nói: “Phụ vương, con rất thích làm con gái của người, muốn qua tâm người, không để người ngã bệnh. Bởi vì người là người tốt nhất trên đời này!”
“Ta không tốt như vậy.” Dạ Vương vui mừng nở nụ cười.
“Có!” Chi Chi kiên định gật đầu,“Phụ vương giữ lại Nguyệt nhi tỷ tỷ, bảo vệ bọn họ, người chính là tốt nhất!”
