Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 677 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:23

Bởi vì bị Hỏa Vương chỉnh rất nhiều lần, Hoàng Bắc Nguyệt cũng bày mưu đặt kế nên Chi Chi đổi giọng gọi nàng ‘Tỷ tỷ’. Nàng là Hoàng Bắc Nguyệt, không phải Bắc Nguyệt quận chúa, bởi vậy không lo lắng bối phận có gì bất ổn.

Nụ cười trên mặt Dạ Vương có chút buồn bã, tuy nhiên không để Chi Chi nhìn thấy.

“Nguyệt nhi tỷ tỷ nhất định sẽ trị được bệnh cho phụ vương !” Chi Chi tin tưởng gấp trăm lần nói xong, xoay người chạy ra.

Dạ Vương kinh ngạc nhìn bóng lưng của nàng, trong lòng nặng nề như đá tảng đè xuống, vừa nặng vừa buồn bực.

Do dự trong chốc lát, Dạ Vương lập tức đứng lên, lớn tiếng nói: “Lộc Nhai!”

Tiếng nói vọng quanh quẩn trong cung điện.

Một thị nữ chạy vào, cung kính nói:“Bệ hạ có dặn dò gì ạ?”

“Để Lộc Nhai trở về!”.

Thị nữ lộ vẻ khó xử,“Lộc Nhai đại nhân sợ rằng đã đi xa……”

Dạ Vương bước nhanh ra, thị nữ muốn ngăn trở, lại bị hắn gạt mạnh sang một bên, hắn đi tới ngoài cung điện bắt đầu ho khan liên tục.

Màn đêm dày đặc, tối nay gió lạnh bốn phía thổi mạnh, bầu trời không trăng không sao, ảm đạm như Địa ngục.

Bão tố ẩn giấu trong bóng tối dường như bắt đầu rục rịch……

Dạ Vương đột nhiên hít phải không khí lạnh mang theo sương đêm.

Phủ của Hỏa Vương.

Xuyên qua kết giới, tiếng đao kiếm vang kịch liệt không dứt.

Một trận cười to vang lên đến: “Ha ha ha… nha đầu kia thật lì đòn, lâu như vậy mà vẫn có thể kiên trì!”.

“Đừng xem thường cô ta, cẩn thận một chút!” Giọng nói âm lãnh thanh đạm vang lên, nhưng rất nhanh bị tiếng binh khí va chạm cắt ngang.

“Lúc đ.á.n.h với ta đừng phân tâm nha” Bóng dáng Hoàng Bắc Nguyệt trong nháy mắt tới gần như một tia chớp, một thanh thiết kiếm dựng thẳng lên, chặn lại kiếm của Liệt Thổ cùng Phong Vô Hành.

Cánh tay nặng trịch xuống, tuy nhiên vẫn c.ắ.n răng chống đỡ.

Liệt Thổ giơ chân bay lên, nguyên khí thổ nặng nề ngưng tụ trên đùi, lực lượng hùng hậu, chưa tới gần đã sinh ra áp lực từng đợt.

Hoàng Bắc Nguyệt cố định chân trên mặt đất, một tay nắm kiếm, khửu tay kia đột nhiên đè xuống, không có bất cứ  phòng hộ gì mà đặt trên đùi Liệt Thổ.

Liệt Thổ kinh hãi: “Nha đầu này điên rồi!”

Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu cười, trong nháy mắt chỗ khửu tay sắp bị chân hắn đá tới có một tầng nguyên khí thổ đột nhiên phát ra khỏi đầu ngón tay, hình thành một vách tường dày dưới thân thể.

Liệt Thổ đá một cước, nhất thời cả khuôn mặt cùng đầu bóng loáng đều xanh mét, gầm nhẹ một tiếng, thân thể bị bật ra, trượt dài trên mặt đất.

Hắn ngẩng đầu, khó tin nhìn Hoàng Bắc Nguyệt, hồi lâu mới dựng thẳng ngón cái, nói: “Khá lắm!”

Một câu nói bội phục phát ra từ nội tâm, Hoàng Bắc Nguyệt ảm đạm cười, ánh mắt trở nên nghiêm túc chuyển hướng Phong Vô Hành.

“Phong Vương các hạ, hiện tại chúng ta một chọi một !” Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi nguyên khí thổ, khơi dậy nguyên khí phong trong thân thể chuyển động.

Phong Vô Hành vẫn không chủ động công kích, mỗi khi Liệt Thổ sắp bị nàng đ.á.n.h bại mới ở bên cạnh đ.á.n.h một phát vào điểm yếu của nàng, thủ đoạn vừa ngoan vừa nhanh khiến nàng hận nghiến răng.

Hiện tại rốt cuộc có thể đối diện đ.á.n.h một hồi với hắn, từng tế bào hiếu chiến trong lòng đều hưng phấn cả lên.

Phong Vô Hành bình thản liếc nàng một cái, thực lực cùng nghị lực nha đầu kia ngoài dự liệu của hắn, khiến người ta vừa vui mừng lẫn khiếp sợ. Lúc chiến đấu với nàng tựa hồ như năm đó chiến đấu với Tiêu Cẩn vậy.

Ở Tư U Cảnh nhiều năm, nói thật, đã rất nhiều năm không gặp đối thủ như vậy.

Rất thú vị.

Trên thân kiếm của Phong Vô Hành có một vòng nguyên khí phong vô hình chậm rãi bao trùm, hắn trầm thấp:“Nhìn cho rõ.”

Lúc nói đến chữ ‘rõ’, bóng dáng của hắn đã từ biến mất, Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, lập tức nguyên khí phong hiện lên chung quanh, vô số sương đêm bị thổi đến, quấn quanh  người nàng.

Liệt Thổ khập khiễng đi dọc hành lang tới bên cạnh đám người Hỏa Vương nghiến răng nói:“Nha đầu kia ngoan độc, nhưng đ.á.n.h rất đã!”

Hỏa Vương thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, tiện tay ném một bình t.h.u.ố.c ra, dung mạo cao nhã, dường như gặp chuyện gì cũng không thay đổi sắc mặt.

Tuy nhiên cử động này làm tâm hoa của Liệt Thổ bộc phát, ánh mắt nhìn về phía nàng càng phát ra ái mộ nhiệt tình.

Hỏa Vương là mỹ nữ cao ngạo như vậy, đã sớm quen với ánh mắt nam nhân ái mộ, bởi vậy không hề mất tự nhiên, nhìn về Lôi Nộ nói :“Phong Vô Hành lần này thật sự ra tay rồi.”

“Ngay từ đầu đã sử dụng mê trận Hắc Sát, xem ra thật sự dự định kịch chiến một hồi với Nguyệt nha đầu.” Nhìn tràng diện chiến đấu, Lôi Nộ cũng  không nhịn được hâm mộ.

Nếu Hoàng Bắc Nguyệt hiện tại không thiếu chú ấn Lôi, hắn đã sớm đi xuống đ.á.n.h một hồi!

“Trong mê trận Hắc Sát, Phong Vô Hành mặc sức điều khiển, nhất cử nhất động của Hoàng Bắc Nguyệt đều trong lòng bàn tay hắn. Còn Hoàng Bắc Nguyệt hoàn toàn không biết gì, rất hung hiểm!” Nhìn sương mù đêm dày như mực, Hỏa Vương nói.

“Đừng xem thường nha đầu kia, cô ta thường xuyên ngoài dự đoán của mọi người!” Lôi Nộ rất tin tưởng, đã từng giao thủ với Hoàng Bắc Nguyệt một lần, biết rõ tính cách của nàng, không thể so với người bình thường!

Hỏa Vương gật đầu, nàng cũng rất chờ mong nha đầu kia có biến hóa.

Nhìn cô ta đối chiến cùng Liệt Thổ, tin tưởng sẽ lấy được Chú ấn Thổ, chỉ còn Chú ấn Phong……

Đang suy nghĩ sâu sa, đột nhiên sương mù đen như mực lay động một chút, một bóng người đột nhiên đi ra từ bên trong. Lảo đảo từng bước, khiếp sợ ngẩng đầu, vẻ mặt rung động nhìn sương mù ban đêm.

“Phong Vô Hành?” Hỏa Vương lắp bắp kinh hãi, trên khuôn mặt ưu nhã tràn ngập khiếp sợ.

Lôi Nộ bước xuống, giọng nói như sấm,“Phong Vô Hành, ngươi sao vô dụng như vậy? Vừa bắt đầu đã bị đ.á.n.h ra?”

Phong Vô Hành quay đầu lại, vẻ mặt cũng có chút khó hiểu,“Chúng ta chưa bắt đầu đ.á.n.h.”

“Không đ.á.n.h? Ngay cả Mê trận Hắc Sát ngươi đều đưa ra, sao……” Lôi Nộ nói một nửa dừng lại, Mê trận Hắc Sát xuất hiện, Phong Vô Hành nhất định ở trong trận, hắn ra khỏi thì trận pháp sẽ bị huỷ bỏ.

Nhưng là……

Phía trước sương mù dày đặc vẫn tràn ngập cả sân, Lôi Nộ đột nhiên hét lớn một tiếng, bầu trời sấm sét từng đợt.

“Là ai? Dám xông vào Tư U Cảnh!”

Hắn đang định vọt vào lại bị Phong Vô Hành duỗi tay ngăn lại, nghiêm giọng nói: “Trong Tư U Cảnh ngoài ta có thể dùng Mê trận Hắc Sát thì chỉ còn Dạ Ảnh, cận vệ của Dạ Vương!”

Lôi Nộ cả người chấn động.

“Bệ hạ cho dù biết chúng ta âm thầm trợ giúp Hoàng Bắc Nguyệt, cũng không đến mức phái Dạ Ảnh đến ngăn cản!” Hỏa Tịch đi tới cạnh sương mù, chớp mắt nói với Phong Vô Hành: “Nếu đã giúp cô ta, thì giúp thêm một lần đi!”.

Phong Vô Hành gật đầu, Lôi Nộ cùng Liệt Thổ cũng đồng ý, bốn người đứng thành một đường thẳng, tự thi triển nguyên khí bản thể, dự định phá vỡ Mê trận Hắc Sát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.