Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 680 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:24
“Cũng không hẳn vậy.” Thiên Quỳ lạnh lùng nói,“Chỉ cần ngươi có đủ năm loại chú ấn, hoặc ta khôi phục thực lực, thì Vây Thần Liên chỉ là đồ chơi.”
Hoàng Bắc Nguyệt thở dốc một hơi, sau đó vô lực hỏi:“Vậy ý ngươi là hiện tại……”
“Không chống cự vô ích.” Thiên Quỳ đơn giản nói vài chữ.
Hoàng Bắc Nguyệt không cam lòng liếc nhìn Phong Liên Dực, hắn sắc mặt bình thản, quả thật lãnh huyết tới cực điểm đối với nàng!
Nàng trời sinh là người mạnh mẽ quật cường, thà c.h.ế.t vinh chứ không sống nhục.
Hung hăng c.ắ.n răng một cái, nàng rời mục tiêu khỏi Lệ Tà, được ăn cả ngã về không đ.á.n.h về phía Phong Liên Dực. Trong đáy mắt thâm trầm như bóng đêm, nhưng bị màu tím phủ lên càng thêm mê ly.
Ánh nhìn chiếu đến bóng dáng hắn trong tầm mắt, tay nàng ấn quyết biến hóa một lần, song lúc nhìn thấy khuôn mặt của hắn thì từ bỏ kết ấn, rút ra Roi Hỏa thần!
Khoảng cách quá gần, dùng bùa chú rất dễ dàng thương tổn hắn, nàng không đành lòng……
Buồn cười, nàng Hoàng Bắc Nguyệt vậy mà cũng có lúc do dự.
Roi tới gần hắn, đột nhiên hắn tay giơ lên, xích sắt màu đen chui ra khỏi ống tay áo hắn.
Vây Thần Liên!
Đồng t.ử co rút nhanh, Hoàng Bắc Nguyệt lập tức nửa đường vội vàng dừng lại, phía sau Lệ Tà lập tức vọt đến, không nói hai lời, Vây Thần Liên lần nữa quấn lên nàng.
Một trận đau nhức, khói trắng bốc lên, Roi Hỏa thần trong tay nàng biến mất.
Ngay sau đó, Vây Thần Liên thứ hai từ Phong Liên Dực cũng quấn lên.
Nàng đau đến cúi người, trên trán mồ hôi lạnh ứa ra.
Hắn không chút động lòng nhìn nàng,“Ngươi vẫn muốn nếm thử mùi vị của Vây Thần Liên thứ ba sao?”.
“Phong Liên Dực, coi như ta cầu xin ngươi.” Nàng cúi đầu, đè thấp giọng chỉ đủ cho hắn nghe thấy: “Ta hiện tại không thể đi theo ngươi.”
“Ta biết, vì nước Nam Dực, vì ngươi thiếu nợ Anh Dạ, đúng không?”
“Ngươi biết mà sao vẫn……”
“Bọn họ có quan hệ gì với ta?” Hắn lạnh lùng hỏi ngược lại,“Ta cực hận ngươi vì người khác mà hết lần này đến lần khác bỏ rơi ta.”
“Hoàng Bắc Nguyệt, ngày đó lúc ngươi nói ‘Xin lỗi’, cả đời ta chưa từng hận một người như vậy. Có thể lúc ấy ta rất muốn cùng ngươi xuống Địa ngục!”.
Hốc mắt chậm rãi ướt át, Vây Thần Liên không ngừng phong ấn nguyên khí trong thân thể, cảm giác rã rời xuất hiện, nàng đầu gối như nhũn ra, chậm rãi đứng không vững, nửa quỳ xuống hít sâu một hơi,“Ta đã quỳ xuống, ngươi còn muốn thế nào?”
Phong Liên Dực đột nhiên duỗi tay kéo nàng lại,“Ngươi quỳ gãy chân ta cũng sẽ không thả ngươi đi!”
“Ngươi……” Nàng dùng hết khí lực giãy dụa, phẫn nộ hô to,“Nếu lựa chọn bỏ qua yêu thương, vậy tại sao không bỏ qua ta!”.
“Bởi vì ta không cam lòng!” Hắn c.ắ.n răng nói bên tai nàng, rành rọt từng chữ: “Ta không cam lòng để ngươi không một ngày sống vì ta!”.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, trừng mắt nhìn hắn, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt trong, song ánh mắt ác độc vẫn khiến người ta khiếp đảm.
“Phong Liên Dực! Cái gì gọi là lòng lang dạ sói, vong ân phụ nghĩa? Lúc ta cứu ngươi, ngay cả mạng sống cũng không màng tới, ngươi mù đúng không?!”.
Phong Liên Dực thấp giọng cười rộ lên, tiếng cười như gió xuân, xứng đôi với dung nhan tuyệt sắc của hắn.
“Nếu phải cứu ta, tại sao không cứu triệt để? Cứu được một nửa lại rời khỏi, để ta bỏ qua viện ái, đây là phương thức ngươi cứu ta sao?”
“Ta……”
“Hoàng Bắc Nguyệt, câm miệng!” Hắn lạnh lùng nói,“Nói thêm nữa một chữ, ta sẽ g.i.ế.c ngươi.”
Nàng thê lương cười một tiếng, quả thật không mở miệng nói chuyện, cũng không phải nàng không dám, mà là sau khi Vây Thần Liên phong ấn xong nguyên khí thì tinh thần lực của nàng cũng tiêu hao không còn, bất tỉnh mờ mịt ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn.
Chờ nàng mất đi tri giác, Phong Liên Dực mới buộc c.h.ặ.t cánh tay, ôm thật c.h.ặ.t nàng.
“Bệ hạ.” Lệ Tà đi tới, liếc mắt nhìn Hoàng Bắc Nguyệt một cái, mới cung kính hỏi: “Thiên Quỳ ở trong không gian linh thú của cô ta, có nên trừng phạt hắn hay không?”
“Tạm thời không nên.” Ôm ngang nàng, Phong Liên Dực xoay người “Trở về nước Bắc Diệu.”
Sau khi nói xong, bóng dáng hai người trong nháy mắt biến mất, mà lửa cháy thiêu đốt trong rừng cây cũng bị dập tắt ngay sau khi bọn họ biến mất.
Cửa lớn của Tư U Cảnh lặng lẽ mở ra, mấy bóng dáng bay nhanh đến.
“Lôi Vương đại nhân, đa tạ” Giọng nói của Hồng Chúc giòn tan vang lên trong bóng đêm.
“Cô ta mới đi không lâu, hẳn là ở trong rừng cây phía trước chờ các ngươi, mau đi đi.” Giọng nói thuần phác của Lôi Nộ trầm thấp nói.
Hồng Chúc gật đầu, cùng Tiểu Hổ và Băng Linh Huyễn Điểu bay nhanh tới rừng cây.
“Đúng là nguyên khí của chủ nhân” Hồng Chúc năng lực nhạy cảm, bóng dáng thoáng một cái bay xuống trước một thân cây, lấy ra đá phát sáng chiếu vào ấn ký trên cây, mơ hồ có nguyên khí d.a.o động ở đó.
Nàng sờ soạng ấn ký một chút nói :“Chủ nhân nói, nàng đi nước Nam Dực trước, để chúng ta đuổi theo.”
Băng Linh Huyễn Điểu liếc nhìn bốn phía, có chút bất an: “Vì sao gần đây không hề có chút nguyên khí nào của nàng?”
“Chủ nhân mang Thiên Quỳ theo, nhất định cẩn thận ẩn giấu nguyên khí kẻo bị Dạ Ảnh theo dõi.” Hồng Chúc nói, nguyên khí của Hoàng Bắc Nguyệt đúng là biến mất ở chỗ này.
Kỳ thật nàng nói cũng không sai, sau khi Hoàng Bắc Nguyệt lưu lại ký hiệu đã ẩn giấu nguyên khí trên người, sau đó tiến vào rừng cây.
Cân nhắc tính cách của Hoàng Bắc Nguyệt quả thật luôn cẩn thận, Băng Linh Huyễn Điểu cũng không hoài nghi nói: “Đi thôi.”
Hồng Chúc gật đầu, quay đầu nhìn Tiểu Hổ, thấy bộ dáng hắn mất mát, không nhịn được sờ sờ đầu hắn cười nói:“Yên tâm đi, chúng ta nhất định có thể trở lại Tư U Cảnh”
“Được không?” Tiểu Hổ thấp giọng nói.
“Đương nhiên!” Hồng Chúc đẹp đẽ chớp chớp mắt,“Người của Tư U Cảnh đắc tội chủ nhân, với tính cách ngài ấy chẳng lẽ không báo thù?”
Nghe nàng nói như vậy, Tiểu Hổ gật đầu nói:“Dạ Vương kia rất đáng hận, không thể bỏ qua hắn!”.
“Lần sau chúng ta trở về, mang Chi Chi theo luôn!”.
Ba người cười nói một chút trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, bay theo hướng nước Nam Dực.
Tư U Cảnh
Băng, hỏa, phong, thổ, lôi, năm vị vương tề tụ ở đại điện để nghị sự, chờ đợi Dạ Vương bố trí hành động kế tiếp.
Dạ Vương trên Vương tọa nhìn năm vị hoàn toàn khác nhau. Trong số những phụ tá đắc lực, sắc mặt những người này đều không giống nhau, nhưng trên nét mặt có một số chỗ tương tự.
Đó chính là…nghi vấn.
Vì sao phải hạ lệnh bắt g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt?
Lộc Nhai đứng ở bên cạnh Dạ Vương, thân là Đại Tế Ti của Tư U Cảnh, ngày lâm triều cũng như ngày thường, hắn đều mặc áo bào cúng tế rộng thùng thình màu xám, tay nâng thần khí có thể nhìn thấy quá khức và tương lai - Mệnh Bàn (Vòng xoay số mệnh).
