Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 679 Hoàng Hôn Ở Dạ Thành

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:24

Lôi Nộ sang sảng cười rộ lên:“Bổn Vương cũng nhận định ngươi là bạn!”

Hai người ở trong trời đêm nặng nề vỗ tay, Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, mũi chân nhún lên tường thành, theo nguyên khí phong bay v.út ra ngoài.

Nhìn nàng khuất vào bóng tối, Lôi Nộ mới thả lỏng xoay người rời đi.

Có Lôi Nộ hỗ trợ, Hoàng Bắc Nguyệt không có bất cứ trở ngại nào rời khỏi Tư U Cảnh. Hạ xuống rừng rậm cổ kính, bốn phía dã thú hí lên, trời tối như mực đưa tay không thấy được năm ngón.

Đầu ngón tay đốt một đám lửa chiếu sáng chung quanh, trong bóng tối một ít con thú bị lửa chiếu sáng mắt.

Tuy nhiên, trên người nàng phát ra nguyên khí quá cường đại, đám dã thú kia căn cũng không dám tới gần.

Lấy đao nhỏ khắc một ký hiệu trên cây, phong ấn nguyên khí bản thể bên trên ký hiện, nói cho Hồng Chúc rằng nàng muốn đi nước Nam Dực. Nếu bọn họ an toàn đi ra thì lập tức đuổi theo nàng.

Quân Ly nhất định sẽ chờ nàng ở nước Nam Dực, tên kia hiểu rõ nàng, chỉ có xác định nước Nam Dực không việc gì thì nàng mới có thể gả cho hắn.

Hiện tại một mình mang Thiên Quỳ theo nên không thể dừng lại, nếu Dạ Vương phái người đuổi theo thì sẽ  không tránh được phiền toái.

Hồng Chúc nhìn thấy ký hiệu nàng lưu lại sẽ rất nhanh theo kịp.

Nghĩ tới đó, Hoàng Bắc Nguyệt không do dự chuyển hướng phía nam, đi mười lăm phút, đột nhiên cảm giác xung quanh bất thường, bước chân chậm lại.

Bất thường ở chỗ toàn bộ đám dã thú nhìn chằm chằm nàng đã biến mất.

Không có từng đôi mắt lòe lòe tỏa sáng quỷ dị nhìn chằm chằm, cũng khiến nàng cảm giác rất không tự nhiên.

Nhưng xung quanh nguyên khí d.a.o động rất bình thường, không hề thấy bất thường, chính điểm ấy làm nàng nghi hoặc. Tuy nhiên không hoài nghi lâu, nếu xung quanh có một cao thủ siêu cấp nguyên khí phong ẩn núp thì đương nhiên sẽ không thể tiết lộ nửa điểm nguyên khí.

Nghĩ có lẽ là cường giả  thuộc tính phong, Hoàng Bắc Nguyệt liền váng đầu.

Chú ấn Phong nàng chưa đạt được, hiện tại sẽ không xui xẻo xông vào địa bàn của cao thủ thuộc tính Phong chứ?

Dừng bước chân lại, ánh mắt thanh lạnh lướt qua xung quanh, Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói:“Mời các hạ hiện thân đi.”

Sau một lúc an tĩnh liền có tiếng gió thổi, gió nhẹ nhàng phất động làn tóc, một cỗ cảm giác quen thuộc thản nhiên nhẹ nhàng trêu chọc thần kinh.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, giật mình, đột nhiên trên ngón tay lửa cháy tăng vọt, đột nhiên vọt về phía trước!

Lửa cháy chiếu sáng nơi đó, một bóng dánh thanh cao xa cách chậm rãi xoay người lại, y phục trắng toát, khuynh quốc khuynh thành, đôi mắt lạnh lùng nhìn nàng.

“Ta chờ ngươi đã lâu.”

Trái tim nhảy mạnh, trong nháy mắt nàng suýt quên cả thở, chỉ có thể kinh ngạc nhìn hắn,“Ngươi chờ ta ở đây làm gì?”.

“Ngươi nói xem?” Con ngươi màu tím nhạt lạnh lùng liếc nàng một cái.

Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên cảm giác phía sau bất thường, muốn hành động nhưng có một bàn tay đè lại bả vai của nàng!

Nhìn thấy sợi tóc tuyết trắng bị gió thổi đến trước mắt, Hoàng Bắc Nguyệt biết người đè lại là Lệ Tà, khí tức âm lãnh thuộc về ma thú khiến thân thể phát lạnh.

“Buông ra!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng đẩy tay hắn,“Ta hiện tại không rảnh, có chuyện gì nói sau!”

Đôi mắt tím nhìn về phía nàng hiện lên chút thất vọng cùng đau đớn, lập tức bị lạnh lùng đùa cợt thay thế “Hoàng Bắc Nguyệt, lần này rơi vào tay ta, sẽ không có lần sau.”

Hắn sau khi nói xong, Lệ Tà lần nữa đưa tay đè lại bả vai của nàng, lúc này lực đạo lớn hơn nên nàng không dãy ra thành công, trong lòng càng tức giận.

Không chỉ phẫn nộ, mà trong lòng càng đau thương hơn. Nàng chưa từng nghĩ ngoại trừ đoạn tuyệt tình ái còn có phương thức dứt khoát như vậy giữa bọn họ!

“Phong Liên Dực! Ta nói lại lần nữa ta không rảnh! Ngươi đừng chọc ta được không?”

Phong Liên Dực khóe miệng vung lên, ý cười khẩy bạc chậm rãi ẩn hiện,“Ngươi coi ta cái gì? Gọi đến thì đến, bảo đi thì đi, là triệu hồi thú hay là nô bộc của ngươi? Hoàng Bắc Nguyệt, lúc ngươi cao hứng có thể thuận tiện trêu chọc ta một chút. Ngươi mất hứng có thể vứt bỏ ta đi đâu. Ta yêu ngươi, nhưng ngươi lại tùy lúc biến thành v.ũ k.h.í thương tổn ta, đúng không?”

“Ta chưa từng nghĩ như vậy!” Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng mím môi, trong lòng rất áy náy, cho nên không thể cất tiếng giải thích.

Nhưng nàng chưa từng đem tình cảm của hắn trở thành v.ũ k.h.í thương tổn hắn, sao hắn có thể nói như vậy?

“Ngươi không nghĩ như vậy thì hiện tại theo ta đi.” Phong Liên Dực vươn tay với nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt vẫn không nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn hắn trong chốc lát, mới chậm rãi lắc đầu “Hiện tại không được.”

Trong ánh lửa chớp động, nụ cười trên mặt hắn mang theo lạnh lùng châm chọc, “Xem đi, ngươi chính là như vậy…… người lãnh huyết vô tình.”

Hoàng Bắc Nguyệt hung hăng chấn động, trước khi Lệ Tà muốn ra tay đã tránh ra nhanh, lớn tiếng nói:“Ta lãnh huyết vô tình thì sao? Ngươi cũng bỏ qua lòng yêu thương thì tại sao ta không thể lãnh huyết vô tình?!”.

Khóe miệng có chút tái nhợt, Phong Liên Dực quyết đoán phất tay với Lệ “Bắt lấy nàng!”

“Ta nói rồi, không đi là không đi! không ai bức được ta!” Hoàng Bắc Nguyệt phẫn nộ quát, lấy chiến đao ra c.h.é.m vào Lệ Tà.

Lệ Tà lạnh lùng cười: “Thực lực tăng trưởng? Tuy nhiên, hôm nay cho ngươi mở mắt xem thực lực của Ma thú Vương tộc là như thế nào!”

Một xích sắt đen nhánh bỗng nhiên từ ống tay áo rộng thùng thình của hắn xuất hiện. Hoàng Bắc Nguyệt vừa nhìn thấy xích sắt liền biết không thể đụng vào, bởi vậy cố gắng né tránh. Song xích sắt rất quỷ dị, vừa tới gần nàng đã tự động dính lấy.

Lệ Tà âm lãnh nhìn nàng, bỗng dưng quay một vòng, đem xích sắt quấn c.h.ặ.t nàng.

Xẹt xẹt…

Xích sắt dính vào thân thể, một luồng khói trắng bốc lên, trong nháy mắt sắc mặt nàng tái nhợt.

Sao lại thế này?

Xích sắt không có lực sát thương, nhưng có thể phong ấn nguyên khí của nàng.

Sắc mặt kịch biến, Hoàng Bắc Nguyệt triệu tập nguyên khí của Vạn Thú Vô Cương ra ngăn cản, gỡ xích sắt khỏi người mình. Lệ Tà lạnh lùng nhìn cử động của nàng, một xích sắt khác lại xuất hiện trong ống tay áo.

Nhìn hắn nhích lại gần mình, Hoàng Bắc Nguyệt hừ lạnh một tiếng, bay lên tung một đá vào bụng Lệ Tà, đối phương kêu lên một tiếng đau đớn lui về phía sau, Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc tránh khỏi xích sắt, thoát ra một hướng khác.

“Hoàng Bắc Nguyệt, đừng chạy.” Trong không gian linh thú, Thiên Quỳ đột nhiên lạnh lùng mở miệng.

Hoàng Bắc Nguyệt gầm lên: “Ngươi muốn ta giúp ngươi, thì ra giúp ta đi!”.

Thiên Quỳ do dự nói:“Giờ phút này ta không phải đối thủ của bọn họ, ta khuyên ngươi đừng miễn cưỡng. Xích sắt tên là ‘Vây Thần Liên’, không ngờ mấy năm không có ta mà Lệ Tà lại đạt được đồ vật này.”

“Món đồ đó có thể phong ấn nguyên khí!”

“Không đơn giản vậy, Lệ Tà có ba cái ‘Vây Thần Liên’ thì có thể đ.á.n.h tan phù nguyên của ngươi, khiến ngươi hoàn toàn mất năng lực ngưng tụ nguyên khí.” Thiên Quỳ nghiêm túc nói,“Nếu không có ‘Vây Thần Liên’, ta và ngươi có thể thử liên thủ đ.á.n.h một lần, tuy nhiên hiện tại không được, ngươi mất phù nguyên, ta khó có thể khôi phục thực lực.”

“Nực cười, ta không tin vật kia thần kỳ như vậy! Nói như thế, chỉ cần Lệ Tà có Vây Thần Liên,  chẳng phải ta cả đời không đ.á.n.h lại hắn sao?” Lời hắn nói quả thực như nằm mơ giữa ban ngày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.