Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 683 Giam Cầm Trong Mối Tình Bi Kịch
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:24
Hắn trầm thấp cười “Ngươi có từng nghĩ hắn cũng là hào quang vạn trượng, vạn người kính ngưỡng. Hắn cũng kiêu ngạo cường đại, không dứt bỏ được cảm tình. Hắn vì ngươi mà từ bỏ thiên thu bá nghiệp, thân tình, thuộc hạ, tại sao ngươi không chịu vì hắn lui về phía sau dù là nửa bước!? Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi chỉ cần lùi nửa bước, hắn thà c.h.ế.t cũng không từ bỏ ngươi.”
“Ta hiện tại hối hận!” Hoàng Bắc Nguyệt lớn tiếng nói, nước mắt tuôn ra.
“Nhưng muộn rồi.” Trầm mặc một chút, Phong Liên Dực lạnh lùng nói.
“Xin lỗi, ta thật sự hối hận, ta chẳng có cái gì ngoài hắn! Ta sẽ không gả cho Quân Ly, đây chỉ là cái bẫy mà thôi, ta muốn bảo vệ nước Nam Dực, muốn đoạt lại Vương Tỉ bảo vệ ngươi. Chỉ cần thành công thì cả đời ta sẽ bồi thường cho ngươi……”
Tay ôm giữ mặt của nàng chậm rãi buông ra, nàng liều mạng duỗi tay chộp lấy tay hắn “Ngươi tin ta một lần cuối cùng đi!”
Hắn vẫn cố chấp phất tay rời đi, mắt tím lạnh lùng, dáng vẻ khuynh quốc, hắn dứt khoát xoay người đi.
Thân thể nàng run rẩy, môi trắng bệch, trái tim đau như bị xé thành nghìn mảnh, trong lòng đau đớn khiến nàng bất giác xông lên, ôm thật c.h.ặ.t hắn từ phía sau.
“Đừng đi!”
Nàng giờ phút này vẫn hi vọng sau lúc hiểu nhầm có thể gương vỡ lại lành, hắn vẫn ở lại bên nàng.
Lúc làm sai chuyện gì thì nàng không phải tự phụ đến mù quáng. Có một số việc, nàng có thể tùy ý chính mình mắc thêm lỗi lầm nữa, nhưng có những chuyện nàng biết không có cơ hội lần thứ hai.
Hắn kiên quyết như vậy là thực sự bỏ qua yêu thương sao? quá khứ bao nhiêu năm không thể vãn hồi lại được sao?
Nghe giọng nói run rẩy cầu khẩn của nàng, sắc mặt hắn bình tĩnh sơ lạnh vẫn có một chút động dung. Hắn biết nàng là người kiêu ngạo, có thể ăn nói khép nép cầu khẩn hắn chính là thật tâm thật ý.
Nhưng……
Hắn chậm rãi giơ tay lên, rất lạnh lung giựt tay nàng ra, nhưng nàng quật cường c.h.ế.t cũng không buông tay, hắn bất đắc dĩ cười.
“Hoàng Bắc Nguyệt, hận ý khiến Yểm cùng Quân Ly thành ma, nhưng ta lại vì yêu ngươi mà thành ma.”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, trố mắt một lúc, tay nàng rốt cuộc bị hắn giựt lại, nhưng nàng vẫn chưa từ bỏ ý định nắm lấy cánh tay hắn.
Phong Liên Dực xoay nhanh người, một chưởng đ.á.n.h hung hăng lên n.g.ự.c nàng. Nàng chưa từng nghĩ hắn sẽ ra tay, nhất thời không phòng bị, bị một chưởng đ.á.n.h bay ra.
Thân thể đụng phải bình phong bằng gỗ, nàng giật mình, mắt trống rỗng chảy lệ xuống.
Đau, thật sự rất đau…
Cả l.ồ.ng n.g.ự.c như bị xé rách, đau nhức từ trong ra ngoài, một tia m.á.u chậm rãi trào ra qua khóe môi, nàng cũng chẳng muốn lau đi.
“Rất đau chứ?” Hắn lạnh lùng mở miệng, giọng nói bình thản không có cảm tình, có vẻ lãnh huyết vô tình,“Hiện tại thấy ngươi đau như vậy cũng sẽ không đau lòng.”
Một lần nữa, sự kiêu ngạo cùng tự tôn bị hắn dẫm nát dưới lòng bàn chân!
Không chỉ bị dẫm còn bị hắn dùng lực nghiền nát.
“Phong Liên Dực, ngươi điên rồi……”
“Bởi vì mọi chuyện đã kết thúc.” Hắn nói xong, chậm rãi xoay người đi ra ngoài.
Hết thảy cũng kết thúc…… Bên khóe môi tái nhợt chậm rãi nở ra nụ cười khẩy bạc, Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng mở miệng:“Ta tưởng rằng gặp ngươi là may mắn duy nhất của cuộc đời ta, không ngờ may mắn cũng chỉ là tạm thời.”
“Phong Liên Dực, ta hận thời đại này! Bởi vì… Bởi vì nó cướp ngươi đi … Ta hối hận với ngươi, nhưng…… nếu cho lựa chọn một lần nữa, ta vẫn chọn nước Nam Dực, không phải ngươi không quan trọng, mà đây là sự trả giá của ta.”
Nàng nói xong chậm rãi cười rộ lên, muốn trừng phạt một người có rất nhiều cách.
Biện pháp tốt nhất chính là giam cầm nàng trong thời gian vĩnh hằng, đặt thứ nàng khao khát nhất trước mặt, mỗi khi nàng muốn tới gần liền cướp vật đó đi, như thế lặp đi lặp lại, để nàng cầu không được, không chiếm được.
Chúng ta đều phải cúi đầu xưng thần khi đứng trước thời gian, bởi vì ngươi vĩnh viễn không biết, nó mạnh thế nào, có thể hoàn toàn thay đổi một người như thế nào.
Nàng hiện tại nhìn bóng lưng lạnh lùng xơ xác tiêu điều của Phong Liên Dực khi rời đi, không còn phong nhã ôn nhu. Hắn là một người khác, thời gian đang đoạt một nửa con người của hắn đi.
Nhìn hắn hiện tại dường như đang cười nhạo âm lãnh, nhìn có chút hả hê.
Hoàng Bắc Nguyệt, vì trừng phạt tham vọng của ngươi nên cướp đi thứ duy nhất mà ngươi có được.
Ngươi không thể có tham vọng, không thể có khát vọng. Khi hoà tấu mở màn, ngươi sẽ phát hiện bản thân không còn gì trong tay như trước kia.
Ngươi là sói, độc hành một đời, kiên quyết một thân.
Đừng nghĩ loạn, bởi vì đến cuối cùng sẽ thất vọng.
Trong cổ họng dâng lên vị tinh ngọt, nàng thấp giọng khụ một tiếng, nhổ ngụm m.á.u tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c ra, bọt m.á.u sền sệt nhiễm đỏ góc áo, nàng giơ tay lên nhẹ nhàng lau đi, bất giác cười rộ lên.
Kết thúc thê lương, đây là kết cục của nàng sao?
Sẽ không ……
Mặc dù không có gì, nàng cũng sẽ không vì vậy mà nhận thua.
Ngẩng đầu nhìn bên ngoài nhà gỗ, Phong Liên Dực đi tới bên hồ đứng lại, đưa lưng về phía nàng, không nhìn thấy vẻ mặt.
Lệ Tà đi tới, liếc mắt một cái thấy nhìn nàng ở trong phòng ho ra m.á.u, trên mặt đồ đằng quỷ dị lộ ra vẻ âm trầm cười khẩy.
Nụ cười phảng phất như tuyên chiến cùng khiêu khích nàng.
Thật sâu hít một hơi, Hoàng Bắc Nguyệt lau khô lệ cùng vết m.á.u ở khóe miệng, chậm rãi đứng lên, bước ra ngoài nhà gỗ.
Gió hồ lớn, thổi bay bay làn váy cùng sợi tóc của nàng.
Nàng ngước mắt nhìn hai người bên hồ, lấy bình rượu từ nạp giới ra, cứ thế rót đầy hai cái chén, một chén chính mình bưng, một chén rượu đặt ở trên mặt đất.
“Chén rượu này mời ngươi, chúc ngươi một đời Trường An, giang sơn vạn dặm, chỉ mong ngày khác gặp lại đừng rút kiếm.” Nàng ngửa đầu uống cạn, ném chén rượu, ảm đạm cười, liền xoay người vào nhà gỗ đóng cửa lại.
Trên mặt đất có chén rượu lẳng lặng nằm, Lệ Tà liếc nhìn, nói :“Nha đầu kia quỷ kế đa đoan, rượu này……”
Lời còn chưa dứt, Phong Liên Dực liền nhẹ nhàng ngoắc, chén rượu bị nguyên khí phong bọc, bay đến tay hắn.
Nhẹ nhàng nắm chén rượu, buông mắt nhìn chén rượt trong suốt rượu, nét mặt bất động, nhưng hắn lại đưa chén rượu bên môi, chậm rãi ngửa đầu uống xong.
Rượu vào khổ tâm…… Rượu này đúng là khổ, qua cổ họng tựa như mật đắng, chậm rãi thẩm thấu đi xuống.
Hắn nhíu mày, từ miệng đến trong lòng đều cay đắng không nói nên lời.
Thông minh như nàng, là muốn mượn chén rượu này nói cho hắn biết tâm tình cùng cảm thụ của nàng giờ phút này.
Sao hắn còn không hiểu cảm thụ của nàng? Vì rất hiểu nên mới không động lòng.
Không thể cứ đau lòng nàng, dung túng nàng như trước kia. Giờ này ngày này, hắn đã không phải là người tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục!
Tiện tay ném chén rượu vào trong hồ, trên hồ sương khói bay tới, trong nháy mắt, bóng dáng của hắn cùng Lệ Tà biến mất.
Sau khi bọn họ rời đi, trong chén rượu bị ném tới hồ có một tia hắc khí chậm rãi thẩm thấu ra, lặng yên không một tiếng động dung nhập vào hồ nước.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng bên cửa sổ, liếc nhìn chén rượu trong hồ, mới trở lại bên giường ngồi xuống.
