Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 684 Giam Cầm Trong Mối Tình Bi Kịch

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:24

Thiên Quỳ không biết khi nào thì đi ra, ngước mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt thất sắc của nàng mà bật cười:“Bộ dáng này ta còn động lòng, đáng tiếc Tu La vương lại không thương tiếc.”

“Ngươi hình như rất hả hê .” Hoàng Bắc Nguyệt không biểu cảm nói, tâm tình của nàng rất khó bị chia rẽ. Hiện tại mặc dù khó chịu, nhưng không vì mấy câu kia mà tự làm khổ bản thân.

Nhìn sắc mặt vẫn trấn định lạnh nhạt có chút biến thái, khiến ngay cả ma thú Thiên Quỳ cũng có chút bội phục.

“Ta hiện tại cũng hoài nghi, vừa rồi ngươi thương tâm tuyệt vọng như vậy có phải giả vờ hay không?” Thiên Quỳ liếc mắt mặt hồ bên ngoài cửa sổ ,“Để Tu La vương nâng cốc ném vào trong nước, truyền tin tức truyền ra ngoài phải không?”

“Ngươi thấy thế nào?” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên hỏi.

Thiên Quỳ nói :“Nếu thật sự là như vậy, ta thấy ngươi quá đáng sợ, ngay cả ta cũng mặc cảm.”

Hoàng Bắc Nguyệt từ chối cho ý kiến, chỉ ảm đạm cười, trong ánh mắt ưu thương lại bị vẻ thanh lạnh che lấp, không ai có thể dễ dàng nhìn thấy tâm tình của nàng.

“Còn hai ngày nữa là ngươi có thể khôi phục, chúng ta bắt đầu đi.” Hoàng Bắc Nguyệt không nói nhiều, để Thiên Quỳ ngồi lại, tiếp tục giúp ả vận chuyển nguyên khí.

Thiên Quỳ ngồi ở phía trước nàng hỏi: “Hiện tại ngươi còn muốn lấy Vương Tỉ giúp hắn không?”

“Kế hoạch không thay đổi.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói.

“Ngươi là… người kỳ quái, rất nhiều việc ta cũng không rõ được dụng ý của ngươi.”

“Ví dụ?”

“Ví dụ vì sao ngươi giúp ta vận chuyển nguyên khí, khôi phục thực lực? Ngươi không sợ ta sau khi khôi phục giúp Quân Ly làm loạn, việc của ngươi khó thành sao?”

“Sợ thì làm được gì, Quân Ly cầm nhược điểm của ta.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên nói xong, đưa tay đặt trên lưng Thiên Quỳ.

Mặc dù nguyên khí bị Vây Thần Liên phong ấn, nhưng nguyên khí của Vạn Thú Vô Cương lại không bị phong ấn dễ như vậy, mặc dù không thể phát huy uy lực quá lớn, song khống chế nguyên khí trong cơ thể Thiên Quỳ vận chuyển một vòng cũng không phải vấn đề gì lớn.

Trên cổ tay đã có mười vệt bùa chú màu đỏ, đang từ từ thành hình, Hoàng Bắc Nguyệt cũng nắm chắc hơn chuyện có thể xảy ra trong tương lai.

Cái bùa chú này không phải c.ắ.n nuốt nàng, sẽ không tổn hại thân thể nàng, nhưng là cũng là một loại bùa chú cực kỳ xa lạ.

Chỉ cần vô hại với mình, nàng cũng an tâm hơn nhiều.

Hai ngày vận chuyển nguyên khí mất thật nhiều thời gian, nguyên khí khống chế trót lọt hơn trước kia, tuy nhiên sau mỗi lần hoàn thành, Thiên Quỳ đều lâm vào hôn mê.

Mười hai ngày chậm rãi hoàn thành, một phần nguyên khí bị phong ấn trong cơ thể Thiên Quỳ chậm rãi thức tỉnh. Trong quá trình hắn khôi phục thực lực, hẳn là sẽ hao phí càng nhiều nguyên khí.

Sau khi hoàn thành, đợi Thiên Quỳ thiếp đi, Hoàng Bắc Nguyệt cũng gối đầu, nhìn mười một vệt hoa văn bùa chú màu đỏ trên cổ tay, dần dần lâm vào ngủ say.

Nàng mơ một giấc mộng rất dài, trong mộng Phong Liên Dực đứng ngay phía trước nàng, quay lưng chậm rãi rời đi, nàng đuổi theo liền có một cánh cửa xuất hiện, tách bọn họ ra.

Nàng đ.á.n.h vỡ cửa, tiếp tục đuổi theo, song không lâu sau, lại một cánh cửa khác xuất hiện, lặp đi lặp lại, mặc kệ nàng đ.á.n.h vỡ bao nhiêu cái đều có cái cổng mới xuất hiện ngăn không cho nàng tới gần hắn.

Nàng hỏi hắn: “Tại sao không ngoảnh đầu lại?”

Hắn nói: “Bởi vì ta không muốn chờ đợi ngươi nữa.”

Khi tỉnh lại, khóe mắt vẫn ẩm ướt, mở to mắt, liền nhìn thấy ánh mắt thương hại của Thiên Quỳ. Nàng lập tức xử lý tâm tình, trong nháy mắt cứng rắn mạnh mẽ đứng lên, lạnh lùng lạnh nhạt.

Chuẩn bị ngồi xuống, nhưng Thiên Quỳ ra hiệu cho nàng chớ có lên tiếng, ý bảo nàng không nên lộn xộn.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng nắm tay chống thân thể, đè thấp giọng hỏi:“Làm sao vậy?”

“Ngươi nghe.” ngón tay Thiên Quỳ chỉ ra ngoài cửa sổ.

Hoàng Bắc Nguyệt ngưng thần nghe, giờ phút này bên ngoài hẳn là thời tiết thay đổi, gió thổi trên mặt hồ, hồ nước vốn bình tĩnh nổi lên tầng tầng cuộn sóng, dưới mái hiên chuông gió phát ra tiếng va chạm, rinh rinh rang rang lộn xộn.

Nghe tiếng gió bên ngoài, Hoàng Bắc Nguyệt sắc mặt dần dần ngưng trọng.

“Có vật gì đến gần rồi.”

Thiên Quỳ gật đầu, thân thể xinh xắn nhỏ nhắn bay tới bên cửa sổ, hé cửa ra, bên ngoài ào ào mưa bão, bầu trời âm u như sắp xảy ra bão táp.

“Hơi thở này rất quen thuộc.” Thiên Quỳ thì thào nói.

Hoàng Bắc Nguyệt đi tới phía sau hắn, hơi đẩy cửa sổ ra một chút, nói: “Là ma thú.”

“Xem ra tin tức ngươi truyền ra ngoài dẫn ma thú tới.” Thiên Quỳ lạnh lùng nói, “Hôm nay là lần vận chuyển nguyên khí cuối cùng, phải nhanh hoàn thành, sau đó ta mang ngươi rời đi.”

Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt liếc bên ngoài, nói: “Chúng ta cùng rời đi trước, sau đó tìm chỗ an toàn giúp ngươi tiếp đi.”

“Hừ! Không có ta trợ giúp, ngươi không thể rời khỏi đây!”

“Cũng đúng, nhưng ta cũng không ngốc đến mức để một quả b.o.m hẹn giờ bên người.” Hoàng Bắc Nguyệt ôm ả đến, liếc nhìn bốn phía, lặng lẽ mở cửa ra ngoài.

Gió bão thổi đến, hồ nước nổi sóng cuồn cuộn, vô số cành hoa đ.á.n.h thốc đến nhà gỗ.

Nhà gỗ nho nhỏ giữa gió bão thật mong manh, dường như trong nháy mắt sẽ bị sóng lớn đập nát vụn. Song mỗi một lần sóng lớn chụp qua, phòng nhỏ vẫn bình yên vô sự.

Hoàng Bắc Nguyệt một tay ôm Thiên Quỳ, một tay cầm lấy một cây cây cột, cơn sóng xô đến đ.á.n.h cho nàng ướt đẫm.

Bên cạnh nhà gỗ có một chiếc thuyền thuyền nhỏ, nàng tới gần mở dây cột thuyền, đặt Thiên Quỳ xuống trước.

“Ma thú cách đây không xa, đi trên mặt hồ rất nguy hiểm, ngươi muốn chịu c.h.ế.t sao?” Nhìn gió lốc chung quanh, Thiên Quỳ cũng không nhịn được lớn tiếng nói.

Loại khí tức này đúng là ma thú đẳng cấp cao, bọn họ không có linh thú phi hành, một khi gặp ma thú trên mặt hồ rất hung hiểm.

Hoàng Bắc Nguyệt im lặng không nói, cầm mái chèo, chính mình cũng chuẩn bị nhảy lên thuyền nhỏ, đột nhiên một bàn tay vô hình bắt được bả vai nàng.

Nàng nhìn lại, bóng dáng hư ảo bị nước làm ướt đẫm, bởi vậy hình dáng rõ hơn trước nhiều.

“Ảnh Hoàng, ma thú đang tới, ngươi muốn để ta chịu c.h.ế.t ở đây sao?” Hoàng Bắc Nguyệt không sợ không hoảng đứng thẳng dậy, đáy mắt lóe sắc lạnh.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không kháng cự, xoay người mỉm cười: “Cũng tốt, ngươi chờ một chút, ta mang cô ta lên.”

Nàng xoay người lại chỉ vào Thiên Quỳ, sau đó để hắn yên tâm, nàng đưa dây buộc thuyền nhỏ giao cho hắn, lúc này mới xoay người bước trên thuyền nhỏ.

Ảnh Hoàng vừa tiếp nhận dây trói, liền hiểu bất thường, mày nhíu lại, lập tức nhớ tới bệ hạ từng nói nha đầu này quỷ kế đa đoan, cẩn thận đừng làm theo ý của nàng.

Trong đầu ý niệm chợt lóe, Ảnh Hoàng lập tức ngẩng đầu, trong nháy mắt sắc mặt đại biến, chỉ thấy Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười với hắn, trong tay hiện lên tia sang bùa chú, một tờ bùa nổ mạnh trước mặt Ảnh Hoàng.

Ầm ầm một tiếng vang thật lớn, nhà gỗ bị nổ tung, một cột khói bụi hình nấm bốc lên trên mặt nước, sợi dây bị lửa thiêu đứt, thuyền nhỏ lập tức theo sóng dạt về phía xa.

Chờ lúc Ảnh Hoàng phá vỡ lửa cháy đi ra chỉ có thể nhìn thấy thuyền nhỏ bị một con sóng cuốn lên đỉnh, sau đó bị lực nổ đẩy càng xa!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.