Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 685 Giam Cầm Trong Mối Tình Bi Kịch

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:24

Ảnh Hoàng lạnh lùng chau mày, vung tay lên, gió bão bốn phía lập tức theo tay hắn gọi về, hướng gió thổi ra bên ngoài lập tức bị thay đổi! sóng cũng bắt đầu lùi trở lại bên ngày.

“Làm sao có thể cho ngươi chạy thoát?”

Ảnh Hoàng giẫm chân vào một mảnh tấm ván gỗ trôi trên mặt hồ, nương theo sức gió mà đi.

Hắn là Phong Linh thú trong ‘Ngũ linh’, dưới bàn tay hắn, há có thể để nàng thừa theo gió chạy trốn?

Mắt thấy sóng lùi lại gần tới chỗ hắn, thuyền nhỏ cũng từ từ lộ ra, Ảnh Hoàng mặt không chút thay đổi hừ lạnh một tiếng.

Song, lúc hắn tưởng hết thảy thuận lợi thì đột nhiên sóng dâng lên cao, một con rắn lớn màu đen chui ra khỏi hồ nước!

Cả người lớp vảy màu đen hàn khí lẫm lẫm, cứng rắn như đao! Trên đầu hình tam giác cực đại chỉ có một con mắt, mà trong ánh mắt lại có hình một đóa hoa hồng!

Grao…

Cự xà rống lên một tiếng với Ảnh Hoàng, trong ánh mắt mặc dù không phản chiếu được bóng hình hư ảo, song mười hai mũi tên nhọn màu đen từ ánh mắt b.ắ.n ra, chuẩn xác nhắm tới chỗ Ảnh Hoàng!

Thần thú!?

Ảnh Hoàng cả kinh, tốc độ mũi tên nhọn nhanh k.h.ủ.n.g b.ố, mặc dù hắn là Phong Linh thú nhưng vẫn chật vật tránh né, vẻ mặt khiếp sợ quay đầu lại liếc nhìn con rắn cực lớn kia, chỉ chốc lát cũng không trì hoãn, lập tức từ trong gió bỏ chạy.

“Muốn chạy trốn đi đâu?” Một giọng nói mị hoặc âm nhu vang lên, yêu dị đến mức khiến lòng người run rẩy.

Con rắn lớn há miệng, bên răng nanh sắc bén, nam nhân xinh đẹp mặc y phục đỏ lười biếng đứng, lạnh lùng liếc mắt Ảnh Hoàng bỏ chạy trong gió, tùy ý ngoắc tay, trong gió giống như đất mọc ra nhiều hạt mầm, đột nhiên nở ra rất nhiều đóa hoa màu đỏ!

Ảnh Hoàng bị trói lại, bóng dáng hư ảnh bị hoa hồng buộc vòng quanh, nhưng không thể mượn nguyên khí phong chạy trốn.

“Giấu nàng chỗ nào rồi? Nói ra, tạm tha ngươi một mạng.” Yểm đi ra khỏi miệng rắn, đạp hoa bay mà đến, xòe ô màu đỏ, đi giữa không trung như tản bộ trên sân vắng mà tới trước mặt Ảnh Hoàng.

Bị hoa hồng trói c.h.ặ.t lại nhưng Ảnh Hoàng lại chỉ thản nhiên liếc hắn, không mở miệng.

Khóe mắt nhìn về phía mặt hồ, giờ phút này gió lớn, trên mặt hồ lại có sương mù dày đặc, lúc con rắn lớn xuất hiện tạo ra sóng gió động trời nên thuyền nhỏ cũng không biết chạy đi đâu.

Tuy nhiên, trốn đi cũng tốt hơn so với rơi vào tay ma thú này!

Nguyên khí của Hoàng Bắc Nguyệt bị phong ấn, bởi vậy ngay cả Yểm cũng không nhận thấy nàng ở gần đó!

“Không chịu nói? Đại nhân luôn luôn có cách cho ngươi mở miệng”.

Yểm nghiêng thân thể, nhẹ nhàng phất tay con rắn, trong nháy mắt mấy mũi tên nhọn đen bay vụt xuống, đ.â.m vào thân thể Ảnh Hoàng!

Ảnh Hoàng kêu t.h.ả.m thiết, Yểm cười sung sướng.

Xa xa, xuyên thấu qua sương mù dày đặc, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng dáng khổng lồ sừng sững trên mặt nước, bóng dáng có vài phần quen thuộc……

“Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương?” Hoàng Bắc Nguyệt thì thào nói, nàng rõ ràng nhận thấy hơi thở ma thú, mà Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương không phải thần thú cấp 12 sao?

Hơn nữa, nếu không nhớ nhầm thì xà vương bị nhốt ở chỗ Cây Bất t.ử, vì sao lại xuất hiện ở đây?

Nhớ lúc đầu đi lấy rễ cây Bất t.ử chọc giận con Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương này, bị nó đuổi đến mức hồn phi phách tán, cuối cùng mạo hiểm trốn thoát trước miệng nó.

Song sau lúc chạy trốn, ánh mắt lạnh lạnh như băng cùng thù hận vẫn ám ảnh, hiện tại liền thấy rung mình.

“Còn có một con ma thú, khí tức này hẳn là Yểm.” Thiên Quỳ cả người ướt đẫm ngồi giữa thuyền, ôm hai tay, lạnh lùng nói.

Hoàng Bắc Nguyệt rùng mình, hiện tại Yểm không phải Yểm trước kia, nhìn thấy hắn phải cẩn thận!

“Phong Liên Dực rất nhanh sẽ chạy tới, chúng ta đi!” Thu lại ánh mắt, Hoàng Bắc Nguyệt cầm mái chèo, nhìn hướng gió rồi khua chèo nhanh, dựa vào gió bão mà đi.

Phía sau chiến đấu kịch liệt, nhưng nàng không còn tâm tình băn khoăn. Trốn khỏi Phong Liên Dực không chỉ cần vận may cùng thực lực, mà còn cần cả dũng khí.

Bởi vì bọn họ thực sự quyết liệt với nhau.

Loại cảm giác còn khó hơn chịu so với g.i.ế.c nàng, nhưng đi tới bước này, nàng không có cơ hội lựa chọn.

Được nguyên khí Thiên Quỳ thúc đẩy, thuyền nhỏ rất nhanh rời xa phạm vi đại chiến, gió bão cũng dần dần nhỏ, quay đầu lại nhìn hồ nước mênh m.ô.n.g, căn nhìn không thấy trong chiến cuộc xảy ra chuyện gì.

Đột nhiên trong không gian linh thú d.a.o động, đúng là khí tức đám người Hồng Chúc đến gần rồi, Hoàng Bắc Nguyệt mừng rỡ trong lòng, ngẩng đầu vừa nhìn, chỉ thấy trên bầu trời bao la, bóng dáng Băng Linh Huyễn Điểu phá tan tầng tầng mây bụi lao xuống.

Xem ra, thu được tin tức nàng truyền ra ngoài không chỉ có một mình Yểm.

“Chủ nhân!” Hồng Chúc ở trên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, vươn tay nói với nàng “Đi lên!”

Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu không do dự, nơi này mau rời đi mới tốt. Nàng bắt lấy Thiên Quỳ, lưu loát nhảy lên Băng Linh Huyễn Điểu lúc nó dán mặt nước bay qua.

Băng Linh Huyễn Điểu bay lên trời cao, mây đen dày đặc che lấp, rất nhanh đã bao phủ hoàn toàn bóng dáng của họ.

Sau khi bọn họ rời khỏi mười phút, trên đầu thuyền phiêu diêu ở mặt hồ đột nhiên trùng xuống dưới một chút, bóng dáng Phong Liên Dực xuất hiện phía trên.

Đôi mắt màu tím nhạt yên tĩnh không có sóng, thản nhiên nhìn thuyền nhỏ trống rống, ánh mắt càng ngày càng lạnh như băng.

“Ngươi trốn không thoát……”

Theo tiếng thì thào của hắn, phía sau đột nhiên nhấc lên một con sóng lớn, đầu sóng đập xuống chiếc thuyền nhỏ, thuyền nhỏ lập tức bị lật, mà Phong Liên Dực lúc con sóng ập tới trong nháy mắt biến mất.

“Ha ha ha…” tiếng cười cuồng tiếu của Yểm xuyên thấu trong hơi nước, đi tới gần “Mặc kệ ngươi giấu Xú nha đầu ở đâu, đại nhân đều tìm được!”

“Yểm, ở trên đất nước Bắc Diệu không phải chỗ cho ngươi kiêu ngạo như vậy!” Lệ Tà xuất hiện trong làn hơi nước, ngẩng đầu nhìn con rắn màu đen bị làn hơi nước mỏng che giấu.

Con mắt quỷ dị trên đầu hung thần ác sát nhìn chằm chằm bọn họ.

“Ta cứ kiêu ngạo, các ngươi làm gì được?” Yểm bừa bãi nói, liếc mắt Phong Liên Dực đang im lặng đứng thẳng một bên, khẩu khí vừa lạnh như băng, vừa lại mang theo vài phần xấu xa, “Xú nha đầu rất thích ngươi, nàng càng thích thứ gì, ta lại càng thích phá hủy!”

“Vậy phải nhìn các hạ có bản lĩnh đó hay không?.” Phong Liên Dực lạnh lùng nói, sương khói tiêu tán, hơi nước lắng đọng, trên bầu trời mây mở sương tan, mà bóng dáng của hắn cùng Lệ Tà lại biến mất.

Yểm hung hăng chấn động, nhíu c.h.ặ.t mày nhìn chung quanh, hừ lạnh nói: “Thoát rất nhanh!”

“Vị Tu La vương này đoạn tuyệt tình ái đúng không?” Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương đột nhiên lạnh lùng hỏi.

“A? Sao lại hỏi như vậy?” hai mắt Yểm thoáng sáng ngời, nhưng ngữ khí lại tản mạn không thèm để ý.

“Với thực lực của hắn, không đoạn tuyệt tình ái thì làm sao là đối thủ của ngươ?”

Yểm híp mắt, suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: “Ý của ngươi là, hắn hiện tại không ở cùng Xú nha đầu?”.

Không biết vì sao, mặc dù Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương là thần thú tàn nhẫn khát m.á.u như vậy cũng có thể thấy trong khẩu khí của Yểm có vị hả hê.

“Ở cùng? Khì khì……” Bích Tình Hồng Hoa Xà Vương quỷ dị cười hai tiếng “Bọn họ gặp lại mà không đ.á.n.h nhau đến sống c.h.ế.t thì coi như may mắn.”

“Không ngờ sự việc lại thú vị như vậy.” Yểm vỗ mạnh tay một chút “Vậy kế tiếp, ta chờ bọn họ diễn trò vì yêu mà g.i.ế.c nhau!”

Ô hồng nhẹ nhàng xoay tròn, Yểm cười yêu mỵ, giống như mười dặm hoa nở, làm người ta bất giác say mê.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.