Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 697 Thiên Hạ Chia Làm Bốn
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:25
Là Vương Tỉ!
Bên trong Vương Tỉ có một luồng sức mạnh tương tự cùng Vạn Thú Vô Cương, Sức mạnh kia đem Bùa lôi hỏa uy lực tăng vô số lần!
Nàng không thể thu hồi Bùa lôi hỏa, chỉ có thể trơ mắt nhìn vậy màu đen giữa ngọn lửa xông tới, lấy sức mạnh hủy diệt hết thảy vây quanh Yểm.
Hắn phong hoa tuyệt đại cháy trong lửa như đóa mẫu đơn đẹp đẽ nở bung hết, sắc thái đặc hơn, đẹp kinh tâm động phách.
Đôi mắt từ từ trợn to, trong tích tắc vẫn không tin trên đời này có một sức mạnh đả thương hắn thành như vậy.
Dung mạo kinh thế của hắn thật không ngờ bị phá hủy.
Trong cặp mắt đỏ sậm vẫn ánh lên vẻ không thể tin được, khiếp sợ nhìn Hoàng Bắc Nguyệt càng lúc càng xa.
“Nha đầu thối……”
Trong lúc đó, giọng nói của hắn bị lửa cháy bao phủ.
Mà Băng Linh Huyễn Điểu đã bay xa, rời xa phạm vi lửa cháy lan đến, chỉ có sóng nhiệt đ.á.n.h tới khiến người ta cảm nhận được sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố cường đại đến khó tin.
Vương Tỉ bị hủy, trong đó sức mạnh ẩn chứa có thể khiến Ma thú địa ngục thần phục cũng bị phóng xuất.
Yểm cùng Lệ Tà ở trung tâm vụ nổ không tránh được xui xẻo, ngay cả Quân Ly cũng bị lan đến.
Phong Liên Dực ngay từ đầu nhận thấy trên Vương Tỉ dán bùa lôi hỏa, bởi vậy nhanh ch.óng rời xa, nhưng dù vậy, hắn vẫn bị ngọn lửa đen phun ra, chấn đắc n.g.ự.c tức tối, một mùi m.á.u tanh dâng lên.
Nổ mạnh làm hình thành một cột mây hình nấm bốc lên, mở ra đỉnh cây cối bao trùm hình thành mấy ngàn năm, lửa cháy màu đen xông thẳng tới chân trời!
Đêm tối ở Đại lục Tạp Nhĩ Tháp lần đầu tiên bị chiếu sáng ngời như vậy.
Bóng dáng bị giấu trong bóng tối đều lộ ra.
Chiến Dã cùng một đám lính đ.á.n.h thuê được Hồng Chúc mang theo,vội vàng rời đi rừng rậm Phù Quang nghe được tiếng nổ mạnh thì ngừng cước bộ.
Chiến Dã nhíu c.h.ặ.t mi, vụ nổ này xuất hiện sức mạnh rất khổng lồ.
Sức mạnh như vậy, thừa sức hủy diệt một quốc gia.
Là sức mạnh của Yểm hay của Quân Ly?
Theo hắn biết, có năng lượng hủy thiên diệt như vậy chắc chỉ có ma thú!
“Chủ nhân……” Hồng Chúc ngẩng đầu lẩm bẩm.
Mặc dù không có cảm ứng Hoàng Bắc Nguyệt bị thương, nhưng lsức mạnh này khiến nàng rất lo lắng.
Bọn họ đã rời xa khu tuyền cốc, nơi này rừng rậm sâu thẳm, trên đỉnh cành lá không có khe hở, um tùm từng tầng không biết bao nhiêu cành lá cùng dây leo.
Một đám Phù Quang bối rối bay trong cành lá, dường như cũng bị sức mạnh nổ mạnh dọa sợ.
“Hồng Chúc cô nương, có phải Bắc Nguyệt……” Chiến Dã vội vàng hỏi, hận không thể lập tức vòng ngược trở về.
Không nên để một mình nàng ở lại nơi nguy hiểm như vậy!
“Chủ nhân không bị nguy hiểm!” Hồng Chúc lắc đầu, biết Hoàng Bắc Nguyệt bình yên vô sự, nàng cũng yên tâm, mà nàng bây giờ có thể làm là đem đám người thái t.ử Chiến Dã an toàn ra khỏi rừng rậm Phù Quang!
“Thái t.ử điện hạ, chạy đi quan trọng hơn, chủ nhân rất nhanh sẽ đuổi theo chúng ta!” Hồng Chúc luôn luôn tự tin về Hoàng Bắc Nguyệt, Chiến Dã cũng như thế.
Nàng luôn có cách sáng tạo kỳ tích.
Bắc Nguyệt, nhanh bắt kịp!
Chiến Dã gật đầu, ra hiệu với đám lính đ.á.n.h thuê tiếp tục chạy đi, không ngừng lại!
Trên đường Mặc Liên đuổi theo Tống Mịch tới ngoài Rừng rậm Phù đột nhiên dừng bước chân, dáng người nhanh ch.óng bay lên đỉnh một gốc cây đại thụ, ngẩng đầu nhìn cột sáng k.h.ủ.n.g b.ố xa xa.
Khuôn mặt tái nhợt cũng bị ánh lên vài phần lửa cháy quỷ dị.
“Xảy ra chuyện gì?” Mạnh Kỳ Thiên cùng thiên đại Đông nhi theo đuôi mà đến cũng trước sau nhảy lên đỉnh cây đại thụ, vẻ mặt khiếp sợ cùng Mặc Liên nhìn về hướng kia.
“Sức mạnh quá kinh khủng.” Mạnh Kỳ Thiên sắc mặt ngưng trọng, nhìn về phía Mặc Liên, hỏi: “Mặc Liên, ngươi có thể cảm giác là khí tức của ai không?”
Mặc Liên trầm mặc nhìn, sau một lát mới nói: “Có ma thú, có……”
Con ngươi đột nhiên trợn to, Mặc Liên bỏ qua Mạnh Kỳ Thiên cùng thiên đại Đông nhi, bóng người như tia chớp vọt tới chỗ cột sáng!
“Mặc Liên!” Thiên đại Đông nhi hô to một tiếng, nhưng người nọ tốc độ nhanh khó tin, sớm đã biến mất.
Nhìn cử động Mặc Liên, thần sắc Mạnh Kỳ Thiên nhiều lần biến hóa, cuối cùng trở về bình tĩnh.
Thiên đại Đông nhi không tỉnh táo như vậy, nàng nói: “Để hắn qua không có vấn đề sao?”
“Mặc Liên làm việc tự có đúng mực, người bên ngoài không quản hắn được.” Mạnh Kỳ Thiên vừa nói, dường như không muốn đuổi theo, nhảy khỏi nhánh cây.
Thiên đại Đông nhi bất đắc dĩ theo sát xuống.
Mạnh Kỳ Thiên đi vài bước, dừng lại, thân thể nghiêng nói: “Đông nhi, ngươi cảm giác có thể nắm Mặc Liên trong tay được không?”
“Tống Mịch cũng không nắm được hắn, nói nghe thì dễ?” Thiên đại Đông nhi lắc đầu, tựa hồ cảm giác Mạnh Kỳ Thiên hỏi như vậy cũng là bất đắc dĩ.
Không ai có thể thực sự nắm được Mặc Liên, hắn nhìn đơn giản, nhưng tim của hắn đúng là hoàn toàn phong bế .
“Đó chính là nói không có bất cứ khả năng gì?” Mạnh Kỳ Thiên lại hỏi.
Thiên đại Đông nhi cười cười, nói: “Có… cách, tuy nhiên, trên đời này đại khái không ai có thể làm được.”
“A?” Mạnh Kỳ Thiên rất có hứng thú “Cách gì?”
“Nắm Hoàng Bắc Nguyệt trong tay, chẳng khác nào nắm Mặc Liên trong tay.” Thiên đại Đông nhi ngẩng đầu nhìn hắn, biện pháp này rất đơn giản, nhưng trên đời này có ai làm được đây?
Quả nhiên, Mạnh Kỳ Thiên nghe xong liền trầm mặc không nói.
Quả thật, nếu nắm Mặc Liên trong tay rất khó thì nắm Hoàng Bắc Nguyệt trong tay lại càng khó như lên trời.
Một đám Phù Quang bị quấy nhiễu chạy trốn lung tung trong rừng rậm.
Uy lực nổ mạnh của Vương Tỉ cũng lan đến đây, bởi vậy gió thổi cỏ lay trên đầu cũng khiến một số sinh vật hàng năm chiếm lấy rừng rậm Phù Quang cảm thấy sợ hãi.
Song, Băng Linh Huyễn Điểu từ từ xuất hiện tại rừng rậm, quả thật bay rất lảo đảo.
Nếu không phải bọn họ sớm chạy, sợ rằng bị thương còn nặng hơn!
Đáng sợ, quá đáng sợ!
Băng Linh Huyễn Điểu đập cánh vào một gốc cây đại thụ tráng kiện, trên cánh vụn băng đều rơi xuống, hắn lay động một chút, chậm rãi bay thấp.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên trên lưng hắn, muốn nhảy xuống nhưng thân thủ không lưu loát như bình thường, chưa đứng vững đã ngã xuống.
Trên mặt đất chất đống lá rụng dày, không biết trải qua mấy ngàn năm, những lá rụng đã sớm mục nát, cho nên ngã xuống cũng không thấy đau, nhưng n.g.ự.c tức tối, khó chịu không tả được.
Lúc nàng té xuống một cái chớp mắt, một bóng dáng cũng như tia chớp xông đến trước mặt, ôm nàng khỏi mặt đất, lo lắng nâng mặt nàng, xem xét thương thế của nàng.
Nhìn thấy khuôn mặt nàng tái nhợt không còn chút m.á.u, hai tay run lên, cũng không biết nên làm cái gì mới tốt.
“Tại sao……” Trong cổ họng từ từ dâng đầy chua xót, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt cố gắng mở miệng, giọng nói khàn khàn kỳ cục.
