Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 698 Thiên Hạ Chia Làm Bốn

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:25

Nàng ngửa mặt lên, trong ánh mắt đều là nước mắt, hốc mắt đỏ bừng, có lẽ căn bản không thấy rõ người trước mắt là ai, nhưng nàng có thể cảm nhận người này sẽ không thương tổn nàng.

Bên trong nước mắt lay chuyển, có một bóng người tối như mực, hơi thở trắng như tuyết đọng tới gần, có thể cảm giác hắn bối rối.

Hắn giơ tay lên, xóa giọt lệ trong mắt nàng, sau đó ôm nàng vào trong lòng, ôm c.h.ặ.t.

Đây là sau khi sinh ly t.ử biệt, lần đầu tiên dựa vào nàng gần như vậy.

Lúc nàng thanh tỉnh, lúc kiên cường, hắn không thể ôm nàng như vậy.

“Tại sao? Tại sao? Tại sao……” Người trong lòng tinh thần cùng tâm tình đều xuống dốc, thì thào chỉ biết lặp lại một câu nói kia, sau đó nước mắt không ngừng ngã nhào xuống.

Hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ nhớ lại vụ nổ kinh thiên vừa rồi cũng biết, nhất định là đại sự khiến nàng không có cách nào tiếp nhận.

Hắn sẽ không mở miệng an ủi nàng, loại chuyện này hắn không hề am hiểu.

Nàng hỏi tại sao, hắn cũng chỉ bất đắc dĩ trầm mặc, hắn không biết nguyên do, mặc dù biết, hắn cũng không nói để nàng không khổ sở nữa.

Nguyệt, chỉ có thể ôm ngươi như vậy, mặc ngươi khóc……

Một bóng dáng âm tà đột nhiên xuất hiện phía sau Hoàng Bắc Nguyệt, mang theo ánh mắt hận ý từ u ám rừng sâu nhìn ra đến.

Hoàng Bắc Nguyệt tâm tình tệ tới cực điểm không nhận thấy có người tới gần, mà Mặc Liên lúc thấy một khí tức hướng tới gần bên này đã nhận ra!

Hai mắt chợt ngước lên, ánh nhìn lợi hại mang theo sắc lạnh đ.â.m phá bóng tối, nhìn bóng người quỷ quỷ túy túy kia!

Bóng dáng là Thiên Quỳ, sau khi Vương Tỉ nổ mạnh, khế ước trong thân thể đều giải trừ, hoàn toàn tự do!

Không ngờ xảo diệu thế nào lại khiến ả không còn bị Vương Tỉ quản chế!

Tuy nhiên, cho dù nha đầu kia có công lao, ả vẫn muốn g.i.ế.c nàng!

Bởi vậy theo khí tức Băng Linh Huyễn Điểu đi theo, chỉ cần Hoàng Bắc Nguyệt riêng lẻ, g.i.ế.c nàng cũng không phải việc khó gì.

Nhưng Thiên Quỳ không ngờ là lúc ả chạy tới vẫn có một người khác bên cạnh Hoàng Bắc Nguyệt!

Mặc dù trong rừng sâu không có ánh sáng, chỉ có Phù Quang ngẫu nhiên bay qua cành lá phát sáng, song Thiên Quỳ liếc mắt một cái đã nhận ra thiếu niên khuôn mặt tái nhợt kia.

Khóe mắt hắn có hoa Cát cánh đúng là dấu hiệu đặc thù, đại biểu cho sức mạnh k.h.ủ.n.g b.ố không thuộc về bất cứ ma thú gì!

Mặc Liên của Điện Quang Diệu ……

Lúc hôn lễ, Thiên Quỳ tận mắt thấy thiếu niên này phát ra khí tức cường đại, hơn nữa nàng có thể cảm giác được, cường đại như vậy chỉ là một phần tư sức mạnh!

Nếu toàn bộ sức mạnh bộc phát thì k.h.ủ.n.g b.ố cỡ nào.

Thiên Quỳ c.ắ.n răng, lạnh lùng nhìn Mặc Liên, bất đắc dĩ, nhưng vẫn lén lút ẩn vào bóng tối.

Hoàng Bắc Nguyệt, lần này coi như ngươi gặp may!

Tuy nhiên, ngươi sẽ không gặp may cả đời!

Đợi cỗ khí tức âm tà hoàn toàn rời xa, Mặc Liên mới thu hồi ánh mắt, êm ái vỗ lưng nàng, sau đó vung tay lên, triệu hồi Huyễn Linh Thú, ôm Hoàng Bắc Nguyệt cùng nhau ngồi lên.

Trước khi bay lên, Huyễn Linh Thú quay đầu liếc nhìn người trong lòng Mặc Liên, ánh mắt rõ ràng mất hứng.

Mặc Liên nhẹ nhàng chống đỡ Hoàng Bắc Nguyệt, sau đó nói: “Nước Nam Dực.”

Huyễn Linh Thú lúc này mới quay đầu, mở ra cánh hơi mỏng màu đen, trong nháy mắt bay vào trời cao.

Sáng sớm ánh mặt trời từ cửa sổ thấu vào, trên cửa sổ sáng loang lổ.

Trong phòng khách điếm rất an tĩnh, người trên giường bình yên ngủ say, mà người tỉnh ngồi ở bên giường vẫn không nhúc nhích, không nói một tiếng, ngay cả hơi thở cũng cẩn thận không quấy nhiễu ai.

Nhưng ánh mắt chỉ chuyên chú nhìn người kia.

Nhìn đã lâu rồi, nếu nàng vẫn ngủ, hắn cũng vẫn nhìn.

Nhận thấy cô gái ngủ say đột nhiên động đậy lông mi, Mặc Liên lập tức đứng lên, động tác nhanh hơn gió, trong nháy mắt liền rời khỏi bên giường, đứng trước cửa sổ, thổi tắt ngọn đèn đang cháy trên bàn.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi mở to mắt, mắt vừa đỏ vừa trũng yên lặng nhìn đỉnh giường, lúc này mới chậm rãi rời tầm mắt, nhìn về phía thiếu niên mặc y phục đen đứng bên giường đưa lưng về phía nàng.

“Mặc ……” Há mồm muốn nói nhưng vì họng khô khốc, mới nói ra một chữ đã không nói được.

Mặc Liên xoay người, như là mới biết nàng tỉnh lại, cúi đầu rót một chén trà, bưng đến bên giường, nâng nàng dậy uống nước.

Kỳ thật nàng không yếu ớt như vậy, ngủ một giấc đủ để khôi phục nguyên khí cùng tinh lực, nàng luôn luôn là người thể năng rất mạnh.

Tuy nhiên, lúc này nàng cùng Mặc Liên đều trầm mặc, ngược lại cảm giác nói cái gì cũng không thích hợp, không bằng thuận theo tự nhiên là được.

Nàng uống xong nước trà, cổ họng cũng dễ chịu hơn một chút.

Ngẩng đầu nhìn vào mắt Mặc Liên, từ trong ánh mắt hắn chứng kiến hai mắt bản thân  sưng đỏ, nhất thời cảm giác vô cùng chật vật.

Ngày hôm qua xảy ra chuyện gì nàng đã không nhớ kỹ, lúc ấy chính mình quá khó khăn qua, tâm tình có thể nói hoàn toàn hỏng mất, lúc ngã khỏi lưng Băng Linh Huyễn Điểu, nàng tựa như con nít, mờ mịt không biết làm sao.

Nếu lúc ấy không có Mặc Liên chạy tới thì nàng có thể bị Thiên Quỳ đuổi tới, cũng xong đời.

Tuy nhiên thật cảm tạ ở tình huống lúc ấy có một cái n.g.ự.c để nàng dựa vào.

Nàng cúi đầu, làm bộ thoải mái mà cười nói: “Đã lâu không gặp, Mặc Liên.”

Trong lòng hắn ê ẩm đau xót, vội vã nói: “Ở Điện Quang Diệu…”

Vừa nói ra liền lập tức câm mồm, lần kia hắn làm bộ không phát hiện nàng, tại sao hiện tại lại muốn nói ra?

Hối hận lỡ miệng nên mím môi không nói gì nữa.

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, lập tức cười rộ lên, lần nọ ở Điện Quang Diệu, mặc dù hắn không quen biết nàng, nhưng nàng biết, hắn tuyệt đối nhận ra nàng tới.

Nhìn bộ dáng hắn hối hận, Hoàng Bắc Nguyệt từ nạp giới đưa ngọc bội khắc hoa Cát cánh mà hắn để lại ra, chạm vào lòng bàn tay nói: “Thật là đẹp mắt, nếu như đúng là đưa cho ta thì cám ơn ngươi.”

Nhìn thấy khối ngọc bội màu tím xuất hiện, Mặc Liên có chút bối rối, vội vàng đứng lên còn muốn chạy.

“Mặc Liên!” Hoàng Bắc Nguyệt mở miệng gọi hắn lại “Nếu cũng nhận ra ta thì tại sao còn muốn trốn tránh? Ta chưa từng trách ngươi!”

Mặc Liên đưa lưng về phía nàng, trầm mặc một hồi chậm rãi nói:“Ta…tiễn ngươi, trở về.”

Hoàng Bắc Nguyệt xem bài biện bốn phía trong phòng, biết đây là ở cảnh nội nước Nam Dực, trong lòng nhất thời yên ổn không ít.

Nàng đi xuống giường đeo giầy, đi tới trước người hắn, vỗ vỗ bờ vai của hắn “Ta biết người hại ta bị thương không phải ngươi, ngươi sẽ bảo vệ ta.”

Mặc Liên giật mình, lập tức tràn ngập thương tiếc giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ về mặt của nàng “Sẽ không, sau này, vĩnh viễn cũng sẽ không”.

Nghe hắn nói không nối liền, biết trên người hắn vẫn có vô cực thiên khóa, Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng thở dài, nàng không trách Mặc Liên, thật sự cho tới bây giờ cũng không trách.

Hắn cũng không có cách nào khống chế chính mình, sao có thể trách hắn?

Hắn như vậy chỉ khiến người ta cảm giác không thể làm gì, sức mạnh cường đại, hắn trở nên đáng thương như vậy.

Trong lòng có rất nhiều ý nghĩ, nhưng nàng biểu hiện ra lại không khiến hắn nhìn ra điều gì, không muốn để hắn thấy mình thương xót hắn.

Nàng đem hắn trở thành bạn, cho dù bị g.i.ế.c một lần, ý nghĩ này cũng vĩnh viễn không thay đổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.