Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 707 Miền Nam Phong Hầu
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:26
Lửa của Hồng Liên lao tới, Tiểu Hổ cũng không yếu thế chút nào, lửa thánh vàng ròng đốt cháy hết thảy, trong khoảnh khắc đã bao trọn lửa của Hồng Liên.
“Lửa này là..” Hồng Liên sửng sốt, lập tức cười to “Xích Kim Thánh Hổ! Đó là triệu hồi thú Xích Kim Thánh Hổ của Hoàng Bắc Nguyệt!”
Ả vĩnh viễn không quên con hổ này, nhớ lúc trẻ lần đầu tiên nhìn thấy tên nhãi kia đã muốn chiếm đoạt, thần thú cấp 4 có thể triệu hồi lửa thánh vàng ròng, uy lực lớn vô cùng.
Nếu không phải năm đó Hoàng Bắc Nguyệt nửa đường nhảy ra thì Xích Kim Thánh Hổ đã sớm là của ả.
Tiểu Hổ bảo hộ Chi Chi ở sau người, con ngươi màu vàng kim nhìn Hồng Liên cùng thánh quân, nói: “Tống Mịch, ngươi bị đuổi khỏi Điện Quang Diệu, không ngờ vẫn không bỏ được tà tâm”.
“Cô ta phá hủy cơ nghiệp nhiều năm của ta, sao ta có thể dễ dàng bỏ qua cô ta?” ánh mắt Tống Mịch liếc Chi Chi phía sau Tiểu Hổ “Tiêu Dao công chúa, ta rời đi Tư U Cảnh thì Dạ Vương nhờ ta nhìn thấy ngươi thì mang ngươi trở về, nếu ngươi không nghe lời thì cứ trừng phạt.”
“Ta không trở về với ngươi!”
Tiểu Hổ cũng căm tức hắn: “Hừ! Dạ Vương cấu kết với ngươi, tương lai nhất định sẽ hối hận, ta sẽ không cho ngươi mang Chi Chi đi”
“E rằng chuyện hôm nay không phải do các ngươi quyết.” Tống Mịch lạnh lùng nói, vươn tay, quyền trượng màu vàng xuất hiện trong tay, mặc dù ánh mặt trời chung quanh rất thưa thớt, song trên người hắn vẫn ánh vàng rực rỡ, lóa mắt người nhìn.
“Chi Chi đi trước đi!” Tiểu Hổ đột nhiên đẩy Chi Chi rời đi, gầm nhẹ một tiếng, trên người ánh vàng bùng lên, trong nháy mắt khôi phục hình thái thần thú!
Tống Mịch khinh thường, ngay cả Xích Kim Thánh Hổ đã trưởng thành, hắn cũng không để vào mắt.
“Bắt tiểu nha đầu kia, đả thương cũng không sao, chỉ cần không c.h.ế.t là được.” Tống Mịch dặn dò Hồng Liên một câu, Hồng Liên lập tức vượt qua Tiểu Hổ đuổi theo Chi Chi.
Tiểu Hổ giận dữ, muốn đuổi theo Hồng Liên, song Tống Mịch đột nhiên tới gần, hắn bất đắc dĩ chỉ có thể ứng phó Tống Mịch trước, lửa thánh vàng ròng hừng hực thiêu đốt, vây xung quanh rừng rậm!
Tống Mịch ở trong lửa cháy ánh mắt lạnh lùng, quyền trượng đập xuống mặt đất, trong lúc đó một luống sáng màu vàng từ quyền trượng đi ra, giống như linh xà vọt tới chân Tiểu Hổ!
“Tiểu Hổ cẩn thận!” Một tiếng hét lớn vang lên sau lưng Tống Mịch, hắn ngẩn ra, lập tức cảm giác rùng cả mình!
Lửa thánh vàng ròng nóng cháy như thế, song sức mạnh của hàn khí lại càng cường đại hơn!
Tống Mịch biến sắc, vội vàng tránh ra nhanh, lúc hắn rời đi một khắc, chỗ hắn vừa đứng đột nhiên bị vô số lưỡi d.a.o hàn băng sắc bén b.ắ.n thành lỗ thủng!
Hàn băng gặp lửa cháy cũng hòa tan, cũng dập tắt lửa cháy, hơi nước bốc lên, trong nháy mắt khiến rừng cây tràn ngập sương mù một lần nữa!
Tiểu Hổ sửng sốt, lập tức nhận ra khí tức trong nguyên khí, trong lòng vui vẻ, lập tức quay đầu chạy trở về, đuổi theo Hồng Liên, mở miệng nhổ mạnh một đốm lửa cháy ra.
Hồng Liên kinh hãi, rút một đồ vật bên hông ra, chật vật ngăn lửa cháy, lửa cháy nóng rực khiến ánh mắt ả không mở ra được.
“Đáng c.h.ế.t!”
Tiểu Hổ đ.á.n.h mạnh về phía trước, há mồm c.ắ.n Chi Chi vung lên lưng, cũng không quay đầu lại lao ra rừng rậm Mê Vụ.
Sau một lát, một người phía sau cũng theo kịp, thở hồng hộc, đúng là Hồng Chúc.
“Hồng Chúc tỷ tỷ!” Chi Chi cao hứng nói “May là ngươi ở gần!”
“Hai tên của nợ các ngươi khiến ta gặp rắc rối!” Hồng Chúc đ.ấ.m lên đầu Tiểu Hổ, tức giận đến nghiến răng, nếu nàng không len lén theo Hồng Liên thì hôm nay hai tên này sợ rằng không về được!
“Chúng ta lần sau không dám nữa.” Chi Chi đau lòng xoa đầu Tiểu Hổ, đáng thương nói.
Hồng Chúc bất đắc dĩ phì cười, thật sự là hai kẻ dở hơi, tuy nhiên may là không có việc gì.
Ba người trở lại khách điếm, phát hiện Chiến Dã đã tới, mấy vị thủ lĩnh đại đoàn lính đ.á.n.h thuê cũng ở đó.
Cả tòa khách điếm đều bị mua lại, hiện tại Hoàng Bắc Nguyệt đã thoát ly quan hệ cùng phủ trưởng công chúa. Những thuế má phong phú nàng cũng không dùng được, mấy năm nay nàng chuyên tâm tu luyện, lại trải qua mấy lần đại nạn không tích góp được tiền, bởi vậy hiện tại lại quay trở về trạng thái thiếu tiền.
Tuy nhiên đối với Chiến Dã cùng đại đoàn lính đ.á.n.h thuê mà nói, tiền căn bản là chút lòng thành, vừa ra tay đã mua khách điếm cùng cửa hàng nhà dân xung quanh, Hoàng Bắc Nguyệt nhìn ghen tị đến đỏ mắt không ngừng!
Ai nói thực lực tương đương với tiền tài? Trước đây thuần túy là bị lừa dối!
Trong đại đường ở khách điếm, mọi người ngồi vây quanh một bàn. Lính đ.á.n.h thuê rất xa lạ với Hoàng Bắc Nguyệt hiện tại, tuy nhiên Chiến Dã vừa nói Nguyệt Dạ, mọi người liền bừng tỉnh đại ngộ.
Không ngờ Nguyệt Dạ các hạ không mang mặt nạ còn trẻ như vậy, thật sự khiến người ta ngoài ý muốn!
“Lấy thực lực các hạ, nước Nam Dực tuyệt đối như hổ thêm cánh, nhưng không biết các hạ có dự định tiếp tục ẩn sau màn không ra mặt hay không?” Thủ lĩnh La Thuần của đoàn lính đ.á.n.h thuê Tứ Hải kính nể nhìn nữ t.ử trẻ tuổi này.
“Ẩn sau màn cũng không có gì không tốt.” Hoàng Bắc Nguyệt cười nói, rất rõ ràng nhìn thấy bọn người La Thuần, Thượng Quan Vô Vân lộ ra thần sắc thất vọng.
Chiến Dã nói: “Ngươi thích thanh tịnh, nhưng trước mắt cho dù ẩn sau màn cũng không thanh tịnh được đúng không?”
Hoàng Bắc Nguyệt cười hỏi:“Vậy thái t.ử điện hạ có cao kiến gì?”
“Ta trở về bẩm báo phụ hoàng, nước Nam Dực đúng là lúc dùng đến người, phụ hoàng nhất định cao hứng.”
Hoàng đế nước Nam Dực cầu hiền như khát, hết sức ái tài, một vị cao thủ ngoài Thiên cấp xuất hiện, tin rằng hắn không chỉ cao hứng còn không kiêng nể phong thưởng, dùng mọi thủ đoạn giữ nàng ở lại nước Nam Dực.
Nếu đã quyết định ở lại, nàng kỳ thật cũng không dự định tiếp tục ở sau màn, chuyện tương lai không cho phép nàng trốn ở chỗ tối.
Tất cả mọi người không thể giấu trong bóng tối, chỉ cần liên lụy thì không thể thanh tịnh.
Hoàng Bắc Nguyệt gật đầu, nói: “Hết thảy cũng nghe thái t.ử điện hạ làm chủ.”
Chiến Dã mừng rỡ, ánh mắt nhìn về phía nàng tràn ngập vui mừng lẫn sợ hãi cùng cảm xúc phức tạp, giữ nàng ở lại nước Nam Dực vẫn là nguyện vọng lớn nhất của hắn, hiện tại rốt cuộc thực hiện.
Đám người Thượng Quan Vô Vân cũng cao hứng không ngừng, để người mang vài hũ rượu ngon lên, thống thống khoái khoái uống vài chén lớn!
Chiến Dã không trì hoãn lâu vội vàng tiến cung, đám người Thượng Quan Vô Vân cũng trước sau rời đi.
Hồng Chúc lúc này mới mang Chi Chi cùng Tiểu Hổ đi vào, nói một lần chuyện vừa xảy ra cho Hoàng Bắc Nguyệt, nàng cau mày: “Xem ra Tống Mịch cấu kết Tư U Cảnh, phần lớn là muốn đối phó ta.”
“Cũng không biết hắn có năng lực đó hay không.” Hồng Chúc nói.
“Ta vẫn sợ người như Tống Mịch, hắn chưa bao giờ tự mình tay, mỗi lần lợi dụng người khác đều đ.á.n.h trúng điểm yếu, cho nên không thể khinh thường hắn.” Trong đầu hiện ra tràng cảnh Mặc Liên bị khống chế, Hoàng Bắc Nguyệt liền xuýt xoa.
Hồng Chúc kiên định gật đầu “Chủ nhân yên tâm, ta sẽ phái người chú ý động tĩnh của Mặc Liên, sẽ không để Tống Mịch đến gần hắn.”
Trước mắt xem ra cũng chỉ có biện pháp như thế, bên kia Tư U Cảnh không hiểu rõ, cũng quá thần bí, chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Hoàng cung nước Nam Dực
Chiến Dã thúc ngựa chạy vội đến khu vực săn b.ắ.n, hắn rời đi vài ngày không ai biết, hộ vệ khu vực săn b.ắ.n cũng nghĩ hắn đang ở trong quân, hiện tại mới vừa về, bởi vậy không ai quan tâm.
Vốn muốn trực tiếp đi gặp mặt Hoàng thượng, nhưng nghĩ đến lời nói của Hồng Liên ở trên đường, Chiến Dã bèn đi tới chỗ hoàng hậu trước.
