Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 708 Miền Nam Phong Hầu
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:26
Nhưng hoàng hậu lại không có ở đây, cung nữ đang quét dọn trong sân nói Hoàng thượng phái người đến, bởi vậy hoàng hậu liền vội vã đi, không biết xảy ra chuyện gì.
Ánh mắt Chiến Dã ngưng tụ, trong lòng đột nhiên có dự cảm không tốt, lập tức chạy tới hành cung.
Ba vòng bên ngoài hành cung đều có thị vệ đỉnh khôi quán giáp, võ trang đầy đủ, loại trận thế này chỉ có thích khách đến mới có thể xuất hiện, không thể tin được có thích khách đến khu vực săn b.ắ.n hành thích Hoàng thượng?
Thị vệ nhìn thấy Chiến Dã phía xa, thấy hắn sắc mặt nghiêm túc, không ai dám trì hoãn, lập tức phóng hắn đi thẳng vào.
Chiến Dã gật đầu đi vào trước, nhìn thấy công công bên cạnh hoàng thượng vội vã đi tới, hắn lập tức bắt được tay đối phương, trầm giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì ?”
“Thái t.ử điện hạ!” Lão thái giám vừa nhìn thấy hắn, lập tức lệ rơi đầy mặt “Ngài cuối cùng đã trở về, có đại sự, ngài……” Sau khi nhìn quanh, hắn mới nhỏ giọng nói “Hoàng thượng bị đ.â.m!”
“Bên người Phụ hoàng nhiều cao thủ như vậy, nhiều ám vệ như vậy, làm sao thích khách đến gần được?” Chiến Dã mắt như muốn nứt ra, nhìn thần thái lão Công Công này, lần này bị đ.â.m, nhất định không phải là nhỏ!
“Không phải thích khách từ bên ngoài, mà là, là …..Nghi phi nương nương!”
Chiến Dã ngẩn ra, trong đầu lập tức xuất hiện khuôn mặt Nghi phi xinh đẹp, ở trong cung, Nghi phi được sủng ái nhất, mẫu hậu Tĩnh Tâm Phật học, không quản lý hậu cung, mọi việc trong hậu cung đều là Nghi phi xử lý.
Trong trí nhớ, Nghi phi là một phụ nữ rất thông minh, bà ta không thể làm chuyện ngu như vậy.
“Việc này không nên truyền ra.” Chiến Dã dặn dò một câu, liền đi nhanh vào trong tẩm cung.
Trong tẩm cung an tĩnh, hoàng hậu ngồi ở bên giường, dùng khăn gấm chậm rãi xoa nước mắt, Hồng Liên quỳ gối bên cạnh bà.
Trên Long giường, hoàng đế nhắm mắt lại, sắc mặt xám trắng, không hề tức giận, trên người chỉ đậy áo ngủ bằng gấm hơi mỏng, bởi vậy hơi thở trong n.g.ự.c rất yếu ớt.
Chiến Dã trong lòng run lên, vội vàng đi qua, quỳ xuống bên long giường.
“Phụ hoàng!”
Nghe được động tĩnh, hoàng đế cuống quít vươn tay, lẩm bẩm nói: “Bắc Nguyệt, Bắc Nguyệt tới……”
Trên mặt Hoàng hậu thần sắc lạnh lẽo, tuy nhiên cũng không lâu sau chỉ còn vẻ nức nở thê lương.
“Nhi thần là Chiến Dã.” Chiến Dã ghé sát lỗ tai hoàng đế, thấp giọng nói.
“Chiến Dã a……” Hoàng đế bắt được tay hắn, bi ai nói “Nước Nam Dực, giao cho ngươi.”
“Phụ hoàng sẽ tốt, nhi thần mang về một vị cao nhân, vốn định dẫn đến gặp phụ hoàng, tuy nhiên hiện tại để nàng tới cũng được.” Chiến Dã đứng lên, đang muốn đi ra ngoài, hoàng hậu đột nhiên hỏi:
“Là ai?”
“Mẫu hậu yên tâm, nhi thần tìm người sẽ không tồi!”
Hồng Liên ngẩng đầu liếc hắn một cái, ánh mắt vừa chuyển, dường như nghĩ đến hắn muốn tìm người nào.
Hoàng hậu đứng lên, đang muốn bắt được tay hắn, mà lúc này, ngoài cửa lại vang lên tiếng khóc thê t.h.ả.m.
“Hoàng thượng, thần thiếp oan uổng ! thần thiếp không dám mưu hại Hoàng thượng!” Là Nghi phi!
Sắc mặt Hoàng hậu lạnh lẽo, phượng nghi uy nghiêm quát: “Không phải lôi ả ra sao? tại sao lại để ả chạy tới!?”
Thị vệ bên ngoài đều đi ra ngoài ngăn trở, nhưng Kính vương tới mang theo mấy vị cao thủ trong phủ kính vương, che chở Nghi phi, không cho thị vệ tới gần bà.
“Chúng ta muốn gặp phụ hoàng!” Kính vương cũng hét lớn.
Chiến Dã bước ra ngoài, đứng ở cửa hành cung, khí phách chỉ xuống “Làm càn! Lo lắng làm gì? Bắt hai loạn thần tặc t.ử lại!”
Thị vệ vốn vẫn do dự thân phận Kính Vương cùng Nghi phi mà không dám ra tay, giờ phút này thấy thái t.ử ra lệnh không do dự nữa, lập tức vây quanh bắt toàn bộ người liên quan tới Nghi phi cùng Kính vương.
“Các ngươi dám vô lễ với bổn cung! Làm càn!” Nghi phi hô to, đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy hoàng hậu, hai mắt cũng đỏ “Tiện nhân! Nhất định là ngươi hãm hại ta! Nhất định là ngươi! Ta không mưu hại Hoàng thượng! Mưu hại hoàng thượng là ngươi!”
Vừa nói xong, một cái tát nguyên khí từ xa đ.á.n.h vào trên mặt Nghi phi, xuống tay không hề nhẹ, trong khoảnh khắc đ.á.n.h cho Nghi phi sưng nửa khuôn mặt lên.
“Mẫu phi!” Kính vương kinh hãi, ngẩng đầu trừng người ra tay “Hừ! Đứa con hoang nửa đường xuất hiện, phản sao?”
Hồng Liên phất ống tay áo, hừ lạnh: “Loại bỉ ổi như các ngươi cũng dám nói xấu hoàng hậu!”
Nhìn thấy ả ra tay, Chiến Dã cũng ngoài ý muốn, tuy nhiên cũng không nói thêm gì, chỉ dặn dò một câu với một kỵ binh đen, để hắn mời Hoàng Bắc Nguyệt tiến cung.
“Phụ hoàng còn đang tĩnh dưỡng bên trong, các ngươi lớn tiếng ồn ào ở đây còn thể thống gì?” Chiến Dã lãnh khốc nói, hắn vừa lên tiếng, ngay cả Nghi phi cũng phải giảm xuống vài phần điên cuồng kiêu ngạo.
Kính vương nói: “Mẫu phi ta không hạ độc hại Hoàng thượng, nếu không làm sáng tỏ trước phụ hoàng thì sẽ bị hoàng hậu lén xử t.ử!”
Chiến Dã quay đầu lại liếc nhìn mẫu thân của mình, thấy bà mắt đỏ hồng, bị Hồng Liên dìu đỡ, đau thương thương tâm.
“Nghi phi hạ độc có chứng cớ vô cùng xác thực, bà ta tự tạy mang tổ yến tới, sau khi phụ hoàng ăn bị ngộ độc, rõ ràng chính bà ta hạ độc, bây giờ còn ngậm m.á.u phun người!” Hồng Liên chỉ vào Nghi phi nói.
“Đây là chỗ cho ngươi nói chuyện sao!” Kính vương giận dữ, Hồng Liên đúng là công chúa nửa đường chạy đến, trong hoàng thất tôn trọng huyết thống, thân phận như vậy tự nhiên không thể khiến người khác tiếp nhận nhanh được.
“Hồng Liên là nữ nhi của Bổn cung, lời nói của nó chính là ý của Bổn cung!” Hoàng hậu đột nhiên mở miệng, lạnh lùng liếc kính vương, người sau lập tức câm miệng “Nghi phi, ngươi phạm tội đại nghịch bất đạo, nếu đồng ý cúi đầu nhận tội thì nể tình ngươi hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm như vậy, Bổn cung có thể làm chủ cho ngươi toàn thây.”
“Ha ha ha ha!” Nghi phi cười to “Hoang đường! Ta không gây chuyện, tại sao phải nhận tội?”
“Đến bây giờ vẫn u mê không tỉnh ngộ, Bổn cung cũng không giúp được ngươi, mưu hại Hoàng thượng là tội lớn, ngươi c.h.ế.t một mình không sao, kính vương vẫn còn trẻ như vậy…”
“Ngươi đừng mơ uy h.i.ế.p ta! Ta muốn gặp Hoàng thượng!” Nghi phi điên cuồng hô to.
Hoàng hậu lạnh lùng nói: “Hoàng thượng đang tĩnh dưỡng, không gặp bất kỳ kẻ nào.”
Vừa nói xong, lão thái giám hầu hạ hoàng thượng đột nhiên đi tới nói: “Hoàng thượng truyền Nghi phi cùng kính Vương vào”
Hoàng hậu ngẩn ra, Hồng Liên cùng Chiến Dã cũng kinh ngạc không ngừng.
Mẹ con Nghi phi mừng rỡ, lập tức tránh tay hộ vệ, chạy nhanh vào, lúc đi qua hoàng hậu, Nghi phi nói: “Ta sẽ chứng minh trong sạch với Hoàng thượng, đồng thời cũng sẽ để Hoàng thượng tra ra hung thủ thật sự là ai!”
Hoàng hậu lù lù bất động, sắc mặt càng khó nhìn vài phần, Hồng Liên dìu đỡ sát nàng, thấp giọng nói: “Mẫu hậu không cần lo lắng…”
“Lo lắng cái gì?” Chiến Dã đột nhiên mở miệng hỏi, nói năng trực tiếp, ánh mắt lợi hại.
“Không có gì.” Hoàng hậu miễn cưỡng lộ ra nụ cười “Ngươi vừa nói muốn đi tìm ai?”
“Ta từ xa mang về cao thủ, tinh thông thuật luyện d.ư.ợ.c, lẽ có trợ giúp với phụ hoàng.” Chiến Dã vừa nói liền vội vã đi xuống cầu thang.
“Chiến Dã.” Hoàng hậu đột nhiên hô một tiếng, Chiến Dã quay đầu lại, đột nhiên một ánh sáng vàng rực rỡ đập vào mặt, như l.ồ.ng giam kín không kẽ hở thoáng cái khóa lại năng lực của hắn.
“Mẫu hậu?” Chiến Dã khó tin nhìn hoàng hậu, đầu choáng váng tối mịt, hắn vô lực chống đỡ, thân thể mềm nhũn bị hai ám vệ mặc đồ đen đỡ lấy.
“Đưa thái t.ử điện hạ về nghỉ ngơi.” Hoàng hậu uy nghiêm nói.
Ám vệ lập tức mang Chiến Dã rời đi, hoàng hậu xoay người đi vào đại điện, mẹ con Nghi phi quỳ khóc lóc trước long giường, Hoàng thượng nhắm mắt nghe, n.g.ự.c phập phồng, đã là thở ra thì nhiều, hít vào thì ít.
“Hoàng thượng, ngài làm chủ cho thần thiếp! Thiếp cho dù to gan lớn mật cũng không dám làm chuyện đại nghịch bất đạo! Hết thảy đều do hoàng hậu hãm hại! Thiếp tự tay nấu tổ yến, nửa đường bị ả đ.á.n.h tráo!” Nghi phi khóc kể.
Hoàng đế nghe, chậm rãi mở to mắt, hai mắt mờ đục nhìn về phía hoàng hậu, môi mấp máy “Ngươi có cái gì muốn nói ?”
