Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 715 Gặp Lại Trên Chiến Trường

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:27

Nhưng trừ Địa hỏa Song Nguyệt Liêm, không thứ gì có thể đ.á.n.h động Yểm.

Hắn cũng không phải một người dễ đối phó.

“Vậy, vậy hung thủ làm sao bây giờ? Ăn nói thế nào với dân chúng?” A Tát Lôi nói.

Hoàng Bắc Nguyệt suy nghĩ một chút nói: “Tăng tiền trợ cấp, mặt khác bắt một gian tế trong thành, đổ tội danh lên đầu hắn, để hắn gánh tội đi!”

Mọi người sửng sốt, lập tức vẻ mặt hiện lên nét đặc sắc.

Chà chà, xem ra có người xui xẻo, gặp vương âm hiểm của bọn họ, nào có dễ dàng trà trộn vào làm gian tế!

Nước Bắc Diệu.

Vũ Văn Địch đột kích ban đêm thất bại lập tức tự mình trở về đô thành Huy Kinh, truyền không sót một câu lời nói của Hoàng Bắc Nguyệt cho Phong Liên Dực.

Ngự Thư phòng sau khi hạ triều, Vũ Văn Địch quỳ trên mặt đất, không dám ngẩng đầu, uy nghiêm của đế vương ép tâm tình của hắn hết sức phức tạp.

Phong Liên Dực ngồi trên ghế rồng, ngón tay chậm rãi gõ vào tấu chương trên mặt bàn, cũng không nói chuyện, không ai có thể thấu hiểu ý nghĩ trong lòng hắn, cho tới bây giờ thiên uy khó dò, hiện tại Phong Liên Dực còn hơn như thế.

“Nàng muốn quang minh chính đại đ.á.n.h với ta trên chiến trường.” Hồi lâu, rốt cuộc nghe được đế vương mở miệng.

Thoát khỏi không khí trầm mặc nặng nề, Vũ Văn Địch rốt cuộc thả lỏng khẩu khí, vội vã nói: “Cô ấy hiểu rõ kế sách của thuộc hạ, hơn nữa đ.á.n.h phủ đầu, thần cho rằng không thể khinh thường thân thủ cùng mưu lược của cô ấy.”

“Địch, dường như ngươi đ.á.n.h giá nàng rất cao.” Phong Liên Dực đột nhiên nói, thân thiết gọi thẳng tên của hắn, song ngữ khí này lại khiến Vũ Văn Địch rét run cả người.

“Thần chỉ luận sự, cô ấy quả thật…”

“Địch, ngươi chưa từng thích phụ nữ nào đúng không?” Phong Liên Dực nhạy cảm hỏi.

Sắc mặt Vũ Văn Địch trong nháy mắt tái nhợt như tờ giấy, trên lưng mồ hôi lạnh ứa ra, hung hăng nuốt nước miếng, mới run sợ nói: “Thần trung với bệ hạ, nguyện vì bệ hạ vượt qua nước sôi lửa bỏng!”

“Trẫm chưa từng hoài nghi lòng trung thành của ngươi, nhưng đối phó nàng, Trẫm lại lo lắng cho ngươi.” Phong Liên Dực đứng lên, vượt qua ngự bàn đi tới.

Vũ Văn Địch sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cúi đầu, không dám phản bác nửa câu.

“Người như Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi vĩnh viễn không dự đoán được, nàng có sức mạnh kỳ lạ có thể khiến ngươi không thể không đồng ý suy nghĩ của nàng, cho nên, chỉ cần người có thiện ý với nàng đều không thể làm đối thủ của nàng.”

Hắn hiểu rõ Hoàng Bắc Nguyệt, có thể nói là hiểu tới tận xương tủy, không ai hiểu rõ nàng hơn hắn.

Vũ Văn Địch cúi đầu nói: “Thần đã rõ ý của bệ hạ, nhưng trước mắt, chỉ có một mình thần từng tiếp xúc với chiến thuật của Hoàng Bắc Nguyệt, những người khác, sợ rằng…”

“Ngươi làm chủ tướng lãnh binh, Trẫm sẽ không thay đổi ngươi, nhưng muốn gia tăng vài người vào.”

Nghe hắn nói như vậy, trong lòng Vũ Văn Địch nhất thời có dự cảm xấu, quả nhiên, Phong Liên Dực lập tức để người triệu hồi mười hai Ma thần của Thành Tu La đi vào.

Muốn cộng sự cùng người của Thành Tu La, đối với Vũ Văn Địch từ nhỏ được gia đình giáo d.ụ.c nghiêm khắc mà nói đúng là đả kích lớn nhất, sắc mặt hắn đỏ bừng, muốn phản đối, nhưng hắn biết, một khi hắn phản đối thì ngay cả cơ hội dẫn binh cũng mất đi.

Hắn trời sinh là quân nhân, trên chiến trường g.i.ế.c địch lấy m.á.u mới là số mệnh của hắn, nếu bị gác xó, hắn sẽ biến thành một thanh bảo kiếm rỉ sắt, cho dù lấy ra khỏi vỏ lần nữa cũng không ánh lên vẻ sắc bén!

Đi ra khỏi Ngự Thư phòng, Vũ Văn Địch ủ rũ, giữa đường nhìn thấy phượng giá (kiệu phượng) của hoàng hậu, hắn vội vàng tránh né sang một bên cúi đầu đứng thẳng.

Phượng giá của Hoàng hậu tới bên cạnh hắn liền dừng lại, trong kiệu vang lên tiếng dịu dàng quyến rũ của hoàng hậu Ngụy Yên Nhiên: “Vũ Văn tướng quân đã trở về, nghe nói trận chiến này không thuận lợi, hy vọng tướng quân đừng quá nản lòn, trên chiến trường, thắng bại là chuyện thường của nhà binh.”

“Đa tạ hoàng hậu lo lắng, thần sẽ cố gắng gấp đôi, không để bệ hạ cùng nương nương thất vọng.” Vũ Văn Địch cung kính nói.

Đối với vị hoàng hậu nước Đông Ly phái tới, bởi vì cô ta giữ bổn phận sống ở trong cung, cũng không có bất cứ cử chỉ gì vượt qua, cho nên Phong Liên Dực vẫn giữ cô ta lại, mà cô ta cũng không thân cận với bất kỳ kẻ nào, cho nên Vũ Văn Địch vẫn giữ lòng cung kính.

Chỉ nói chuyện quan tâm tầm thường đối kẻ bề tôi thôi, Vũ Văn Địch tưởng hoàng hậu nói xong sẽ rời đi, không ngờ cô ta trầm ngâm chốc lát lại hỏi: “Nghe nói tướng quân gặp phải Hoàng Bắc Nguyệt trên chiến trường, không ngờ cô ta còn sống.”

Trong lòng bệ hạ vĩnh viễn chỉ có Hoàng Bắc Nguyệt, điểm này tin rằng hoàng hậu hiểu rõ, nghe hoàng hậu hỏi, Vũ Văn Địch nhất thời cảm giác váng đầu.

“Vâng, tuy nhiên bệ hạ đã phái ra mười hai Ma thần, tin rằng đối phó cô ấy cũng không khó.” Vũ Văn Địch cẩn thận nói.

“Mười hai Ma thần…” trên khuôn mặt quyến rũ của Ngụy Yên Nhiên ẩn sau sa rèm xẹt qua mỉm cười “Xem ra bệ hạ thật sự quyết liệt với cô ấy.”

Vũ Văn Địch cúi đầu, không dám nói tiếp.

Ngụy Yên Nhiên lại hỏi: “Cô ấy có khỏe không?”

Biết cô ta hỏi chính là Hoàng Bắc Nguyệt, Vũ Văn Địch lập tức nói: “Vẫn ổn, nhưng khác với trước kia nhiều.”

“Chắc vẫn cái vẻ sơ cuồng lãnh ngạo, cái loại người này thay đổi thế nào thì bản tính cũng không thoát được.” Ngụy Yên Nhiên mỉa mai nói.

“Hoàng hậu nói rất đúng.” Vũ Văn Địch nói.

“Lại nói tiếp, nếu có cơ hội, Bổn cung cũng rất muốn gặp cô ấy.”

Vũ Văn Địch căng thẳng trong lòng, vội vã nói: “Hoàng hậu phượng thể tôn quý, không cần chấp nhặt cùng cô ấy.”

Ngụy Yên Nhiên cười một tiếng, không nói thêm gì, để cung nhân tiếp tục đi về phía trước.

Ngụy Yên Nhiên ngồi trên kiệu phượng, trời sinh mị hoặc, sóng mắt lưu chuyển có thể khiến người mất hồn.

“Hoàng Bắc Nguyệt, nếu ta và ngươi gặp lại trên chiến trường, không biết sẽ nói gì?” Nàng thấp giọng lầm bầm, tay trong ống tay áo nhẹ nhàng nắm một chiếc tiêu bạch ngọc.

*** Bắc Nguyệt hoàng triều ****

Chú ấn lóe giữa mi tâm vội vàng ẩn hiện, loáng thoáng tựa hồ có ký hiệu phong xuất hiện, chung quanh nguyên khí phong vận chuyển kịch liệt, vô số hắc khí kéo thành vệt dài xoay tròn bên người nàng.

Nhưng đột nhiên nguyên khí phong bất an d.a.o động, khí tức Vạn Thú Vô Cương cũng hỗn loạn vấp phải trắc trở chung quanh, Chú ấn Phong sắp xuất hiện giữa mi tâm chợt thành hư ảo tản ra, biến mất.

“Ta khinh!” Hoàng Bắc Nguyệt không nhịn được c.h.ử.i thề, trong n.g.ự.c khí huyết cuồn cuộn, hết sức khó chịu!

Nàng có thừa nguyên khí để tạo ra chú ấn Phong, vậy mà vẫn khó hình thành.

“Chủ nhân đừng nóng lòng, mỗi chú ấn hình thành cũng chú ý thiên thời địa lợi nhân hoà.” Hồng Chúc từ rồng bạc tuyết trắng biến thành hình người an ủi nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt thở dài, nàng cũng hiểu đạo lý này, nhưng thời khắc này nàng không có kiên nhẫn đợi nữa.

Nhiều khi hy vọng bị cao thủ thuộc tính Phong đ.á.n.h trúng, tựa như lần trước đạt được Chú ấn Lôi vậy, Bị ánh chớp của Mặc Liên đ.á.n.h trúng, ngược lại trong cái rủi có cái may.

Nếu có thêm nhiều lần may như vậy thì tốt quá…

Lúc này đã chuẩn bị đầy đủ, trong đám bảo bối cướp được từ nạp giới của Quân Ly có rất nhiều trân phẩm thuộc tính Phong, nàng nghĩ có những thứ này trợ giúp thì sẽ không khó đạt được Chú ấn Phong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.