Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 716 Gặp Lại Trên Chiến Trường
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:27
Nhưng không ngờ đến thời khắc cuối cùng, không biết vì sao chú ấn đột nhiên biến mất.
Nàng trong lòng không sảng khoái, hận không thể lấy Vạn Thú Vô Cương ra giẫm mấy đá xả giận!
Nhìn bộ dáng nàng nhăn nhó, Hồng Chúc che miệng nhỏ nhắn cười hì hì.
Hoàng Bắc Nguyệt cười khổ nói: “Ngươi vẫn cười được.”
Hồng Chúc vội vàng thu hồi tươi cười, nói: “Chủ nhân thả lỏng một chút, mỗi ngày sầu mi khổ kiểm làm người ta lo lắng.”
Nàng cũng muốn mỗi ngày vui vẻ, mở mắt là thấy cuộc sống mĩ mãn hạnh phúc, nhưng sự thật ngày nào cũng có một đống chuyện phiền lòng, còn cả một đống kẻ địch cường đại như hổ rình mồi với nàng!
“Được rồi, A Lệ Nhã thế nào?”
Hồng Chúc lắc đầu, nói: “Vẫn thế, vết thương đã lành nhưng tinh thần vẫn xấu, mỗi ngày đều nói nhìn thấy ma quỷ, hỏi thì cô ấy lại không nói.”
Hoàng Bắc Nguyệt yên lặng trầm mặc, nhớ tới mặt nạ của Yểm chỉ thấy càng tâm phiền ý loạn.
“Vương!” Cát Khắc gõ cửa bên ngoài, nghiêm giọng nói: “Quân đội nước Bắc Diệu hạ trại cách mười dặm ở ngoài thành.”
Hoàng Bắc Nguyệt bỗng nhiên đứng lên nói: “Ái chà, tâm tình đang khó chịu đây, đi gặp bọn họ một chút!”
Trên cổng thành, cờ của nước Nam Dực đón gió phất phới, binh lính thủ vệ đứng thẳng tắp, biết Duệ hầu tới, tinh thần ai cũng chấn hưng, đứng nghiêm thành từng hàng.
Đó là thần tượng của tất cả nam nhi nhiệt huyết cảm nhận, nghe nói đó là cao thủ Thiên cấp trẻ tuổi nhất Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, chưa đến hai mươi tuổi.
Mặc dù chưa từng nhìn thấy nàng ra tay, tuy nhiên nàng ở trong Tấn thành mấy lần bày mưu tính kế, đ.á.n.h lui đại quân nước Bắc Diệu đã khiến những binh lính này rất sùng bái.
Gió mạnh ào ào, đoàn người bước lên thành lâu, nam t.ử cầm đầu khí độ trầm ổn, vẻ mặt nghiêm túc, từng binh lính hướng ánh mắt sùng bái hắn.
Đây là Duệ hầu, quả nhiên khí độ bất phàm, loại vóc người cao lớn này mới là kẻ mạnh nên có! Ánh mắt kiên định, vừa nhìn đã biết dũng khí phi phàm!
Đang lúc mọi người tấm tắc than thở, nam t.ử kia xoay người, hơi khom lưng, thần thái nhất thời trở nên hết sức cung kính, nói hai câu với thiếu niên mặc y phục đen bước lên bậc thang.
Thiếu niên kia ngẩng đầu lên, dung mạo tinh sảo tú lệ thoáng cái đoạt đi núi sông cùng ánh sáng của nhật nguyệt, sáng rỡ ch.ói mắt khiến người ta không mở mắt ra được.
“Cát Khắc đại ca, bộ dáng ngươi nghiêm túc như vậy làm gì? địch nhân sớm muộn gì chả tới!” A Tát Lôi từ phía sau bay nhanh lên, nhào tới trước thành lâu, đưa mắt trông về phía xa.
Nam t.ử trầm ổn tên Cát Khắc vẫn vẻ mặt nghiêm túc, nói với thiếu niên mặc y phục đen: “Vương, lần này không chỉ có đại quân nước Bắc Diệu, còn có mười hai Ma thần của Thành Tu La.”
Hóa ra thiếu niên mặc y phục đen kia mới là Duệ hầu…
Mọi người sửng sốt, tuy nhiên rất nhanh bình thường trở lại.
Thiếu niên mặc y phục đen có đôi mắt sáng như chim ưng, lộ ra sắc bén nhưng thanh lạnh, bình thường giơ tay nhấc chân đều toát ra khí độ tôn quý khiếp người.
Mặc dù dung mạo xinh xắn tuyệt sắc, thoạt nhìn tuy nhiên mười tám mười chín tuổi, nhưng đúng là nhân vật khién người ta không dám khinh thường.
Hoàng Bắc Nguyệt bước trên thành lâu, các tướng sĩ lập tức nghiêm nghị cung kính đứng thẳng thân thể.
“Xem ra, nước Bắc Diệu chuẩn bị tiến công quy mô lớn.”
Nhìn đội ngũ khổng lồ mười dặm phía trước cờ bay phất phới, Hồng Chúc không nhịn được nói.
Hoàng Bắc Nguyệt hỏi: “Lãnh binh chính là ai?”
“Vũ Văn Địch.” Cát Khắc nói.
Nghe vậy, Hoàng Bắc Nguyệt rốt cuộc thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu nghe tên người lãnh binh là Phong Liên Dực thì sợ rằng nàng sẽ không ức chế được kích động.
“Tuy nhiên, ta len lén tìm hiểu qua, trừ Vũ Văn Địch, trong đại quân có hơn mười vị cao thủ tuyệt đỉnh, nếu ta không nhìn lầm thì mấy vị kia là mười hai Ma thần của Thành Tu La.”
A Tát Lôi dựa vào vượt tốc độ hơn người bình thường, chuyên môn phụ trách tìm hiểu tin tức, sáng sớm hôm nay biết đại quân nước Bắc Diệu tới gần, hắn lặng lẽ đi thu thập thông tin.
Từ xa xa thu hồi ánh mắt, Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Phái mười hai Ma thần đến, chứng tỏ khiêu khích thực sự.”
“Vương, mười hai Ma thần không đủ dọa sợ đâu, giao cho chúng ta đi!” A Tát Lôi vỗ vỗ bộ n.g.ự.c, bởi chuyện của A Lệ Nhã nên hắn cũng tràn đầy lửa giận không có chỗ trút giận đây!
“Bọn họ mặc dù không phải nhân vật đủ để dọa chúng ta, tuy nhiên Tấn thành làm lá chắn thiên nhiên của nước Nam Dực, tổng cộng có 3 cửa thành, ta không đoán sai thì Phong Liên Dực phái mười hai Ma thần đến là muốn phân tán binh lực, phân chia tấn công 3 tòa cửa thành, để ta không thể phân thân”
“Hoàng đế nước Bắc Diệu quá âm hiểm!” phó tướng hộ tống bọn họ cùng tiến lên Tấn thành vừa nghe Hoàng Bắc Nguyệt phân tích liền phẫn hận nói.
Song, nghe hắn nói như vậy, Cát Khắc cùng A Tát Lôi lại có tâm tình kêu oan cho Phong Liên Dực.
Nói đến âm hiểm, ai bì được với Già Dạ Vương của bọn họ!
Phong Liên Dực quả thực không nên đeo tội danh này!
Quả nhiên, Hoàng Bắc Nguyệt trầm mặc một chút, liền không để bọn họ thất vọng, trong ánh mắt hiện ra vẻ trêu tức.
“Nếu như vậy, chúng ta cũng tương kế tựu kế.” Bên khóe miệng hiện lên nụ cười quỷ dị, tất cả mọi người đồng loạt rùng mình.
Trong mười hai Ma thần có không ít lão bạn của Hoàng Bắc Nguyệt, ví dụ như Diễm Tâm Sư, đám người Vị Ương. Nhóm người này chỉ nghe danh đã khiến người đời sợ mất mật hiện tại đang tụ tập tại chủ trướng trong đại quân nước Bắc Diệu.
Ngồi quanh sa bàn, phía trên là bản đồ mô phỏng Tấn thành, lấy cờ đỏ đ.á.n.h dấu vị trí cửa đông, cửa bắc và cửa Tây.
“Cửa Bắc thủ vệ nghiêm mật nhất, khó công phá nhất, cửa đông có vách đá thiên nhiên làm lá chắn, dễ thủ khó công, chỉ có cửa Tây công phá dễ nhất.” ngón tay Diễm Tâm Sư chỉ vào cây cờ giữa sa bàn.
“Chúng ta mãnh liệt tiến công cửa Tây, chỉ cần mở cửa Tây là cùng binh lính bên ngoài nội ứng ngoại hợp…” Một nam nhân râu quai nón giọng nói khô khốc cất tiếng.
“Theo thám t.ử báo lại, Hoàng Bắc Nguyệt tự thân suất lĩnh quân tinh nhuệ trấn thủ cửa Tây, nha đầu kia khẳng định chúng ta sẽ quyết định như vậy, cho nên đã sớm có biện pháp ứng phó”, Vị Ương lạnh lùng liếc nam nhân nói chuyện kia, ánh mắt khinh thường.
Ngu xuẩn!
Nếu Hoàng Bắc Nguyệt dễ đối phó như vậy cũng sẽ không khiên bệ hạ lo lắng cả ngày lẫn đêm thế.
Diễm Tâm Sư gật đầu nói: “Mộc Thương tự mình tìm hiểu tin tức sẽ không sai, đây là tuyệt mật tin tức trong Tấn thành, Hoàng Bắc Nguyệt đã lặng lẽ mang binh đi Cửa Tây.”
Mộc Thương là một trong mười hai Ma thần, chưởng quản thú Chức Mộng trong thành Tu La, từng đ.á.n.h nhau với Hoàng Bắc Nguyệt một lần, hắn có thể điều khiển thú Chức Mộng tới bất cứ đâu, chế tạo ảo cảnh khó tin mê hoặc đối thủ.
Lúc này hắn cũng lặng lẽ bỏ thú Chức Mộng vào Tấn thành, bí mật tìm hiểu được tin tức tuyệt mật này, nhất định có thể trợ giúp bọn họ thắng đẹp!
Mộc Thượng già nua ngồi một bên tự đắc cười hì hì.
Có điều hắn không nghĩ đến, bên người Hoàng Bắc Nguyệt có một con tổ tông thú Chức Mộng! Hắn cũng không biết khi nào đã bị đối phương ‘Phản chức cảnh trong mơ’.
