Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 717 Gặp Lại Trên Chiến Trường

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:27

“Nếu nói như vậy, tốt nhất không nên cứng rắn chiến đấu trực diện với Hoàng Bắc Nguyệt, sức mạnh nha đầu kia rất lợi hại !” Tên râu quai nón lại cạp cạp nói.

Lần trước ở Thành Tu La, một tờ bùa ngự thổ liền vây nhốt cả bệ hạ cùng Lệ Tà đại nhân cùng mọi người bên trong, có thể tưởng tượng sức mạnh kinh khủng cỡ nào.

“Nhát gan!” Vị Ương quát “Sợ c.h.ế.t như vậy sao không chạy về nhà b.ú sữa mẹ đi?!”

“Hừ! Vị Ương các hạ, Âm Hậu từng coi trọng ngươi như vậy, sức mạnh ngươi phi phàm, có thể đ.á.n.h một trận cùng Hoàng Bắc Nguyệt, chi bằng ngươi một người một ngựa đi cửa Tây chẳng phải rất tốt sao?” Tên râu quai nón cười khẩy.

“Ngươi…” Vị Ương giận dữ.

“Được rồi! Đừng tranh cãi nữa!” Diễm Tâm Sư đột nhiên quát một tiếng trầm thấp, trong giọng nói mang theo nguyên khí, mọi người liền kinh sợ run lên.

Cửa Tây ở giữa sa bàn đ.á.n.h dấu ‘x’, Diễm Tâm Sư nói: “Để thắng nhanh thì không nên đối kháng trực diện với Hoàng Bắc Nguyệt, bỏ cửa Tây, chúng ta tiến công cửa Đông”

“Không g.i.ế.c Hoàng Bắc Nguyệt, cho dù đ.á.n.h hạ cửa Đông cũng sẽ bị cô ta đoạt trở về!” Vị Ương hô to.

Diễm Tâm Sư cười khẩy: “Vị Ương, ngươi suy nghĩ nhiều, sức một người dù có thể đi ngược lại trời, nhưng sao địch nổi thiên quân vạn mã?”

“Không diệt cỏ tận gốc, gió xuân thổi lại mọc lên, để lại hậu hoạn lớn như vậy, tương lai…”

“Vị Ương, bệ hạ trao quyền thống lĩnh cho ta, để ta dẫn dắt các ngươi, nhưng ngươi dường như không tôn trọng mệnh lệnh của bệ hạ!” Diễm Tâm Sư cắt đứt lời nói của Vị Ương.

Nghe vậy, Vị Ương chỉ c.ắ.n môi, oán hận quay đầu đi.

Nhìn mười hai Ma thần của Thành Tu La nói nhao nhao ồn ào , Vũ Văn Địch rầu rĩ đứng sau sa bàn, không nói một lời, chỉ hoài nghi nhìn sa bàn.

Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi thật dễ đối phó như vậy sao?

Mười hai Ma thần rất kiêu ngạo tự phụ, hắn mới là Thống soái, nhưng lời hắn nói, những người này không nghe nửa câu, trực tiếp đoạt quyền của hắn.

Sau khi Diễm Tâm Sư bố trí tốt kế hoạch, vẻ mặt đắc ý rời đi.

Vũ Văn Địch đứng trước sa bàn, nhìn Cửa Tây cùng cửa Đông chăm chú thật lâu, lấy kinh nghiệm mang binh nhiều năm, biết binh bất yếm trá, Hoàng Bắc Nguyệt lại càng gian trá, đám người Diễm Tâm Sư tự cho là hiểu rõ mưu kế của nàng, làm sao biết trong mưu kế này không có ẩn giấu mưu kế càng sâu đây?

Phải cẩn thận mới đúng.

Tối đêm, mười hai Ma thần dẫn mười vạn tinh binh lặng lẽ theo đường núi tới gần cửa Đông Tấn thành.

Bọn họ dập tắt đuốc ẩn núp tới gần Tấn thành mới đồng loạt thắp sáng toàn bộ cây đuốc, trong khoảng thời gian ngắn, đội ngũ mười vạn người chậm rãi xuất hiện tại trước cửa Đông, dàn trận, giơ cao cây đuốc, giống một con rồng uốn lượn.

Tuần tra trên tường thành nhìn thấy trận thế liền lập tức hoảng hốt hô to: “Có kẻ địch! Địch tấn công! Địch tấn công”

Mười hai Ma thần cùng cười to, xem ra cửa Đông ở Tấn thành này quả nhiên là nơi phòng ngự yếu kém nhất!

Tự cho là có lạch trời ngăn cản, đường núi nhỏ hẹp, hai bên là núi non, chỉ cần phái mấy ngàn binh mã bảo vệ, canh giữ cửa ngõ thì vạn người không thể phá mở!

Đáng tiếc, Mộc Thương vừa phái thú Chức Mộng ra, binh lính trấn thủ đường núi này chưa kịp phát hiện tình hình địch đã lăn ra ngủ!

“Ở Cửa Tây, Hoàng Bắc Nguyệt biết cửa Đông bị tấn công, khẳng định tức giận đến giậm chân tím ruột cho mà xem! Ha ha ha…” Diễm Tâm Sư đắc ý cười rộ lên.

Vị Ương lạnh mắt nhìn hắn, dọc đường quá thuận lợi, không hề có ngăn cản, tuy không thể nói Mộc Thương có công, nhưng nàng cảm giác loáng thoáng bất thường.

Diễm Tâm Sư giơ tay lên, đối với mười vạn người phía sau phất tay nói: “Công thành!”

Lệnh vừa hạ xuống, cửa Đông đang đóng c.h.ặ.t đột nhiên mở ra, một bóng dáng tiểu cô nương ngược sáng đi tới, mỗi bước đi liền có tiếng chuông bạc rung rinh, êm tai dễ nghe.

Mười hai Ma thần ngẩn ra, khó hiểu nhìn tiểu cô nương kia.

“Hừ! Chưa đ.á.n.h đã cho con nít ra đầu hàng sao?” Diễm Tâm Sư đắc ý cười to, “Đáng tiếc, ta sẽ không nương tay với người già, phụ nữ và trẻ em, g.i.ế.c!”

Ánh lửa chiếu sáng mặt tiểu cô nương, sắc mặt Mộc Thương đột nhiên kịch biến, vô số thú Chức Mộng bốn phía vội vã trở lại,  toàn bộ trốn vào trong y bào màu xám rộng thùng thình của hắn.

“Sao lại thế này?” Nhìn thấy động tĩnh này, Diễm Tâm Sư rống giận.

“Kia, kia…” Mộc Thương trên trán toát mồ hôi, lắp bắp nói, lộ ra vẻ kinh hoàng “Rút lui, rút lui đi…”

“Nói bậy! Lão t.ử sắp đ.á.n.h thắng, rút lui cái gì rút lui?!” Diễm Tâm Sư rống giận, vung tay lên đ.á.n.h Mộc Thương.

Vị Ương cả giận nói: “Cả đường đi rất quỷ dị, Diễm Tâm Sư, ngươi đừng quá tự phụ!”

“Hừ! Các ngươi nhát như chuột, muốn biến thì biến, sau khi ta bắt Tấn thành sẽ tự trở về báo công!” Diễm Tâm Sư không để ý tới đám người Vị Ương phản đối, tay phất một cái “Muốn lập công với bệ hạ thì đi theo ta!”

Trong Mười hai Ma thần, trừ Mộc Thương cùng Vị Ương, toàn bộ cũng theo sau.

Lúc t gần cửa thành, đột nhiên ánh lửa chung quanh bùng lên, từ thành lâu đến núi non chung quanh, hoàn thành một vòng vây, cây đuốc phát sáng khiến không mở được mắt ra!

Cung tên rầm rập từ đầu cây đuốc vươn ra, từ bốn phương tám hướng nhắm vào mười vạn tinh binh cùng mười hai Ma thần phía dưới.

Cung tên sắc lạnh, ở trong ánh lửa càng sắc bén!

Sắc mặt Diễm Tâm Sư dữ tợn, ngẩng đầu lên nhìn trên cổng thành chậm rãi xuất hiện bóng người màu đen, cô gái tóc đỏ như thần giáng xuống.

“Hoàng Bắc Nguyệt!”

“Nhìn thấy ta mà trưng ra bộ dáng bất ngờ là thế nào?” Một tay khoát lên trên cổng thành, Hoàng Bắc Nguyệt uể oải nói.

“Ngươi không ở Cửa Tây sao?”

“Hả, nơi này không phải Cửa Tây sao?” Hoàng Bắc Nguyệt giả bộ khờ dại chớp chớp mắt “Xin lỗi, ta không phân biệt phương hướng tốt lắm”

Trên cổng thành phát ra tiếng cười vang, sắc mặt Diễm Tâm Sư lập tức xanh mét, biết mình bị lừa!

Tuy nhiên, thú Chức Mộng sao lại xảy ra sai sót được?

Đột nhiên nhớ tới phản ứng vừa rồi của Mộc Thương, Diễm Tâm Sư lập tức nhìn về phía tiểu cô nương đứng cửa thành, nổi giận gầm lên một tiếng, đột nhiên một cánh tay lớn thêm mấy lần, hung hăng đập về hướng tiểu cô nương kia!

Ầm ầm một tiếng, trên mặt đất thủng một hố to, bụi mù biến mất nhưng không nhìn thấy bóng dáng tiểu cô nương kia.

“Ha ha ha, thật là đồ đần!” Trên cổng thành truyền đến tiếng cười duyên như chuông ngân, tiểu cô nương kia không biết khi nào xuất hiện tại bên người Hoàng Bắc Nguyệt, mặc một nhu váy vàng nhạt, che cái miệng nhỏ nhắn cười khanh khách không ngừng.

Tới đó khi nào?

Người phía sau mở to hai mắt nhìn, tiểu cô nương kia chẳng lẽ cũng là cao thủ sâu không lường được?

Chỉ Mộc Thương liếc mắt một cái nhìn ra lai lịch tiểu cô nương kia, căn bản không dám dừng lại, đứng lên khỏi mặt đất, vội vàng lợi dụng thú Chức Mộng chạy trốn.

Hoàng Bắc Nguyệt uy vũ đứng trên cổng thành, xách một thanh kiếm trong tay, chỉ vào người phía dưới nói: “Hôm nay mười vạn binh mã, đừng ai nghĩ chạy được, b.ắ.n tên!”

Dây cung buộc c.h.ặ.t, vù vù vù, tên như châu chấu, dày đặc từ bốn phương tám hướng phóng tới, nhất thời tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, binh lính bình không kịp trốn, trúng tên ngã xuống đất.

Thực lực của Mười hai Ma thần đều không tầm thường, mặc dù có thể tránh mũi tên dày đặc, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt bồi dưỡng ra dũng sĩ của Hách Na Lạp tộc cũng không phải ngồi không, mười mấy người đi xuống c.h.é.m g.i.ế.c, hơn nữa Tiểu Hổ ra trận càng khiến hỗn chiến đại sát!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.