Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 755 Vạn Thú Vô Cương

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:30

Yểm, sao ngươi chưa đáp lại?

Hắc thủy chậm rãi chảy qua dưới chân, trên da lạnh lẽo, lạnh nổi da gà.

Hoàng Bắc Nguyệt đầu tóc bù xù, đứng ở ngoài cột đồng, duỗi tay nhẹ nhàng vuốt ve cây cột màu đen quen thuộc này, nhẹ giọng nỉ non: “Yểm, ngươi không nghe được sao?”

Đáp lại nàng chỉ là tiếng nước tùy ý chảy xuôi.

Thở dài một tiếng, Hoàng Bắc Nguyệt xoay người, biến mất ở Hắc thủy Cấm lao.

Sau khi nàng rời khỏi, trong lao tù tối tăm vẫn an tĩnh trước sau như một, không có cực nhỏ hơi thở người, tựa hồ chưa từng có ai sinh sống.

Nằm ở trên giường, mở to mắt, Hoàng Bắc Nguyệt hít vào một hơi, vết thương trên người đúng là đau.

Trước kia cận thân chiến đấu rất ít khi đ.á.n.h liều c.h.ế.t như vậy, bình thường không có đối thủ có thể kiên trì ba phút trong tay nàng. Chỉ có cao thủ mới có thể kiên trì, nhưng Yểm quá đáng sợ…

Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xuống, c.ắ.n răng khởi động gân cốt, hiểu rõ nhất trái tim kề bên kiếm sẽ bị thương bất cứ lúc nào, tuy nhiên nàng sớm quen có to to nhỏ nhỏ vết thương, có Vạn Thú Vô Cương trong tay, vết thương của nàng luôn bình phục rất nhanh.

Đây là sáng sớm trong thành Yến Châu, đã qua một đêm sau trận chiến đấu đó.

Yểm bị phong ấn trong Hắc thủy Cấm lao vẫn không có tiếng động, không giống trước kia có thể liên lạc trong lòng với hắn.

Mà hiện tại hắn không muốn trao đổi với nàng hay là có nguyên nhân khác chứ?

Tuy nhiên nàng không có thời gian đi chứng thực, Băng Linh Huyễn Điểu theo lệnh nàng đem minh ước hòa đàm cùng nước Bắc Diệu  về nước Nam Dực đã trở lại, An Quốc công muốn làm trò quỷ gì cũng không được nữa.

Huống chi lão gia hỏa kia, ở trong trận chiến đấu đó đã không có khả năng sống sót.

Chuyện này nàng không cần phải chịu trách nhiệm với bất kỳ kẻ nào, An Quốc công vừa c.h.ế.t, Tiết gia cũng ngã, mấy đứa con của An Quốc công đều là đồ vô dụng, nhất là Tiết Triệt kia.

Hiện tại chuyện trọng yếu nhất của nàng là tìm Tống Mịch!

Đẩy cửa đi ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy Mạnh Kỳ Thiên vội vã đi tới, vừa thấy nàng cũng không kịp chào hỏi đã nói: “Mặc Liên có tới không?”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, nhìn khuôn mặt lúc nào cũng lộ vẻ tươi cười như gió xuân nhưng giờ phút này lại nghiêm trọng, nàng cũng không nhịn được căng thẳng.

“Ta vừa mới tỉnh, chưa từng thấy hắn, phát sinh chuyện gì?”

“Đối với Hồng Liên cùng Mặc Liên, Tống Mịch có phương pháp triệu hồi đặc thù, có thể để bọn họ bất tri bất giác đến bên cạnh hắn.” Mạnh Kỳ Thiên sắc mặt càng khó nhìn, vội vàng xoay người đi ra ngoài.

“Trời chưa sáng, Đông nhi thấy hắn ra khỏi cửa đã biến mất, tưởng tới thăm ngươi.”

Nghe vậy, Hoàng Bắc Nguyệt chột dạ, thẳng tắp trầm xuống.

Mặc Liên chưa từng tới đây, vậy hắn bị Tống Mịch mang đi sao?

Nghĩ đến khả năng này, sắc mặt Hoàng Bắc Nguyệt trầm xuống, không thèm nói đạo lý: “Đi tìm Tống Mịch!”

Mạnh Kỳ Thiên dừng bước chân, cau mày nói: “Ngươi cũng biết, Tống Mịch là cao thủ kết giới, hành tung luôn luôn thần bí, muốn tìm hắn tựa như tìm kim dưới đáy biển…”

Hoàng Bắc Nguyệt trầm ngâm chốc lát mới nói: “Có lẽ ta biết hắn ở đâu.

Nói xong liền bước đi, không để ý thân thể thương tổn, cố ý muốn ra ngoài.

Mạnh Kỳ Thiên thấy thế vội nói: “Hắn ở đâu, ta sẽ đi tìm.”

“Ngươi đi vô dụng.” Hoàng Bắc Nguyệt kiên quyết nói.

Đừng nói Tống Mịch thực lực sâu không lường được, riêng địa phương kia thì người bình thường cũng không thể xông vào.

Nhìn thấy nàng kiên quyết như vậy, Mạnh Kỳ Thiên không ngăn trở nữa, chỉ tỏ vẻ muốn đi theo nàng, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt lại cười nói: “Mạnh Kỳ Thiên, chỗ kia không phải cứ có nhiều cao thủ tới thì có thêm trợ giúp, ngươi ở lại đi. Ta nhất định mang Mặc Liên về.”

“Nhưng thương thế của ngươi chưa lành.” Mạnh Kỳ Thiên tiếp tục kiên trì.

Hoàng Bắc Nguyệt vô tình lắc đầu, mỉm cười “Cứ yên tâm, mạng của ta cứng rắn, muốn ta c.h.ế.t không dễ như vậy?”

Mạnh Kỳ Thiên lắc đầu thở dài: “Lan huân mà tồi, ngọc chẩn thì chiết. Ngươi cẩn thận, đề phòng… Mặc Liên.”

Nụ cười trên mặt Hoàng Bắc Nguyệt hơi cứng ngắc, lập tức hỏi: “Đều nói hắn là người mang điềm xấu, vậy thì sao? Người ở cùng ta cũng không có kết cục tốt, chẳng lẽ từ nay về sau ta không thể đến gần bất kỳ ai sao?”

“Ngươi có thể nghĩ như vậy, đương nhiên đúng là tốt, Mặc Liên biết nhất định rất vui vẻ.”

Đôi mắt vừa chuyển, Hoàng Bắc Nguyệt trêu chọc nhìn hắn: “Hắc, người như ngươi thoạt nhìn như gió xuân ấm áp, nhưng bản tính lạnh bạc, ta không biết, vì sao ngươi tốt với Mặc Liên như vậy?”

Bị hỏi vấn đề như vậy, Mạnh Kỳ Thiên trong nháy mắt sợ sệt, nhưng ngẫm nghĩ nửa giây liền cười nói: “Đại khái là bởi vì ở trong Điện Quang Diệu, hắn là người duy nhất tồn tại trong sạch. Chúng ta đầy người tà ác, chỉ có hắn vẫn bảo trì bản tính.”

“Giống lời nói của ta, chờ Mặc Liên trở về, nhất định để hắn mời ngươi 3 chén rượu đi!”

“Ha ha ha…” Mạnh Kỳ Thiên ngửa đầu cười to “Ta chỉ cầu hắn đừng vì ngươi mà rời khỏi Điện Quang Diệu là vui rồi!”

“Ai có chí nấy, ngươi cần gì miễn cưỡng?” Hoàng Bắc Nguyệt chớp chớp mắt, một phen nói chuyện làm tâm tình nàng tốt đẹp, cảm giác vết thương trên người cũng không đau như vậy.

Nàng cùng Mạnh Kỳ Thiên bớt đi ác độc ngăn cách, lẳng lặng ngồi xuống, hai người thông minh có thể khoái chá nói chuyện với nhau, trở thành tri kỷ, hơn nữa có liên quan tới Mặc Liên nên càng thêm thân thiết.

Quan hệ giữa người với người rất vi diệu, tựa như củ hành tây, lột từng lớp vỏ mới thấy được nội tâm.

Sau khi cáo biệt với Mạnh Kỳ Thiên, Hoàng Bắc Nguyệt mang người của chính mình lập tức đi tới địa phương ở phía tây bầu trời - Tư U Cảnh!

Bầu trời nửa sáng nửa tối, mơ hồ có thể nhìn thấy thành trì hùng vĩ, xuất hiện tại quầng sáng vạn trượng trong trời chiều.

Băng Linh Huyễn Điểu bay bên dưới, Chi Chi đứng ở phía trước, động tác hai tay mặc dù không thuần thục, nhưng vẫn rất nghiêm túc kết ấn.

Gặp phải kết giới bên ngoài ngăn cản, không cần cố sức tấn công đều bị nàng phá vỡ.

Thân là Thiếu chủ Tư U Cảnh, điểm bản lĩnh nhỏ ấy tự nhiên là có!

Lúc tiến vào kết giới, pháo đài Tư U Cảnh xuất hiện trước mắt, tốc độ mở ra kết giới hết sức nhanh, bởi vậy nhất thời không ai phát giác.

Hoàng Bắc Nguyệt cẩn thận làm việc, tất cả mọi người giấu kín khí tức, lén lút  bay v.út qua một góc thành trì, không làm kinh động bất kỳ ai.

Sau một lát, Thổ vương mới như có cảm nhận gì đó mà đi ra, nhìn quanh bốn phía, tát tai một binh lính tuần tra hỏi: “Vừa rồi kết giới bị đ.á.n.h mở đúng không?”

“Thổ Vương đại nhân, không bị đ.á.n.h mở!” Binh lính không hiểu ra sao.

“A, đúng không?” Thổ vương sờ sờ đầu nhẵn bóng, có lẽ vừa mới uống rượu sinh ra ảo giác, nặng nề vỗ đầu binh lính nói: “Trông coi tốt! Ngay cả con ruồi cũng không cho lọt vào!”

“Vâng, vâng..” Binh lính liên tiếp đáp ứng, bị một cái tát đau nhe răng trợn mắt!

Bên này không hề biết, bên kia Hoàng Bắc Nguyệt đã lặng yên lẻn vào phủ Lôi Vương.

Trong Tư U Cảnh chỉ có Lôi Vương cho nàng tín nhiệm, nàng cũng không trông cậy vào Lôi Vương sẽ vì giúp nàng mà phản bội Dạ Vương, nàng chỉ muốn chuẩn bị một chút tin tức đáng tin.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 753: Chương 755 Vạn Thú Vô Cương | MonkeyD