Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 756 Vạn Thú Vô Cương

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:30

Từng sinh sống vài ngày trong Phủ Lôi Vương, nàng đã sớm quen thuộc, một mạch đi tới thư phòng, nhìn thấy bên trong sáng đèn, trên cửa sổ chiếu ra hai bóng người liền ngẩn ra, nàng lặng lẽ tới gần.

“Đây là bệ hạ dự định, chúng ta thân là thần t.ử, tốt nhất không nên can thiệp.” Tiếng nữ t.ử nhu uyển, đúng là Hỏa vương Hỏa Tịch.

Có người thở dài một tiếng, nghe tiếng tục tằng vậy đúng là Lôi Vương.

“Lôi Nộ đại ca, nếu cô ấy tới tìm ngươi, ngươi biết nên làm cái gì chứ?” Hỏa Tịch nói.

“Ta…” Giọng nói Lôi Vương rất uể oải, do dự một chút rồi gật đầu nói,“Ta biết rồi.”

Đứng ở ngoài cửa sổ, trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt mát lạnh, cho dù bọn họ không nói rõ, nàng cũng rõ ràng lời kia nhằm vào nàng.

Không cảm thán lòng người dễ thay đổi, nhân tình mỏng, chỉ là lập trường khác nhau mà thôi, nàng cùng Lôi Vương không thể nói là giao tình gì, lần trước giúp nàng chạy ra Tư U Cảnh đã là tận tình tận nghĩa, nàng có thể yêu cầu thêm cái gì?

Không tiếng động cười một chút, Hoàng Bắc Nguyệt không dừng lại nhiều, bóng dáng như quỷ mị nhanh ch.óng biến mất trong sương mù hắc ám vô tận của Tư U Cảnh.

Đêm khuya một mình hành tẩu trong sương mù mới có thể cảm nhận được Tư U Cảnh đáng sợ. Trong sương mù vô số hồn phách phiêu du nặng nề than thở, như có như không xẹt qua bên tai, từng đợt cảm giác lạnh theo đuôi phía sau khiến người ta nổi da gà.

Cho dù nàng Hoàng Bắc Nguyệt không tin thần quỷ, nhưng tim cũng đập nhanh một chút.

Tuy nhiên cũng may đêm khuya ở Tư U Cảnh không có ai đi ra, bởi vậy nàng có thể thuận lợi tới ngoài vương cung.

Từ phía dưới nhìn vào ngọn tháp cao cao v.út trong mây ở vương cung, phía trên mơ hồ có ngọn đèn., Chi Chi nói qua, Dạ Vương Tiêu Lan rất ít ở trong vương cung, hơn phân nửa thời gian đều ở trên ngọn tháp nhìn xa, có đôi khi nghe Lộc Nhai bói toán, có đôi khi một mình ngẩn người nhìn bầu trời đêm.

Tiến vào vương cung sẽ không dễ như vậy, nàng ẩn núp trong bóng đêm có thể nhìn thấy mấy người Dạ Ảnh ẩn núp bên ngoài vương cung, bọn họ là bóng dáng Dạ Vương, chỉ cần ở trong bóng tối, chắc chắn nhất định có bọn họ tồn tại.

Hoàng Bắc Nguyệt như rắn độc vồ mồi trong đêm khuya, một đôi mắt thanh lạnh nhìn chằm chằm một bóng lưng Dạ Ảnh, lúc hắn dừng lại nhìn quanh, đột nhiên đ.á.n.h thốc lên, động tác hung mãnh mau lẹ, một tay bẻ gãy cổ của hắn, để hắn không hề có cơ hội cảnh báo cho đồng bạn.

Từ trên người Dạ Ảnh xui xẻo này xé ra áo choàng có dấu hiệu đặc biệt mặc vào, đá t.h.i t.h.ể xuống chuồng ch.ó dưới tường thành, sau đó liền nhảy lên, thoải mái tiến vào vương cung.

Dọc đường đi cũng rất thuận lợi, chỉ đến khi tới gần ngọn tháp mới bị hai Dạ Ảnh ngăn cản, vặn hỏi nàng đến làm gì, hơn nữa lại dùng ám hiệu.

Đối với người mình bình thường không cảnh giác nhiều, cho nên trước khi bọn họ kịp phản ứng đã bị lửa màu đen không một tiếng động chui ra từ ống tay áo Hoàng Bắc Nguyệt đốt cháy sạch không thừa lại hạt bụi.

Tháp cao 19 tầng, nhảy lên, trong phòng đỉnh cao nhất, đèn đuốc sáng trưng, Đại Tế Ti Lộc Nhai đang cầm mệnh bàn đối với mặt trăng phía xa vái lạy, ngón tay cẩn thận kết tính, đột nhiên mở to mắt.

Một khuôn mặt thanh lạnh tú lệ nhỏ nhắn chợt xuất hiện trước mắt, hai mắt đen nhánh như đêm lạnh lùng đ.á.n.h giá hắn.

Lộc Nhai kinh ra một thân mồ hôi lạnh, thụt lùi từng bước, đ.á.n.h vào cây cột, trong tay mệnh bàn cầm không chắc rơi xuống mặt đất.

Hoàng Bắc Nguyệt ngồi xổm trên lan can, cử chỉ ưu nhã nhanh nhẹn như mèo đen, áo choàng đường hoàng tùy ý bay múa trong gió đêm.

Nghe được động tĩnh, Dạ Vương chuyển xe lăn xoay người lại, một khắc nhìn thấy Hoàng Bắc Nguyệt cũng ngây dại, tay đặt ở trên thành xe lăn, nhẹ nhàng nhấn một cái, ba giây sau vẫn không ai hưởng ứng.

“Các Dạ Ảnh trung thành của Dạ Vương bệ hạ đã hóa thành hồn phách phiêu bạc trong sương mù.” Hoàng Bắc Nguyệt thản nhiên cười nói, từ lan can tiêu sái nhảy xuống, đi vào trong tháp cao.

Trực tiếp không nhìn Lộc Nhai, đi tới bên người Dạ Vương, ấn bả vai gầy gò của hắn nói :“Nể mặt Chi Chi, ta không làm tổn thương ngươi, tuy nhiên, ngươi tốt nhất biết điều một chút, hiểu không?”

Dạ Vương sắc mặt tái nhợt, cười khẩy một tiếng, trong cổ họng hự hự “Nghe nói ngươi phong ấn Yểm.”

“Nếu ngươi biết thì hợp tác đi, ngươi hiện tại không phải đối thủ của ta.”

“Ngươi muốn thế nào?” giọng nói của Dạ Vương khàn khàn, trong cổ họng ngứa, nhưng không ho khan ra.

“Tống Mịch ở đâu?” Nàng lạnh lùng hỏi.

Dạ Vương mím môi “Quả nhân không biết.”

Ánh mắt chợt lóe, sát ý dần dần lên, tuy nhiên vẫn bị nàng mạnh mẽ đè xuống, hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, thả Chi Chi từ trong không gian linh thú ra.

“Dao nhi!” Rốt cuộc là cốt nhục thân tình, nhìn thấy Chi Chi, Dạ Vương thất thanh kinh hô.

Hoàng Bắc Nguyệt cười ôm chầm Chi Chi đi, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, Chi Chi như con mèo nhỏ bị đùa, đem mặt chôn vào lòng bàn tay nàng cọ sát, bộ dáng không tiền đồ, Dạ Vương nhìn mà tái mặt.

 “Dạ Vương bệ hạ, là ta thương Chi Chi nên không g.i.ế.c ngươi, không hy vọng nàng nhỏ như vậy sẽ không có cha. Nàng còn là một đứa trẻ không hiểu chuyện, rất nhiều chuyện đều không có người dạy.” Hoàng Bắc Nguyệt bình thản nói.

Chi Chi hợp thời dùng tiếng non nớt hô một tiếng: “Phụ vương, Nguyệt nhi tỷ tỷ không phải người xấu.”

Dạ Vương chậm rãi nhắm mắt lại, nội tâm giãy dụa, rồi sau đó chậm rãi mở to mắt, nói: “Quả nhân một ngày ở vương vị phải cân nhắc vì Tư U Cảnh, do xá muội tạo thành tai hoạ, khiến một thế hệ này để quả nhân kết thúc đi. Dao nhi, cho dù không có phụ vương, ngươi cũng sẽ có ngày trưởng thành.”

Nghe hắn nói xong, Hoàng Bắc Nguyệt phẫn nộ tiến lên nhéo áo hắn: “Ít nói nhảm! Tiêu Lan, đừng được voi đòi tiên, ta là truyền nhân của Hiên Viên Cẩn, nàng tạo thành tai nạn, tự có ta đến gánh chịu, ai muốn ngươi xen vào việc của người khác!”

“Ngươi là chủ nhân của Vạn Thú Vô Cương, ngươi không ham muốn sức mạnh từ nó sao?” Dạ Vương đột nhiên ngẩng đầu, người ốm yếu trong nháy mắt khí thế sắc bén, con ngươi lợi hại nhìn chằm chằm nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt hô hấp bị kiềm hãm, ham muốn?

Nàng ham muốn sức mạnh của Vạn Thú Vô Cương?

“Ha ha ha…” Từng tiếng cười nhẹ từ cổ họng nàng tràn ra, quỷ dị khiến người nghe rợn tóc gáy. “Vì khối ngọc này mà ta mất đi nhiều thứ như vậy, ta còn ham muốn nó sao?”

Bị tiếng cười quỷ dị của nàng dọa sợ, Dạ Vương ngửa ra sau, nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười quỷ dị của nàng.

“Nguyệt nhi tỷ tỷ……” Chi Chi nhát gan, chưa từng thấy Hoàng Bắc Nguyệt thất thường như vậy, đã sớm sợ đến tái mặt, vươn tay nhỏ bé kéo ống tay áo của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi buông áo Dạ Vương ra, vẻ mặt khôi phục thái độ bình thường cùng lạnh lùng, nhẹ nhàng liếc Dạ Vương “Ngươi đã cố ý không nói, ta cũng không miễn cưỡng, ta biết Tống Mịch ở Tư U Cảnh, mặc kệ hắn ẩn thân ở nơi nào, ta quật ba thước cũng phải móc hắn ra!”

Dạ Vương kịch liệt ho khan, nhìn nàng xoay người ra ngoài, cả giận nói“Tư U Cảnh không phải do ngươi xằng bậy!”

“Ha ha ha…” Hoàng Bắc Nguyệt cuồng tiếu “Nực cười! Trên trời dưới đất, há có chỗ để Hoàng Bắc Nguyệt không thể xằng bậy? Ngươi không phải nói ta là người loạn mệnh sao? được, ta loạn cho ngươi xem!”

Nàng bước ra tháp cao, Dạ Vương kích động, từ xe lăn đứng lên, vội vàng đuổi theo ra “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi biết hậu quả làm xằng bậy là cái gì không?”

“Nói nhảm! Không biết ta loạn ngươi làm gì?” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy, Hồng Chúc từ trong không gian linh thú hiện thân, ngăn trở đường đi của Dạ Vương.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 754: Chương 756 Vạn Thú Vô Cương | MonkeyD