Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 757 Vạn Thú Vô Cương

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:30

“Dạ Vương bệ hạ, Tư U Cảnh bị phá hủy, những hồn phách cô đơn không chỗ có đi sẽ dũng mãnh vào đại lục, hình thành lệ khí đáng sợ, ngưng tụ thành ma thú, có phải hay không?” Hồng Chúc cười nói.

Dạ Vương ngẩn ra, lẩm bẩm nói: “Nếu ngươi biết, vì sao vẫn…”

Hoàng Bắc Nguyệt xoay mặt, nói: “Ta hao tổn tâm cơ phong ấn Yểm cùng Quân Ly, đối địch cùng Thành Tu La, đuổi g.i.ế.c Tống Mịch, nhưng ngươi lại nói ta là người loạn mệnh, ta hiện tại đã hiểu vì sao Hiên Viên Cẩn hận Tư U Cảnh thấu xương”

Mấy câu nói làm Dạ Vương nhớ lại chuyện cũ trước kia, đột nhiên cảm giác trời đất nghiêng ngả “Ngươi khác Cẩn nhi.”

“Ta quả thật khác cô ấy, ta không ngu như cô ấy, cuối cùng vẫn nương tay với Tư U Cảnh! Ta Hoàng Bắc Nguyệt không phụ người trong thiên hạ, người trong thiên hạ cũng đừng phụ ta, nếu không thì cùng c.h.ế.t”

Nàng nói một cách quyết liệt mà lãnh khốc, hốc mắt có chút phớt hồng, tiếng cười khẩy khiến mọi người trên tháp cao cũng rùng mình.

Nàng không nói chuyện giật gân, mà là uy h.i.ế.p thực sự!

Dạ Vương nhẹ giọng ho khan, hổi lâu nói: “Tống Mịch ở…phương Bắc.”

Hoàng Bắc Nguyệt vừa nghe, lập tức đi ra ngoài, Dạ Vương gọi lại nàng: “Hoàng Bắc Nguyệt, thần linh nhìn hết thảy thế gian.”

“Trên đời này không có thần!” Hoàng Bắc Nguyệt như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói xong, chạy tới lan can bên ngoài tháp cao, triệu hồi ra Băng Linh Huyễn Điểu, phi thân lên, một người một chim nhanh ch.óng biến mất.

Dạ Vương cau mày nhìn sương mù dày đặc tràn ngập trong bóng đêm, nhẹ giọng thở dài: “Không tin thần, sao thần lại thấy ngươi?”

Phương Bắc Tư U Cảnh là một bãi đá lởm chởm, núi hoang không một ngọn cỏ, nói cũng kỳ quái, phía dưới dãy núi này có một sông lớn chảy ngang qua, nguồn nước sung túc như vậy mà trên núi không một ngọn cỏ.

Nơi núi non này vừa hiểm trở vừa khó đi, ngọn núi cao v.út trong mây, chỗ bắc bộ là nơi tiếp giáp với đại lục, lướt qua núi non chính là phương Bắc Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, cao nguyên hoang vu rộng lớn đóng băng.

Vùng này là nơi ma thú chiếm cứ, mặc dù trăm ngàn năm qua không nhiều người nhìn thấy ma thú, nhưng uy h.i.ế.p vẫn tồn tại.

Tống Mịch lựa chọn cư trú ở đây, nói vậy chính là coi trọng địa thế hiểm trở cùng hoàn cảnh ác liệt của núi non này.

Băng Linh Huyễn Điểu đứng bên vách núi dựng đứng, nơi này có sơn động, là cửa vào duy nhất của núi non này.

Hoàng Bắc Nguyệt nhảy khỏi lưng nó, để Băng Linh Huyễn Điểu trở lại không gian linh thú, một mình đi vào sơn động tối tăm.

Sơn động quả nhiên đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón, Hoàng Bắc Nguyệt không đốt đèn, năng lực dựa vào bóng đêm nhìn kỹ vật, từng bước dò dẫm về phía trước.

Mặt đường gập ghềnh bất bình, không cẩn thận sẽ rơi vào hố sâu không thấy đáy, bởi vậy Hoàng Bắc Nguyệt đi rất cẩn thận, dưới phía dưới nền đất truyền đến tiếng nước chảy, con sông hẳn là chảy xuyên qua núi.

Hoàng Bắc Nguyệt đi rất cẩn thận, sau nửa canh giờ mới cảm giác mặt đường dần dần bằng phẳng một ít, nhưng xu thế càng ngày càng đi xuống, mà càng xuống sâu lại càng thấy rét lạnh thấu xương.

Nơi này rét lạnh khác với băng tuyết bên ngoài, thực sự lạnh đến sâu trong lòng, ngay cả nàng cũng rùng mình, không thể không điều động nguyên khí hỏa trong thân thể chạy chung quanh, bổ sung nhiệt lượng.

Tuy nhiên vì đi vào trong băng nguyên nên bóng tối dần tán đi, dần dần có ánh sáng băng tuyết đập vào mi mắt.

Nàng vội vàng bước nhanh hơn, rất nhanh đã tiến vào một nền đất bị đóng băng cứng trong sơn động, sơn động rất lớn, trên đỉnh đầu đều là nhũ băng cứng rắn sắc bén hạ xuống, mà dưới lòng bàn chân như chỉ có một tầng băng mỏng.

Phía dưới mơ hồ có tiếng nước chảy, mà cũng thường thường, có bóng đen k.h.ủ.n.g b.ố thật lớn đi qua.

Trong động băng im ắng, chỉ có tiếng bước chân của nàng quanh quẩn chung quanh, nàng từ nạp giới tìm áo choàng lông chồn tuyết trắng phủ thêm, vừa xoa xoa hai tay vừa đi lên phía trước.

Đi thật lâu, động băng dần dần thu nhỏ lại, biến thành một cái thông đạo thật dài, hai bên thông đạo có vô số động băng to to nhỏ nhỏ hình tròn.

Hoàng Bắc Nguyệt đi qua từng gian, không ngờ nhìn thấy Mặc Liên trong một gian đó, hoàn toàn là bất kỳ thoáng nhìn mà thấy Mặc Liên nằm ở đây.

Giật mình một cái, nàng dừng lại, bước chân chậm rãi thụt lùi, một mực lui tới cửa động chỗ Mặc Liên thì đứng lại, trái tim ‘thình thịch’ nhảy dựng.

Sao hắn lại nằm đây không nhúc nhích?

Hắn sao vậy? tái nhợt như vậy? Giống như đã bị đóng băng.

Tiếng tim đập suýt bức điên nàng rồi.

Đôi môi Hoàng Bắc Nguyệt run rẩy, không biết vì rét lạnh, hay là đáy lòng sợ hãi.

Nàng rất sợ đi qua mò lấy một khối thân thể lạnh như băng, không có hô hấp…

“Mặc Liên?” Đứng ở cửa nhẹ nhàng hô một tiếng, trong động băng quanh quẩn tiếng của chính mình, nhưng không được hắn đáp lại.

Trong lòng quặn đau, đau đến khó tin, nàng đỏ mắt nhảy bật lên, ôm lấy thân thể đông cứng của Mặc Liên, vậy da thịt lạnh như băng làm nàng đột nhiên không nhịn được khóc lên, nước mắt không ngừng rơi xuống.

Nàng đã mất đi nhiều như vậy, ông trời ơi, nếu như ngươi thật sự thấy thì mong ngươi giữ lại hắn.

“Mặc Liên! Mặc Liên!” Nàng lớn tiếng hô tên hắn, dùng sức nhấn nhân trung đông lạnh của hắn, khuôn mặt tái nhợt thoạt nhìn đáng thương như vậy.

Rốt cuộc, nàng thấy lông mày kết băng của hắn khẽ run lên một cái.

Hoàng Bắc Nguyệt lập tức khóc rống thất thanh, trong hai tay di chuyển nguyên khí hỏa ấm áp không ngừng xoa mặt của hắn: “Tỉnh lại, Mặc Liên, ta mang ngươi về nhà.”

Về nhà?

Hắn từng hỏi thánh quân, nhà là cái gì?

Thánh quân nói cho hắn biết: “Mặc Liên, ngươi không có nhà.”

Tại sao sẽ không? Nếu không có cái gì thì vì sao hắn đến trên đời này?

“Khụ khụ khụ……” Mặc Liên đột nhiên ho khan, trong cổ họng phun ra một hỗn hợp vụn băng, cố gắng mở to mắt, lông mi bị băng tuyết đông lạnh dính liền một chỗ, mở to mắt xé rách đau quá khiến hắn ướt cả mắt.

Nhưng vẫn cố gắng mở mắt ra.

Trong cặp mắt tối như mực phản chiếu khuôn mặt khóc của nàng, từng giọt nước mắt rơi trên mặt hắn, nóng bỏng kinh người.

Mặc Liên kinh ngạc nhìn nàng, nàng đang cầm mặt mình, gục đầu xuống, dán mặt của da mặt hắn, lớn tiếng khóc lên.

Hồi lâu, Mặc Liên mới giơ hai tay cứng ngắc lên, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, nghẹn lời nói: “Đừng khóc.”

Nước mắt của nàng đúng là chát, vậy nhất định là không tốt, vì sao thương tâm thành như vậy? Chẳng lẽ là vì hắn sao?

Nàng rốt cuộc quan tâm hắn sao?

Hoàng Bắc Nguyệt hút cái mũi ngẩng đầu lên, cố gắng lau nước mắt, thấp giọng nói: “Ta không khóc, nhìn thấy ngươi tỉnh lại, đây là vui sướng.”

Cao hứng tại sao khóc? Hắn không biết a…

Nhìn nghi hoặc trong mắt hắn, Hoàng Bắc Nguyệt cười nói: “Chỉ có rất vui sướng mới có thể khóc như vậy.”

Mặc Liên đưa tay xoa xoa ánh mắt của nàng, sắp xếp ngôn từ rồi nói: “Mạnh Kỳ Thiên nói cho ta nghe chuyện xưa, ở nơi rất xa có một người nghèo cưới một nàng thiếu nữ chăn dê. Thiếu nữ chăn dê vừa khóc, nước mắt sẽ biến thành châu báu, người nọ bởi vậy mà trở thành giàu có, từ nay về sau cùng thiếu nữ chăn dê hạnh phúc ở trong căn nhà xa hoa.”

Hoàng Bắc Nguyệt nín khóc mỉm cười, không ngờ loại người như Mạnh Kỳ Thiên không chỉ tinh thông mọi thứ, còn có thể kể loại chuyện chuyên môn lừa gạt con nít.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.