Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 759 Vạn Thú Vô Cương
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:31
“Triệt nhi, ngươi yêu cô ta nhất định sẽ đau khổ .” Tiếng Tống Mịch ngoài dự đoán vang lên.
Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên xoay người, hai mắt lợi hại liếc thấy kế giới bên ngoài động băng d.a.o động, sau một lát, Tống Mịch ra khỏi kết giới, mặc trường bào màu xanh thanh nhã giống như trước, thoạt nhìn tao nhã lịch sự.
“Hừ! Ta đang lo không tìm được ngươi đây.” Hoàng Bắc Nguyệt cười khẩy “Ngươi tự chui đầu vô lưới rồi.”
Biết thực lực của nàng đã đạt tới đỉnh cao của Vạn Thú Vô Cương, bởi vậy Tống Mịch cũng không đi tới, giữ một khoảng cách nhìn bọn họ “Hoàng Bắc Nguyệt, Mặc Liên bị ngươi phá hủy, nếu không yêu ngươi, hắn sẽ là v.ũ k.h.í tốt nhất trong tay ta.”
“Câm miệng!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng quát, hai mắt lạnh lùng, vừa dứt lời, một đám d.a.o băng b.ắ.n về phía mặt của hắn, hắn hiểm hiểm quay đầu, d.a.o băng trực tiếp gắn vào tường băng sau lưng hắn, có thể nói mạo hiểm.
“Sức mạnh không thua kém Hiên Viên Vấn Thiên.” Tống Mịch thản nhiên đ.á.n.h giá một câu.
Hoàng Bắc Nguyệt híp mắt,“Ngươi sai rồi, ta mạnh mẽ hơn so với Vấn Thiên, hơn nữa ác hơn hắn!”
Tống Mịch không tỏ rõ ý kiến, nàng phong ấn Yểm vẫn bình yên vô sự, mặc dù có Mặc Liên trợ giúp, tuy nhiên, thực lực của nàng cũng rất k.h.ủ.n.g b.ố.
“Ta đến, không phải muốn đ.á.n.h với ngươi.” Tống Mịch ấm nhã mỉm cười, tuấn dật tiêu sái, khuôn mặt không già, thật sự là cả người lẫn vật vô hại, đáng tiếc không thể tiếp tục đóng kịch được nữa.
“Vậy ngươi muốn thế nào?” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng hỏi.
Tiêu Dao Vương lúc đầu khắp nơi chăm sóc nàng, trợ giúp nàng, vì nàng suy nghĩ, mà hiện tại lại đối chọi gay gắt, vận mệnh thật sự là trêu người a……
“Chúng ta làm giao dịch đi.” Tống Mịch cười nhìn Mặc Liên “Ta dùng Mặc Liên, đổi lại Vạn Thú Vô Cương của ngươi, thế nào?”.
Mặc Liên ngẩn ra, không tự chủ bắt được tay Hoàng Bắc Nguyệt, thấp giọng nói: “Đừng…”
Hoàng Bắc Nguyệt nắm tay lạnh như băng của hắn, tâm tư vừa chuyển liền hiểu đồ đằng trên lưng Mặc Liên, đúng là Tống Mịch giở trò quỷ.
Nuôi nhiều năm như vậy, Mặc Liên chính là v.ũ k.h.í hắn đắc ý nhất, Tống Mịch làm sao có thể không nghĩ cách khống chế Mặc Liên chứ?
Căng thẳng trong lòng, cái giao dịch này của Tống Mịch kỳ thật không phải trưng cầu nàng đồng ý, chính là uy h.i.ế.p nàng!
Nếu nàng không đồng ý, hắn tự có biện pháp khống chế Mặc Liên.
Mà nếu nàng đồng ý, cho hắn Vạn Thú Vô Cương, hắn thật sự sẽ bỏ qua Mặc Liên sao?
Tâm niệm thay đổi thật nhanh, Hoàng Bắc Nguyệt nét mặt vẫn không biểu cảm, chỉ lạnh lùng nói: “Người không ký khế ước với Vạn Thú Vô Cương thì cầm nó cũng chẳng khác gì cầm một khối phế liệu, ngươi muốn làm gì?”
“Ta tự có cách mở ra, ngươi có đáp ứng hay không?”
“Ngươi giở trò quỷ trên lưng Mặc Liên?” Hoàng Bắc Nguyệt nhíu mày hỏi.
“Đương nhiên, không làm như vậy thì Thuật Chiêu Hồn sẽ c.ắ.n trả hắn, ngươi muốn biết hắn đ.á.n.h đổi cái gì không?” Tống Mịch cười nói.
Mặc Liên sắc mặt đột biến, chợt lóe thân tới trước mặt Tống Mịch, một tay trảo ra ngoài, Tống Mịch tựa hồ đã sớm ngờ tới hắn làm như vậy, bởi vậy bóng dáng liền trốn vào trong kết giới, chỉ còn một trận tiếng cười khoái ý.
Mặc Liên đ.á.n.h vào kết giới, trong nháy mắt m.á.u tươi chảy ròng.
Hoàng Bắc Nguyệt vội vàng đi tới, vừa lấy băng gạc băng bó giúp hắn, vừa ngẩng đầu nhìn mặt của hắn, nổi giận…
Lần trước nhìn thấy Mặc Liên như vậy đúng là lúc bị rút đi bốn cây vô cực thiên khóa, hắn điên cuồng công kích nàng, mà hiện tại hắn vì nổi giận mà khuôn mặt vặn vẹo, thật sự khiến nàng rất kinh hãi.
Tống Mịch nói ra câu kia làm hắn đột nhiên phẫn nộ, vậy Tống Mịch muốn nói điều gì.
Nàng không hỏi, chỉ hơi an ủi cảm xúc Mặc Liên một chút, nói: “Đi thôi, chúng ta đi ra ngoài trước.”
Lôi kéo tay Mặc Liên đi ra ngoài, hắn rất nghe lời, cũng không phản kháng, ngoan ngoãn theo sát nàng.
Đi ở trong trời đất băng tuyết rét lạnh, hai người mặc áo choàng cũng lạnh phát run.
Không đi bao lâu, Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy quen thuộc trong Hắc thủy Cấm lao truyền đến, từ lúc phong ấn Yểm ở bên trong, nàng chưa bao giờ nghe thấy bất cứ động tĩnh gì bên trong.
Mà lúc này, tiếng nước chảy kia phảng phất có người đi ở trong nước đen, ngược nước mà đi, tới gần cột đồng thì dừng lại.
Hoàng Bắc Nguyệt vui vẻ, tâm thần vừa động liền nhìn trong Hắc thủy Cấm lao.
Một ngọn đèn dầu cháy ở cách đó không xa, trên cột đồng trụ có vô số lá bùa an tĩnh kiên cố, nhìn vào sâu trong cột đồng chỉ là một mảnh đen nhánh, nàng ngừng thở, đợi một chút.
Tiếng nước d.a.o động một chút, một giọng nói khàn khàn đột nhiên vang lên: “Đi g.i.ế.c Quân Ly.”
“Yểm?” Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, vui mừng lẫn sợ hãi hô trong lòng “Ngươi không sao chứ?!”
“G.i.ế.c Quân Ly.” Yểm đơn giản lập lại một lần, không muốn nói nhiều cùng nàng.
Nhưng nếu như thật sự không muốn quan tâm nàng, cần gì phải cố ý chạy tới nói với nàng cái này? Bất kể nàng sống hay c.h.ế.t, nhưng cuối cùng vẫn không khoanh tay đứng nhìn được.
Có thể nghe được hắn nói chuyện, trong lòng an tâm rất nhiều, Hoàng Bắc Nguyệt cũng không đuổi theo hắn hỏi nhiều, hắn muốn nói tự nhiên sẽ nói, chỉ hơi chút nghi hoặc, lại nghiêm túc hỏi: “Tống Mịch bắt hắn, đến tột cùng có ích lợi gì?”
“Đồ đần, hắn tới tìm ngươi trao đổi Vạn Thú Vô Cương, chưa hiểu sao?” Yểm hừ một tiếng, nói.
Hoàng Bắc Nguyệt cau mày, nàng nghĩ tới khả năng này, nhưng không ngờ Tống Mịch sẽ thật sự làm như vậy, Vạn Thú Vô Cương mà không có thần thú hoàng tộc thì nó khinh thường ký khế ước.
Tống Mịch muốn lợi dụng Quân Ly hấp hối, trước hết ký khế ước cùng Quân Ly, sau đó thông qua khế ước quan hệ của Quân Ly cùng Vạn Thú Vô Cương thì hắn hắn đại khái cũng có thể liên lạc cùng Vạn Thú Vô Cương.
Có điều đi đường vòng như vậy thì Vạn Thú Vô Cương c.ắ.n trả rất đáng sợ, đối thần thú chỉ là hóa hồn, đối loài người thì khó mà nói…
Trừ phi, Tống Mịch đã có cách đảm bảo không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Nếu thật sự nói như vậy, Tống Mịch tuyệt đối sẽ không khinh địch để nàng mang Mặc Liên rời đi.
Thấy nàng đã hiểu, Yểm không nói thêm gì, lần nữa biến mất ở trong Hắc thủy Cấm lao, không hề có tiếng động.
Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu, nhìn Mặc Liên ngoan ngoãn đi theo phía sau, trước tiên để Mặc Liên rời khỏi đây, nàng đi xử lý Tống Mịch rồi trở ra.
Quân Ly ở trong Lục Hồn Phong Ấn không đủ gây sợ hãi, sức mạnh của Tống Mịch toàn dựa vào đủ loại kết giới tinh diệu, nàng cẩn thận một chút cũng không có vấn đề, chỉ cần có thể g.i.ế.c Quân Ly là có thể giải quyết vấn đề.
Đáp ứng chuyện của Linh Tôn, nàng không thể nuốt lời, vì bảo trụ tôn nghiêm cuối cùng của Linh Tôn, nàng tuyệt sẽ không cho phép Tống Mịch lợi dụng hắn!
Nàng đang muốn mở miệng nói với Mặc Liên, không ngờ Mặc Liên vẫn an tĩnh trầm mặc lại mở miệng trước, hỏi: “Nguyệt, ngươi biết không? Có một loại sâu gọi phù du, chúng nó buổi sáng sinh ra, buổi tối sẽ c.h.ế.t, sớm sống chiều c.h.ế.t, cả đời ngắn ngủi như vậy.”
“Thế giới loài sâu khác loài người, đối với bọn chúng thì sớm sống chiều c.h.ế.t đã có thể làm rất nhiều chuyện trong đời” Hoàng Bắc Nguyệt không hiểu nhìn hắn “Chuyện Phù du cũng là Mạnh Kỳ Thiên nói cho ngươi biết?”
Mặc Liên gật đầu, sau một lát liền tỉ mỉ nhìn nàng, thân thể đông lạnh phát run, môi xanh tím, nhưng cười vui vẻ.
“Nhìn ta làm chi?” Hoàng Bắc Nguyệt ngượng ngùng sờ sờ cái mũi “Mặc Liên, Chi Chi ở Tư U Cảnh, ngươi đi ra ngoài tìm Chi Chi được không?”
