Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 760 Vạn Thú Vô Cương
Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:31
“Ta không đi.” Mặc Liên vừa nói, chậm rãi rút bàn tay khỏi tay nàng, lưu luyến níu giữ độ ẫm trên đầu ngón tay nàng.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, đột nhiên kinh ngạc hỏi: “Mặc Liên, ngươi muốn làm gì?”
Tay Mặc Liên vừa định bày kết giới ở chung quanh lại bị nàng đẩy ra, giọng nói tàn khốc “Ta sẽ đối phó Tống Mịch, không cần ngươi! Ngươi thành thành thật thật đi ra ngoài chờ ta!”
Lời của nàng rất nghiêm khắc sao? tại sao nghe nàng nói xong mà mắt Mặc Liên đã đỏ?
“Mặc Liên?” Nàng khó hiểu nhìn hắn.
“Cho dù ta c.h.ế.t, hắn cũng sẽ tìm được ta, khi đó không ai ngăn được hắn.” Mặc Liên đỏ mắt nói.
“Ngươi nói cái gì?” Hoàng Bắc Nguyệt không hiểu, nhưng trong lòng nổi lên cảm giác sợ hãi k.h.ủ.n.g b.ố, khiến tia nhiệt độ cuối cùng trên người đều biến mất.
Mặc Liên lắc đầu, lui về phía sau, nước mắt đột nhiên rơi xuống, hắn nghẹn lời nói: “Ta là người mang điềm xấu… Nếu như hắn không nói, ta đã suýt quên, ta muốn ở chung một chỗ với ngươi, nhưng như thế không được, sẽ hại ngươi.”
“Ngươi sẽ không hại ta, ngươi nói bậy bạ gì đó, Mặc Liên!” Hoàng Bắc Nguyệt hô to một tiếng, Mặc Liên đã xoay người chạy, nàng vừa định đuổi theo đã bị một bóng đen thật lớn đột nhiên che ở trước mặt.
Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên dừng lại, mặt như băng sương, quát lạnh nói: “Tránh ra!”
Huyễn Linh Thú cúi đầu, cao ngạo liếc nàng một cái, ngạo mạn nói: “Đừng cản đường hắn.”
“Là ngươi chớ cản đường ta!” Hoàng Bắc Nguyệt hung ác nói, trong đôi mắt lửa giận hừng hực,“Tránh ra! Nếu không, ta không khách khí!”
Huyễn Linh Thú cao ngạo, không thèm để mắt tới sự uy h.i.ế.p của nàng, chỉ cười khẩy: “Ngươi có thể ngăn cản cái gì? số mệnh của Mặc Liên từ khi sinh ra đã quyết định, hắn căn bản không nên tới thế giới này.”
Hoàng Bắc Nguyệt khó tin nhìn nó, mà đối phương chỉ ảm đạm nói: “Không có ai thương yêu hắn hơn ta, cho nên hắn muốn làm chuyện gì, ta nhất định sẽ giúp hắn hoàn thành.”
“Ngươi không rõ cái gì gọi là yêu!” yêu? Để hắn đi chịu c.h.ế.t chính là yêu sao? nàng cũng không dự định nhiều lời, dù sao cũng không có tác dụng, không bằng trực tiếp động thủ!
Cản đường nàng? Chê cười!
Huyễn Linh Thú cũng biết không thể nói chuyện, điều động nguyên khí, sau đó miệng phun ra lửa đen, nhiệt độ nóng cháy trong nháy hòa tan hàn băng xung quanh!
Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ nhàng chợt lóe qua, chui ra khỏi lửa cháy, lóe ra ánh chớp phóng xuống.
“Roi Lôi Thần!”
Huyễn Linh Thú mặt không thay đổi huy động cánh, tưởng có thể dễ dàng tránh ra, nhưng không ngờ bên kia có bẫy rập!
“Bùa chú Lục đạo Thiên Nguyên!” Ngôi sao sáu cánh chợt lóe, trong nháy mắt nhốt một chân hắn, Hoa văn bùa chú màu đen bò lên thân thể.
Huyễn Linh Thú giận dữ: “Hoàng Bắc Nguyệt, ngươi yêu hắn sao? như ngươi yêu Phong Liên Dực?”
Hoàng Bắc nguyệt tránh ra sau nó, định đuổi theo Mặc Liên, nhưng nghe nó nói vậy thì dừng lại bước chân, hơi xoay người nói :“Các ngươi đừng ép ta, mặc kệ ta yêu hắn hay không, ta đều phải cứu hắn!”
“Ha ha ha……” Huyễn Linh Thú cười khẩy, lần đầu tiên nghe được con thú cao ngạo này cười, mặc dù mang theo châm chọc “Nếu ngươi không yêu hắn thì đừng đi cứu hắn, chỉ có tình yêu của ngươi mới có thể cứu vớt hắn, không yêu hắn thì để hắn rời đi đi”.
“Sống ở trên đời có rất nhiều tình cảm không giống như vậy, các ngươi không hiểu!” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói hết, không tiếp tục nói cùng Huyễn Linh Thú, quay người lại rời đi.
Huyễn Linh Thú cười khẩy một tiếng “Hừ, ngươi không biết Mặc Liên…”
Dọc đường đuổi theo tới chỗ Mặc Liên nằm trong động băng, cũng không nhìn thấy bóng dáng của hắn, Hoàng Bắc Nguyệt không thể làm gì khác là tiếp tục đi về phía trước.
Có nhiều con đường nàng chưa đi qua, không thể không cẩn thận.
Trong vô số động băng đều im ắng, không có gì hết, nhưng đi về phía sau mới thấy trong động băng xuất hiện bóng người giống Mặc Liên, trần truồng nằm trên hàn băng, da tay xanh trắng, thoạt nhìn hẳn là đã c.h.ế.t.
Bị Tống Mịch chộp tới đây, những người này khẳng định không phải người bình thường, hoặc là có năng lực đặc thù, cũng có thể là cao thủ tuyệt thế.
Nhìn những người này, trong lòng của nàng càng bất an.
Phía trước dường như có cửa động, nàng nhanh bước chân qua, vừa định lao ra, đột nhiên ánh mặt bị hấp dẫn bởi một người trong động băng bên cạnh.
Chậm rãi lui về phía sau hai bước, đi vào cái động băng, có người ở bên trong, quần áo hoàn hảo quỳ rạp trên mặt đất, chung quanh thân thể, 6 cây cột màu đen vây quanh hắn, trên cây cột đã kết đầy băng.
Quân Ly trong Lục Hồn Phong Ấn, nhìn dáng vẻ của hắn vẫn hấp hối.
Hoàng Bắc Nguyệt đi qua ngồi xổm xuống, Vạn Thú Vô Cương lẳng lặng nằm ở trong nạp giới của nàng đột nhiên có chút d.a.o động, dường như rất muốn ra.
Không để ý đến động tĩnh Vạn Thú Vô Cương, nàng chỉ đưa tay với vào Lục Hồn Phong Ấn, gạt sợi tóc buông xuống trên mặt Quân Ly ra.
Hắn nhắm mắt ngủ say, hô hấp nhỏ không thể nghe thấy, không hề có động tĩnh.
Lục Hồn Phong Ấn đã hoàn thành, hắn bị nhốt ở bên trong tạm thời không ra được, nhưng phải g.i.ế.c hắn mới được, nếu không hắn tĩnh dưỡng khôi phục sẽ thoát ra.
Nàng muốn lấy Hắc thủy Cấm lao phong ấn Quân Ly, nhưng trong khoảng thời gian ngắn không tìm được bình chứa tốt, Hắc thủy Cấm lao nhất định cần một người thích hợp làm bình chứa.
Không dễ dàng tìm được người thích hợp. Nếu không có sức mạnh cường đại dung nạp Hắc thủy Cấm lao thì trái tim người kia sẽ bị ma tính ăn mòn.
Hơn nữa, đối với Linh Tôn mà nói, bị nhốt trong Hắc thủy Cấm lao càng mất sạch tôn nghiêm của hắn hơn là so với nhập ma, hắn kiêu ngạo thành như vậy, tình nguyện c.h.ế.t cũng không muốn bị nhốt cả đời.
Hiện tại động thủ sao?
Nàng cau mày nhìn Quân Ly không có động tĩnh, giơ tay lên, nguyên khí màu đen chậm rãi ngưng tụ…
Quân Ly dường như nhẹ nhàng hơi mở mắt, con ngươi đen nhánh tinh khiết thản nhiên liếc nàng một cái, môi tái nhợt hơi giương lên, vui mừng cười cười.
Tay nàng đột nhiên ngừng lại, nắm thật c.h.ặ.t t.a.y, thấp giọng thì thào: “Sư phụ, ta không hạ thủ được…”
Quân Ly lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt đen nhánh an tĩnh an hòa, xa xưa như đám sương trong núi xa, hắn luôn luôn thanh tâm quả d.ụ.c, không ham muốn như vậy, người tâm trong sáng, nếu không phải thành ma thì hắn vẫn nên như vậy.
“Ta hận số mệnh như vậy, chấm dứt đi…” Hắn chậm rãi mở miệng, đáy mắt đen nhánh chậm rãi bị màu đỏ ăn mòn.
Hoàng Bắc Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y, tàn nhẫn quyết tâm.
“Ha ha ha… Hoàng Bắc Nguyệt! Ngươi thật sự hạ thủ được sao? ta biết ngươi rất quan tâm sư phụ ngươi, g.i.ế.c ta, hắn vĩnh viễn biến mất!” đôi mắt màu đỏ nháy mở, phóng xuất ra ánh sáng đỏ, hắn dữ tợn cười lớn.
Ma tính lại bắt đầu ăn mòn, Linh Tôn lãnh đạm lạnh lùng đã biến mất.
Sau khi biến thành Quân Ly cũng khiến nàng gia tăng quyết tâm cùng dũng khí!
Ma thú c.h.ế.t tiệt!
Nhìn thấy ánh mắt nàng trong nháy mắt nảy sinh ác độc lạnh như băng, Quân Ly đột nhiên ngẩn ra, lập tức hiểu nàng thật sự xuống tay, liền cố gắng giãy dụa, lớn tiếng nói: “Tống Mịch! Ngươi chẳng phải muốn hoàn thành kế hoạch sao, còn không mau đi ra!”
