Phượng Quy Danh Môn - Chương 45
Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:14
Ngày hai vị công chúa xuất giá cuối cùng cũng đến.
Sáng sớm hôm ấy, bầu trời kinh thành phủ một lớp mây xám nặng nề. Mưa xuân lất phất rơi, không lớn nhưng đủ khiến cả hoàng cung chìm trong một bầu không khí ẩm lạnh và trầm lắng.
Trong ngọ môn, đoàn người tiễn biệt đã đứng chật hai bên.
Các quan văn võ mặc triều phục chỉnh tề, đứng nghiêm trang dưới mái hiên dài. Hậu cung phi tần cũng có mặt, từng người khoác áo choàng dày, nét mặt đều mang vẻ nghiêm nghị.
Ở giữa sân rộng, hai cỗ xe ngựa được chuẩn bị sẵn.
Một chiếc lớn, được trang trí lộng lẫy bằng vàng và tơ đỏ, đó là xe của Thất công chúa. Với thân phận sẽ gả sang Bắc Lăng làm Hoàng hậu, nghi lễ dành cho nàng gần như ngang với một cuộc xuất giá của hoàng hậu.
Chiếc còn lại nhỏ hơn, tuy vẫn tinh xảo nhưng không quá phô trương, đó là xe của Lục công chúa, người chỉ gả sang Bắc Lăng làm phi của một vương gia.
Sự khác biệt ấy rõ ràng đến mức ngay cả người đứng ngoài cũng có thể nhận ra.
Trên bậc thềm cao, Hoàng đế và Hoàng hậu đứng song song.
Hoàng hậu hôm nay mặc phượng bào trang trọng, nhưng sắc mặt bà lại nhợt nhạt hơn bình thường rất nhiều. Dù cố giữ dáng vẻ đoan trang của người đứng đầu hậu cung, ánh mắt bà vẫn không thể che giấu nỗi buồn sâu thẳm.
Trước khi lên xe, Thất công chúa đã quỳ xuống trước mặt họ.
“Phụ hoàng… mẫu hậu.”
Giọng nàng run nhẹ.
Hoàng hậu bước xuống hai bậc thềm, tự tay đỡ con gái dậy.
Khoảnh khắc ấy, bà gần như không thể giữ được vẻ bình tĩnh.
Đây là đứa con gái duy nhất của bà.
Từ nhỏ đến lớn, bà luôn cưng chiều nàng như bảo vật. Nhưng hôm nay, chính bà phải tiễn nàng rời khỏi hoàng cung, rời khỏi quê hương, đến một đất nước xa xôi.
Hoàng hậu nắm tay con gái thật c.h.ặ.t.
“Đến Bắc Lăng rồi… phải tự chăm sóc bản thân.”
Thất công chúa khẽ gật đầu, mắt đỏ hoe.
“Con biết.”
Nàng quay sang nhìn Hoàng đế, cúi người thật sâu.
“Phụ hoàng, nữ nhi đi rồi.”
Hoàng đế vốn luôn nghiêm nghị trước triều thần, nhưng lúc này ánh mắt ông cũng trầm xuống.
Ông chỉ nói một câu ngắn gọn.
“Đi đường cẩn thận.”
Thất công chúa gật đầu, rồi quay người bước lên xe ngựa.
Ở phía sau, Lục công chúa cũng lặng lẽ lên chiếc xe nhỏ hơn của mình.
Không ai nói thêm lời nào.
Khi hai cánh cửa xe khép lại, tiếng roi ngựa vang lên.
Đoàn xe bắt đầu chậm rãi lăn bánh.
Dẫn đầu đoàn người là một đội kỵ binh tinh nhuệ của triều đình. Người cưỡi ngựa đi đầu chính là Tiểu tướng quân Cảnh Dương.
Cảnh Dương mặc giáp bạc, lưng thẳng như kiếm, tay cầm cương ngựa vững vàng. Với thân phận là đại biểu ca của Vân Nguyệt, cũng là tướng trẻ nổi danh trong triều, lần này hắn được giao nhiệm vụ hộ tống đoàn hòa thân đến tận Bắc Lăng.
Mưa xuân vẫn rơi nhẹ.
Bánh xe lăn qua nền đá ướt, phát ra những âm thanh trầm đục.
Đoàn người tiễn biệt lặng lẽ đứng nhìn.
Hai chiếc xe ngựa, một lớn một nhỏ, từ từ đi qua ngọ môn, rồi dần dần biến mất khỏi tầm mắt.
Hoàng hậu vẫn đứng yên tại chỗ.
Cho đến khi đoàn xe hoàn toàn khuất bóng, một giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống từ khóe mắt bà.
Hoàng đế đứng bên cạnh lặng lẽ nắm lấy tay bà.
Ông không nói gì.
Chỉ siết nhẹ bàn tay ấy.
Đó là cách duy nhất ông có thể an ủi người phụ nữ đã cùng mình đi qua hơn nửa cuộc đời.
Trong đoàn người tiễn biệt, rất nhiều phi tần cũng lặng lẽ cúi đầu.
Nhưng không phải ai cũng buồn.
Ở phía sau hàng người, Đức phi đứng dưới mái hiên, tay cầm khăn tay, vẻ mặt vẫn giữ nét đoan trang thường ngày.
Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy khóe môi bà hơi cong lên.
Bởi vì chuyện hôm nay…
chính là kết quả bà mong muốn nhất.
Chủ trương đưa công chúa đi hòa thân với Bắc Lăng vốn không phải ý tưởng ngẫu nhiên. Từ nhiều tháng trước, chính phe cánh của bà trong triều đã âm thầm đề xuất chuyện này.
Danh nghĩa thì rất đẹp.
Thắt c.h.ặ.t quan hệ giữa hai nước.
Nhưng mục đích thật sự lại khác.
Đức phi hiểu rất rõ.
Ngoài Thái t.ử, người được Hoàng hậu yêu quý nhất chính là Thất công chúa.
Nàng giống như một viên minh châu trong tay Hoàng hậu.
Chỉ cần viên minh châu ấy rời đi…
trái tim Hoàng hậu nhất định sẽ suy sụp.
Và một Hoàng hậu yếu đuối… sẽ dễ đối phó hơn rất nhiều.
Đức phi khẽ cúi đầu, che đi nụ cười trong mắt.
Nhưng những tính toán ấy…
làm sao có thể qua mắt được Thái t.ử và Vân Nguyệt.
Ở phía trước, Vân Nguyệt đứng cạnh Thái t.ử, ánh mắt lặng lẽ nhìn theo đoàn xe đã biến mất nơi chân trời.
Trong lòng nàng hiểu rõ từng nước cờ của Đức phi.
Bà ta có một hoàng t.ử và ba công chúa. Hoàng t.ử là Tứ hoàng t.ử. Ba vị công chúa lần lượt là Tứ công chúa, Ngũ công chúa và Cửu công chúa.
Trong đó, Tứ công chúa đã sớm được gả ra ngoài. Nàng ta trở thành thê t.ử của con trai Hộ bộ Lang trung Chu Minh Thừa, một gia tộc quan lại tứ phẩm trong triều.
Còn lại Ngũ công chúa và Cửu công chúa… vẫn chưa được định hôn.
Vân Nguyệt nhìn về phía Đức phi ở xa xa.
Ánh mắt nàng bình tĩnh nhưng lạnh lẽo.
Nếu Đức phi đã muốn dùng hôn sự của công chúa làm nước cờ…
vậy nàng cũng có thể làm điều tương tự.
Một lát sau, Vân Nguyệt khẽ quay sang nhìn Thái t.ử.
“Điện hạ.”
Thái t.ử nhìn nàng.
Vân Nguyệt mỉm cười rất nhẹ.
“Thần thiếp bỗng nghĩ…”
“Ngũ công chúa cũng đã đến tuổi thành thân rồi.”
Thái t.ử khẽ nhíu mày.
Vân Nguyệt tiếp tục nói, giọng nhẹ nhàng như đang bàn một chuyện rất bình thường.
“Gả đi xa một chút… cũng không phải chuyện xấu.”
Gió xuân thổi qua hành lang dài.
Khóe môi nàng khẽ cong lên. Nếu Thất công chúa có thể bị đẩy đi hòa thân…
thì xem ra…
Ngũ công chúa cũng nên xuất giá rồi.
