Phượng Quy Danh Môn - Chương 46

Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:15

Sau khi đoàn hòa thân rời khỏi kinh thành, mưa xuân vẫn rơi lất phất không ngừng. Bầu trời xám đục như phủ thêm một tầng u buồn lên hoàng cung rộng lớn.

Các quan lại và phi tần lần lượt cáo lui, chỉ còn lại sự yên tĩnh kéo dài nơi ngọ môn. Thái t.ử đứng thêm một lúc rồi mới quay sang nhìn Vân Nguyệt.

“Chúng ta đến Phượng Nghi cung.”

Vân Nguyệt khẽ gật đầu.

Nàng hiểu rõ, sau khi tiễn con gái đi xa, Hoàng hậu lúc này chắc chắn không dễ chịu chút nào.

Hai người nhanh ch.óng rời khỏi ngọ môn.

Khi họ đến nơi, Phượng Nghi cung đã vắng bớt người. Cung nữ đứng thành hàng hai bên hành lang, ai nấy đều cúi đầu thật thấp, bầu không khí lặng lẽ đến mức chỉ nghe thấy tiếng mưa nhỏ tí tách trên mái ngói.

Trong chính điện, Hoàng hậu đã thay phượng bào, chỉ mặc một bộ cung phục đơn giản hơn. Nhưng sắc mặt bà vẫn rất nhợt nhạt, đôi mắt còn hơi đỏ.

Nhìn thấy Thái t.ử và Vân Nguyệt bước vào, bà miễn cưỡng nở một nụ cười.

“Các con đến rồi.”

Thái t.ử bước tới trước, khẽ hành lễ. “Mẫu hậu.”

Vân Nguyệt cũng cúi người.

Hoàng hậu ra hiệu cho hai người ngồi xuống. Cung nữ dâng trà rồi lặng lẽ lui ra, để lại ba người trong chính điện rộng lớn.

Một lúc sau Hoàng hậu mới khẽ thở dài.

“Không biết… con bé đến Bắc Lăng có quen được không.”

Giọng bà rất nhẹ, nhưng nỗi lo trong đó lại rõ ràng.

Vân Nguyệt nhìn bà, trong lòng thoáng trầm xuống.

Nàng hiểu cảm giác của một người mẹ khi phải gả con gái đi xa như vậy.

Nhưng có những chuyện…

không thể chỉ dựa vào tình cảm mà giải quyết.

Một lát sau, Vân Nguyệt khẽ đặt chén trà xuống.

“Nương nương.”

Hoàng hậu nhìn nàng.

Vân Nguyệt nói rất bình tĩnh: “Thần thiếp có một chuyện muốn bẩm báo.”

“Chuyện gì?”

Vân Nguyệt hơi dừng lại, rồi nói thẳng.

“Thần thiếp cho rằng… Ngũ công chúa cũng nên đi hòa thân.”

Trong chính điện lập tức rơi vào im lặng.

Hoàng hậu rõ ràng không ngờ nàng sẽ nói ra câu đó.

“Con nói gì?”

Bà nhìn Vân Nguyệt, ánh mắt đầy bất ngờ.

Vân Nguyệt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

“Ngũ công chúa là nữ nhi được Đức phi cưng chiều nhất.”

“Còn Cửu công chúa… phải sang năm sau mới đến tuổi cập kê.”

“Xét về thân phận và tuổi tác, Ngũ công chúa là người thích hợp nhất.”

Hoàng hậu khẽ nhíu mày.

Bà lắc đầu.

“Không được.”

Giọng bà không lớn, nhưng rất kiên quyết.

“Bản cung đã phải gả Thất công chúa và Lục công chúa đi xa đi xa… sao còn có thể để thêm một vị công chúa khác chịu cảnh đó?”

Bà chậm rãi nói tiếp, giọng hơi mệt mỏi.

“Các con cũng biết… nữ nhi sinh ra trong hoàng cung, mấy ai thật sự hạnh phúc.”

“Bản cung… không nỡ.”

Trong mắt bà hiện lên một chút đau lòng.

Vân Nguyệt nhìn bà một lúc lâu.

Sau đó nàng nhẹ nhàng nói:

“Nương nương có biết… vì sao lần này triều đình lại đột nhiên đề xuất chuyện hòa thân không?”

Hoàng hậu hơi sững lại.

Vân Nguyệt chậm rãi nói tiếp.

“Trước khi việc này được nhắc đến trên triều, đã có một số quan viên liên tục dâng tấu, nói rằng nên gả công chúa sang Bắc Lăng để củng cố quan hệ hai nước.”

Hoàng hậu nhìn nàng.

“Những quan viên đó… đều thuộc phe của Đức phi.”

Không khí trong điện lập tức trở nên nặng nề.

Hoàng hậu khẽ siết tay áo.

“Ý con là…”

Vân Nguyệt gật đầu.

“Chuyện hòa thân lần này… không phải ngẫu nhiên.”

“Chính Đức phi đã âm thầm thúc đẩy phe cánh trên triều tạo thế, khiến bệ hạ buộc phải đưa ra quyết định.”

Hoàng hậu trầm mặc rất lâu.

Bà vốn thông minh, chỉ cần nghe đến đây đã hiểu ra rất nhiều chuyện.

Thất công chúa là con gái duy nhất của bà.

Nếu nàng rời khỏi hoàng cung…

người chịu đả kích lớn nhất chắc chắn là bà.

Một lát sau, Hoàng hậu khẽ thở dài.

“Thì ra là vậy…”

Vân Nguyệt nhìn bà, giọng trở nên mềm hơn.

“Nương nương.”

“Thất công chúa đã gả xa.”

“Người càng phải giữ gìn sức khỏe.”

Hoàng hậu ngẩng lên.

Vân Nguyệt nói rất chậm rãi.

“Sau này Thái t.ử điện hạ dù trở thành hoàng đế, vẫn là hoàng huynh của nàng, nàng vẫn có chỗ dựa.”

“Nhưng nếu lúc này nương nương suy sụp…”

“Nàng ở Bắc Lăng sẽ mất đi chỗ dựa lớn nhất.”

Hoàng hậu im lặng.

Những lời này… bà hiểu.

Hoàng cung không phải nơi chỉ có tình cảm.

Nơi đây luôn đầy rẫy những toan tính.

Nếu bà thật sự ngã xuống lúc này, người chịu thiệt nhiều nhất chính là Thất công chúa.

Một lát sau, Thái t.ử cũng lên tiếng.

“Vân Nguyệt nói không sai.”

Hoàng hậu quay sang nhìn con trai.

Thái t.ử chậm rãi nói:

“Thật ra… nhi thần đã chuẩn bị trước.”

Hoàng hậu hơi ngạc nhiên.

“Chuẩn bị gì?”

Thái t.ử nhìn bà, giọng bình tĩnh.

“Trong số người theo hầu Thất công chúa lần này… có hai cung nữ là người của nhi thần.”

Hoàng hậu hơi sững lại.

Thái t.ử nói tiếp:

“Họ không phải cung nữ bình thường.”

“Đều là ám vệ đã được phụ hoàng bí mật huấn luyện nhiều năm.”

Hoàng hậu ngạc nhiên đến mức nhất thời không nói được gì.

Thái t.ử tiếp tục.

“Ngoài ra còn có một vị ma ma tinh thông y d.ư.ợ.c đi theo đoàn hòa thân.”

“Người này cũng do phụ hoàng sắp xếp.”

Nghe đến đây, ánh mắt Hoàng hậu dần thay đổi.

Bà vốn nghĩ…

Hoàng đế vì triều đình mà buộc phải gả con gái đi xa.

Nhưng hóa ra…

ông vẫn âm thầm chuẩn bị mọi thứ tốt nhất cho nàng.

Một lúc lâu sau, Hoàng hậu mới khẽ nhắm mắt lại.

Khi mở ra lần nữa, trong mắt bà đã bớt đi phần nào lo lắng.

“Thì ra… bệ hạ đã sớm tính đến.”

Giọng bà nhẹ đi rất nhiều.

Dù ngoài mặt Hoàng đế vẫn lạnh lùng như thường ngày, nhưng trong lòng ông… vẫn luôn nghĩ cho con cái của mình.

Vân Nguyệt nhìn Hoàng hậu, trong lòng cũng thầm thở ra một hơi.

Chỉ cần Hoàng hậu không suy sụp…

mọi chuyện sau này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Ngoài điện, mưa xuân vẫn rơi lặng lẽ.

Nhưng trong Phượng Nghi cung, bầu không khí cuối cùng cũng không còn nặng nề như lúc đầu nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.