Phượng Quy Danh Môn - Chương 47
Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:15
Sau khi tiễn hai vị công chúa rời kinh thành, hậu cung tuy vẫn còn mang dư âm của buổi ly biệt nhưng mọi việc dần quay lại quỹ đạo cũ. Vân Nguyệt cũng tiếp tục xử lý những công việc của Đông cung như thường ngày, từ sổ sách nội vụ đến việc quản lý người trong phủ. Tuy bên ngoài nàng vẫn bình thản như trước, nhưng những người thân cận đều hiểu rõ, Thái t.ử phi chưa từng thật sự ngừng tính toán. Việc Ngũ công chúa hòa thân vốn chỉ mới là một dự định trong đầu nàng, một quân cờ dự phòng để đối phó với Đức phi, nhưng nàng còn chưa kịp sắp xếp bước đi thì vận may đã tự tìm đến.
Buổi chiều hôm đó, khi Vân Nguyệt đang xem sổ trong thư phòng Đông cung, một cung nữ thân cận lặng lẽ bước vào, cúi đầu dâng lên một phong thư mật được niêm kín.
“Tin từ Tây Bắc gửi về.”
Vân Nguyệt mở thư ra, ánh mắt chậm rãi đọc từng dòng chữ. Nội dung trong thư khiến khóe môi nàng khẽ cong lên. Theo tin mật thám báo về, một bộ tộc lớn ở vùng Tây Bắc tên là tộc Hách Liên đã phái sứ đoàn đến Đại Tề.
Bộ tộc này vốn nổi tiếng thiện chiến, sống trên thảo nguyên khắc nghiệt, nhiều năm nay vẫn có qua lại buôn bán với biên giới Đại Tề nhưng chưa từng thật sự thần phục. Lần này họ cử sứ đoàn tiến vào kinh thành với danh nghĩa ký hiệp định hòa bình, thiết lập quan hệ giao thương lâu dài. Nhưng mục đích thật sự của họ lại là cầu thân một vị công chúa của hoàng đế Đại Tề.
Tin tức này ngay lập tức khiến triều đình xôn xao. Vân Nguyệt gần như lập tức hiểu ra ý nghĩa của nó. Trong số các công chúa hiện tại của hoàng đế, Tứ công chúa đã xuất giá nhiều năm trước, gả cho con trai của Hộ bộ Lang trung Chu Minh Thừa, cuộc sống cũng xem như ổn định. Lục công chúa và Thất công chúa vừa mới rời kinh thành để hòa thân với Bắc Lăng. Cửu công chúa thì còn nhỏ, sang năm sau mới tới tuổi cập kê. Như vậy, trong toàn bộ hậu cung lúc này chỉ còn Ngũ công chúa là đã qua tuổi cập kê mà chưa có hôn ước. Nếu triều đình muốn gả công chúa sang tộc Hách Liên để đổi lấy hòa ước Tây Bắc, người thích hợp nhất gần như chỉ có nàng ta.
Tin này chẳng mấy chốc đã lan khắp hậu cung, và người phản ứng dữ dội nhất không ai khác ngoài Đức phi. Khi nghe tin sứ đoàn tộc Hách Liên có ý cầu thân công chúa, bà ta vốn đã không vui, nhưng đến khi biết triều đình đang âm thầm cân nhắc Ngũ công chúa thì sắc mặt lập tức thay đổi. Bà ta đặt mạnh chén trà xuống bàn, trong lòng vừa tức giận vừa hối hận. Trước đây chính bà ta âm thầm để phe cánh trên triều đề xuất việc hòa thân với Bắc Lăng, mục đích là đẩy Thất công chúa, viên minh châu của Hoàng hậu, rời khỏi hoàng cung để khiến Hoàng hậu suy sụp. Nhưng bà ta không ngờ nước cờ ấy lại tạo ra hậu quả ngược lại: bây giờ khi Tây Bắc muốn cầu thân, trong cung chỉ còn Ngũ công chúa là người phù hợp nhất. Nói cách khác, chính bà ta đã tự mở đường để con gái mình trở thành mục tiêu.
Tin này rất nhanh truyền đến tai Ngũ công chúa. Tối hôm đó, nàng ta gần như xông thẳng vào cung của Đức phi. Vừa bước vào điện, nàng ta đã tức giận quát lên:
“Con không gả!”
Ngũ công chúa vốn được Đức phi cưng chiều nhất, từ nhỏ sống trong nhung lụa nên tính tình kiêu ngạo lại nóng nảy. Khi nghe nói mình có thể bị gả cho bộ tộc Hách Liên ở Tây Bắc, nàng ta gần như phát điên.
“Bọn họ là ai chứ? Đám người thảo nguyên kia cả ngày sống trong gió cát, nói năng thô lỗ, lễ nghi cũng không hiểu, làm sao xứng với thân phận công chúa Đại Tề của con?”
Nàng ta tức giận đến mức hất đổ cả khay trà trên bàn, nước nóng b.ắ.n tung tóe khắp sàn. Đức phi vội vàng đứng dậy trấn an:
“Nhiễm Nhi, con bình tĩnh đã.”
Nhưng Ngũ công chúa hoàn toàn không nghe, chỉ liên tục nói rằng nàng tuyệt đối không gả đi Tây Bắc, thậm chí còn nói nếu triều đình ép buộc thì nàng thà c.h.ế.t cũng không rời khỏi kinh thành.
Nhìn con gái nổi giận, trong lòng Đức phi cũng đau như cắt. Ngũ công chúa là đứa con bà ta yêu thương nhất, làm sao bà ta có thể cam tâm để nàng ta gả cho một thủ lĩnh man tộc ở nơi xa xôi? Bà ta nắm tay con gái, giọng nói trở nên trầm thấp nhưng kiên quyết:
“Con yên tâm, mẫu phi sẽ tìm cách. Chuyện này còn chưa quyết định, chỉ cần mẫu phi còn ở đây thì nhất định sẽ không để con gả đi Tây Bắc.”
Nghe vậy Ngũ công chúa mới dần nguôi giận, nhưng trong mắt vẫn đầy phẫn uất. Cảnh tượng trong cung Đức phi đêm đó, từ cơn tức giận của Ngũ công chúa cho đến lời hứa của Đức phi, đều được mật thám của Đông cung âm thầm ghi lại rồi báo về.
Đêm khuya, khi nghe xong toàn bộ báo cáo trong thư phòng Đông cung, Vân Nguyệt chỉ khẽ cười. Ánh nến chiếu lên gương mặt nàng khiến nụ cười ấy vừa dịu dàng vừa lạnh lẽo.
“Đức phi muốn cản sao?”
Nàng chậm rãi đặt chén trà xuống bàn.
“Chuyện này làm sao có thể để bà ta toại nguyện.”
Nói xong nàng quay sang cung nữ thân cận bên cạnh, giọng nói bình thản nhưng dứt khoát:
“Ngày mai đem tin này nói lại cho Thái t.ử điện hạ.”
Cung nữ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn cúi đầu nhận lệnh. Vân Nguyệt mỉm cười rất nhẹ. Nếu chuyện này do chính nàng đứng sau thúc đẩy, Đức phi vẫn còn có thể tìm cách chống lại, thậm chí lôi kéo triều thần để trì hoãn. Nhưng nếu người đề nghị trên triều là Thái t.ử, thì ý nghĩa hoàn toàn khác. Khi Thái t.ử đứng ra ủng hộ việc gả công chúa cho tộc Hách Liên để đổi lấy hòa ước Tây Bắc, đó sẽ trở thành quyết định vì đại cục quốc gia. Đến lúc ấy, cho dù Đức phi có tức giận thế nào, cũng không thể cản nổi.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua tán cây trong Đông cung, bóng lá lay động trên nền đất như những quân cờ đang dịch chuyển. Vân Nguyệt lặng lẽ nhìn ra màn đêm, khóe môi khẽ cong lên. Nước cờ này vốn nàng còn chưa kịp đi, nhưng bây giờ thời cơ đã tự đến. Và một khi Thái t.ử ra tay, chuyện Ngũ công chúa hòa thân với tộc Hách Liên… sẽ trở thành việc đã định, không ai có thể thay đổi.
