Phượng Quy Danh Môn - Chương 50
Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:16
Sau khi triều đình chính thức ký kết hòa ước với tộc Hách Liên, kinh thành Đại Tề lập tức trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Tây Bắc vốn là vùng biên cương quan trọng, nhiều năm nay thỉnh thoảng vẫn xảy ra xung đột nhỏ. Vì vậy lần này việc hòa ước được ký kết, lại còn kết thêm hôn minh với hoàng thất, được xem như một chuyện lớn đối với triều đình.
Để thể hiện thành ý, Hoàng đế ra lệnh mở một yến tiệc lớn trong cung để chiêu đãi sứ thần của tộc Hách Liên, đồng thời cũng xem như chúc mừng Ngũ công chúa sắp xuất giá sang Tây Bắc.
Yến tiệc được tổ chức tại ngự hoa viên. Khi đêm xuống, khắp khu vườn rộng lớn đều được treo đèn l.ồ.ng đỏ rực, ánh sáng phản chiếu lên mặt hồ trong vắt khiến cảnh sắc vừa náo nhiệt vừa lộng lẫy. Quan viên triều đình, hoàng t.ử công chúa cùng các sứ thần tộc Hách Liên đều đã có mặt.
Trong chính điện của hoa viên, tiếng đàn sáo vang lên không ngớt. Sứ thần Tây Bắc phần lớn là những người cao lớn, mặc y phục thảo nguyên, nói chuyện sang sảng, khiến bầu không khí càng thêm náo nhiệt.
Nhưng nhân vật chính của buổi tiệc — Ngũ công chúa, lại không thấy xuất hiện.
Ở một góc nhỏ phía sau ngự hoa viên, nơi ít người qua lại, có một hòn giả sơn lớn che khuất tầm nhìn. Bóng cây và ánh đèn l.ồ.ng xa xa khiến nơi này trở nên khá tối.
Ngay phía sau hòn giả sơn ấy, Ngũ công chúa đang đứng đó.
Trước mặt nàng là một nam nhân trẻ tuổi mặc y phục quan viên, gương mặt có phần tuấn tú nhưng lúc này lại đầy vẻ lo lắng.
Ngũ công chúa nắm c.h.ặ.t t.a.y áo người kia, đôi mắt đỏ hoe.
“Ta không muốn gả đi…”
Giọng nàng run rẩy, mang theo nỗi uất ức khó giấu.
“Ta không muốn đến Tây Bắc… ta không muốn rời khỏi kinh thành.”
Nam nhân kia nhìn nàng, ánh mắt cũng đầy đau lòng. Hắn vội vàng đưa tay lau đi nước mắt trên má nàng.
“Công chúa… đừng khóc.”
Nhưng Ngũ công chúa càng nói càng nghẹn ngào. “Ta không muốn hòa thân! Ta chỉ muốn ở lại đây… ở gần chàng.”
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn, như sợ chỉ cần buông ra thì người trước mặt sẽ biến mất.
“Chúng ta quen nhau bao lâu rồi… chàng biết rõ lòng ta.”
Nam nhân kia im lặng một lát rồi thở dài.
Hắn vốn chỉ là một quan viên trẻ trong triều, xuất thân không cao. Nếu chuyện này bị người khác biết được, hậu quả sẽ không đơn giản.
Nhưng nhìn Ngũ công chúa khóc như vậy, hắn cũng không nỡ nói lời tuyệt tình.
Một lúc sau, hắn nhẹ giọng nói: “Công chúa… chuyện hòa thân đã là thánh chỉ của bệ hạ.”
Ngũ công chúa nghe vậy lập tức lắc đầu, nước mắt lại trào ra.
“Ta không muốn!”
Nam nhân kia nhìn nàng thật lâu, cuối cùng hạ giọng nói: “Nếu công chúa thật sự phải đi Tây Bắc…”
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Thì ta cũng sẽ xin đi theo đoàn hòa thân.”
Ngũ công chúa sững lại.
Nam nhân kia nắm tay nàng, ánh mắt đầy vẻ kiên định.
“Ta sẽ đến Tây Bắc cùng nàng.”
“Cho dù phải rời khỏi kinh thành, ta cũng sẽ ở bên nàng.”
“Chỉ cần công chúa không sợ khổ.”
Nghe vậy, Ngũ công chúa cuối cùng cũng dừng khóc.
Nàng nhìn hắn, đôi mắt vẫn còn ướt.
“Chàng nói thật sao?”
Nam nhân kia gật đầu.
“Ta thề.”
Ngũ công chúa lúc này mới nở một nụ cười yếu ớt, như thể vừa tìm được chỗ dựa duy nhất.
Nhưng cả hai người đều không biết rằng…
cách đó không xa, dưới bóng cây hoa mai, hai người khác đã đứng đó từ lâu.
Đó chính là Thái t.ử và Vân Nguyệt.
Hai người vốn chỉ muốn đi dạo một vòng trước khi vào dự yến tiệc, không ngờ lại vô tình nhìn thấy cảnh tượng này.
Vân Nguyệt khẽ nhướng mày, ánh mắt mang theo chút thú vị.
“Xem ra… Ngũ công chúa cũng có người trong lòng.”
Nàng nhìn về phía hòn giả sơn, giọng nói nhỏ đến mức chỉ Thái t.ử nghe thấy.
“Điện hạ.”
Thái t.ử quay sang nhìn nàng.
Vân Nguyệt hỏi khẽ: “Có cần cho người bắt tên không biết điều kia lại không?”
Dám lén lút gặp riêng công chúa trong cung, lại còn nói những lời như vậy. Nếu chuyện này bị truyền ra, e rằng cả gia tộc của nam nhân kia cũng khó tránh khỏi liên lụy.
Nhưng Thái t.ử chỉ nhìn một lúc rồi khẽ bật cười.
Nụ cười của hắn rất nhẹ, nhưng trong đó lại mang theo chút lạnh nhạt.
“Không cần.”
Vân Nguyệt hơi ngạc nhiên.
Thái t.ử nhàn nhạt nói: “Nếu Ngũ công chúa đã sắp gả cho thủ lĩnh tộc Hách Liên…”
“Vậy thì chuyện này…”
Hắn khẽ cong môi.
“Cứ để phu quân tương lai của nàng ta tự xử lý.”
Vân Nguyệt lập tức hiểu ý.
Nếu chuyện này bị lộ ra sau khi Ngũ công chúa đến Tây Bắc… thì hậu quả chắc chắn sẽ rất thú vị.
Nàng khẽ cười.
“Điện hạ nói phải.”
Thái t.ử không nói thêm gì nữa, chỉ nắm lấy tay Vân Nguyệt.
“Đi thôi.”
“Yến tiệc chắc đã bắt đầu rồi.”
Hai người chậm rãi rời khỏi góc vườn yên tĩnh, bước về phía ngự hoa viên đang rực rỡ ánh đèn.
Tiếng nhạc và tiếng cười nói từ buổi yến tiệc vang ra xa.
Còn phía sau hòn giả sơn, Ngũ công chúa và nam nhân kia vẫn đang chìm trong những lời hứa hẹn mà họ tưởng rằng không ai biết đến.
Nhưng thực ra…
vở kịch này đã có người đứng ngoài quan sát từ đầu đến cuối.
