Phượng Quy Danh Môn - Chương 51
Cập nhật lúc: 16/03/2026 04:16
Giữa mùa hè, kinh thành Đại Tề nóng bức đến ngột ngạt. Ánh nắng như thiêu đốt trên những mái ngói đỏ của hoàng cung, không khí oi ả đến mức ngay cả gió cũng mang theo hơi nóng. Nhưng chính vào thời điểm ấy, đoàn hòa thân của Ngũ công chúa cũng bắt đầu rời khỏi kinh thành.
Sáng sớm hôm đó, cổng thành phía Tây mở rộng. Trống và chiêng vang lên theo nghi lễ tiễn đưa. Đi đầu đoàn người là sứ đoàn của tộc Hách Liên, tiếp đó là đoàn hộ tống của triều đình Đại Tề cùng xe kiệu chở Ngũ công chúa. Ngoài ra còn có một số quan viên được phái đi theo đoàn để đảm bảo việc hòa thân diễn ra thuận lợi.
Bề ngoài mọi thứ đều diễn ra theo đúng nghi thức.
Nhưng trong đoàn người ấy, có một người không thuộc danh sách chính thức.
Đó chính là nam nhân trẻ từng lén gặp Ngũ công chúa trong ngự hoa viên đêm trước yến tiệc. Nhờ sự sắp xếp của Ngũ công chúa, hắn đã cải trang thành một thị vệ đi theo đoàn hòa thân. Trên thực tế, trước khi đoàn rời kinh thành, hắn từng dâng tấu xin Hoàng đế cho phép mình làm người dẫn đoàn hòa thân, với lý do muốn lập công cho triều đình.
Nhưng Hoàng đế chỉ lạnh nhạt nói hai chữ: “Không cần.”
Không ai biết rằng quyết định ấy đã khiến hắn phải dùng đến cách mạo hiểm này.
Bởi vì hắn đã hứa với Ngũ công chúa rằng sẽ cùng nàng đi đến Tây Bắc.
Đoàn người rời khỏi kinh thành trong tiếng tiễn đưa của binh lính và quan viên, rồi dần dần biến mất trên con đường dài dẫn ra biên cương. Ngày đầu tiên hành trình diễn ra khá yên ổn. Đến ngày thứ hai, khi đoàn người đã đi khá xa khỏi kinh thành, cảnh sắc xung quanh cũng bắt đầu thay đổi. Những cánh đồng trù phú dần thưa thớt, thay vào đó là những vùng đất khô cằn hơn, báo hiệu họ đang tiến gần về phía Tây Bắc.
Buổi trưa hôm đó, đoàn người vừa đi qua một đoạn đường dài thì phía xa bỗng xuất hiện một đoàn kỵ binh khác.
Bọn họ mặc y phục thảo nguyên, cưỡi những con ngựa cao lớn, phía sau còn mang theo cờ hiệu của tộc Hách Liên. Người dẫn đầu đoàn kỵ binh ấy cưỡi một con ngựa đen cao lớn, thân hình vô cùng vạm vỡ.
Khi hai đoàn người tiến lại gần, các sứ thần của tộc Hách Liên lập tức xuống ngựa hành lễ.
“Thủ lĩnh.”
Thì ra người cưỡi ngựa phía trước chính là thủ lĩnh của tộc Hách Liên.
Tên hắn là Hách Liên Thương Lang.
Người đàn ông này nổi tiếng khắp vùng thảo nguyên Tây Bắc. Hắn không chỉ là thủ lĩnh của bộ tộc mà còn là chiến binh mạnh mẽ nhất của họ. Nhiều năm qua, chính hắn đã dẫn quân đ.á.n.h bại không ít bộ tộc khác để củng cố địa vị của tộc Hách Liên.
Hách Liên Thương Lang nhìn đoàn hòa thân một lượt rồi nhảy xuống ngựa.
Giọng hắn trầm thấp: “Công chúa Đại Tề ở đâu?”
Một vị quan trong đoàn hòa thân vội vàng bước lên, chỉ về phía chiếc xe kiệu lớn ở giữa đoàn.
“Bẩm thủ lĩnh, công chúa đang ở trong xe.”
Hách Liên Thương Lang không nói thêm lời nào. Hắn sải bước thẳng đến trước chiếc xe kiệu.
Những thị vệ Đại Tề đứng xung quanh hơi do dự, nhưng thấy các sứ thần Hách Liên đều cúi đầu tỏ vẻ kính trọng, họ cũng không dám ngăn cản.
Hách Liên Thương Lang đưa tay vén tấm rèm che của xe kiệu lên.
Bên trong, Ngũ công chúa đang ngồi.
Nàng vốn không ngờ xe kiệu sẽ bị mở ra đột ngột như vậy nên giật mình thót lên. Khi nhìn thấy người đàn ông đứng trước mặt, nàng càng sững sờ.
Người trước mặt nàng cao lớn hơn hẳn những nam nhân Đại Tề mà nàng từng gặp. Thân hình hắn rắn chắc như đá, làn da màu nâu đồng vì nắng gió thảo nguyên. Gương mặt có phần thô kệch, sống mũi cao, đôi mắt sâu và sắc, mang theo một vẻ gì đó rất hung dữ và hoang dã.
Chỉ cần nhìn qua cũng đủ khiến người khác cảm thấy áp lực.
Hách Liên Thương Lang đứng trước xe kiệu, ánh mắt quét từ đầu đến chân nàng một lượt như đang đ.á.n.h giá một món đồ vừa nhận được.
Một lúc sau, hắn khẽ gật đầu.
“Không tệ.”
Hai chữ ngắn gọn khiến Ngũ công chúa vừa tức vừa sợ. Nhưng trước ánh mắt áp đảo của hắn, nàng lại không dám phản ứng quá mạnh.
Hách Liên Thương Lang nhìn nàng thêm một lúc rồi hỏi thẳng:
“Ngươi tên gì?”
Ngũ công chúa thoáng giật mình.
Theo nghi thức hòa thân, hắn đương nhiên phải biết thân phận của nàng. Nhưng cách hắn hỏi lại giống như đang nói chuyện với một người hoàn toàn xa lạ.
Nàng nuốt khan một cái rồi trả lời, giọng hơi run:
“Chi… Chi Nhiễm.”
Đó chính là khuê danh của nàng.
Nhưng khi nói ra cái tên ấy trước ánh mắt của người đàn ông này, nàng bỗng có cảm giác vô cùng xa lạ.
Hách Liên Thương Lang nhìn nàng thêm một lúc, ánh mắt vẫn lạnh lùng.
“Chi Nhiễm…”
Hắn lặp lại cái tên đó một lần, rồi khẽ nhếch môi.
“Được.”
Sau đó hắn buông rèm xe xuống như thể mọi chuyện đã xong.
Ngũ công chúa ngồi trong xe kiệu, tim vẫn đập rất nhanh. Hình ảnh người đàn ông cao lớn với ánh mắt hung hãn kia khiến nàng không khỏi rùng mình.
Trong đầu nàng lúc này bỗng hiện lên hình ảnh của nam nhân đang cải trang trong đoàn hộ tống.
So với người kia…
Hách Liên Thương Lang giống như một con sói trên thảo nguyên.
Còn người nàng yêu…
chỉ là một nam nhân của kinh thành.
Nhưng nàng vẫn không biết rằng, cuộc gặp gỡ vừa rồi chỉ mới là khởi đầu cho rất nhiều chuyện sau này.
