Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 122
Cập nhật lúc: 18/03/2026 09:01
Mãi đến lúc này, cô mới nhận ra bấy lâu nay mình thả thính người ta mà chẳng thu về kết quả gì. Ngay cả tuổi tác, địa chỉ nhà cửa của đối phương cô cũng mù tịt.
"Nhuyễn Nhuyễn, con đang ngó nghiêng gì thế? Cẩn thận kẻo ngã đấy." Mã Tư Cầm xách một tay nải đồ, giục Nguyễn Nhuyễn mau bước xuống.
Nguyễn Nhuyễn đành nhảy phắt xuống khỏi xe kéo, ôm lấy chiếc chăn bông bước vào sân.
Đông người làm việc gì cũng nhanh nhẹn. Đồ đạc trên xe loáng cái đã được khuân vác hết vào nhà. Mã Tư Cầm cứ tấm tắc khen cái sân này rộng rãi, thoáng mát, làm việc gì cũng thuận tiện.
"Hôm nào rảnh nhớ tráng xi măng luôn cái khoảng sân này nhé!"
Tôn Hồng Mai lắc đầu: "Cứ để Nhuyễn Nhuyễn thiết kế. Bây giờ con bé thiết kế kiểu gì em cũng ưng hết!"
Nói rồi, mẹ Nguyễn lật đật mang gốc nho mang từ quán ăn nhỏ sang giâm xuống đất, hy vọng nó có thể sống sót.
Thật ra Nguyễn Nhuyễn cũng rất muốn bắt tay vào thiết kế lại cái sân, nhưng ngặt nỗi hiện tại cô đang bận tối tăm mặt mũi với bao nhiêu việc khác.
Món Thịt kho tàu phải được tung ra thị trường càng sớm càng tốt.
Cũng giống như các loài động vật khác, khi trời chuyển lạnh, con người thường có xu hướng thèm những món ăn chứa nhiều chất béo.
Những miếng thịt kho tàu to bản, béo ngậy chắc chắn sẽ thỏa mãn cơn thèm thuồng của mọi người.
Tác giả có lời muốn nói:
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã bỏ phiếu Bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho mình trong thời gian từ ngày 02-09-2021 23:53:12 đến ngày 03-09-2021 21:41:29 nhé~
Cảm ơn các tiểu thiên sứ đã tưới dung dịch dinh dưỡng: Cochon 100 bình; Tiểu Ngải Dữ Hiểu Ngọc, 47542052 10 bình; Vệ Long, wn 5 bình;
Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, mình sẽ tiếp tục cố gắng!
Món thịt ba chỉ ba phần mỡ bảy phần nạc, khâu đầu tiên là phải dùng mặt chảo nóng áp xém phần bì lợn. Cách này không chỉ giúp loại bỏ những sợi lông heo còn sót lại mà còn khử đi mùi hôi đặc trưng của phần da. Tiếp đến, chuẩn bị một chậu nước, dùng d.a.o cạo sạch lớp da vừa bị áp cháy xém, loại bỏ hoàn toàn bụi bẩn bám trên đó.
Sau khi đã làm sạch, chuyển sang khâu thái thịt. Nguyễn Nhuyễn xắt phần thịt ba chỉ thành những khối vuông vức. Cho thịt vào nồi nước lạnh, thêm vài lát gừng rồi luộc sơ để khử bớt mùi hôi. Vớt bọt nổi lên trên, vớt thịt ra xả lại nhiều lần dưới vòi nước sạch.
Lần này cô cố ý dùng một chiếc chảo cỡ bự. Thịt ba chỉ muốn ngon phải hầm thật kỹ, dùng chảo lớn không chỉ tiện bề thao tác mà còn làm được số lượng lớn cùng lúc.
Đun nóng chảo, rót một ít dầu ăn nguội vào, thả vài viên đường phèn vào để thắng nước màu (thắng đường). Thịt ba chỉ kho tàu nhất định phải có màu sắc bắt mắt. Khi đường bắt đầu sủi bọt lăn tăn, Nguyễn Nhuyễn nhanh tay trút toàn bộ phần thịt ba chỉ đã luộc sơ vào chảo, đảo đều tay để thịt áo đều lớp nước màu.
Đến khi từng miếng thịt chuyển sang màu cánh gián đẹp mắt, cô mới bắt đầu cho các loại gia vị tạo mùi như hoa hồi, quế, lá nguyệt quế... vào chảo. Lúc này, mỡ trong thịt đã tiết ra khá nhiều. Nguyễn Nhuyễn tận dụng ngay lượng mỡ đó, rưới thêm chút hắc xì dầu và nước tương nhạt vào, đảo đều để đ.á.n.h thức hương vị mằn mặn đặc trưng. Mùi thơm của thịt ba chỉ xào săn càng lúc càng nồng nàn quyến rũ. Tiếp theo, Nguyễn Nhuyễn đổ nước sôi để nguội vào chảo sao cho vừa ngập xâm xấp mặt thịt.
Đậy nắp vung lại, bắt đầu công đoạn hầm nhừ. Chiếc vung nồi cũng chẳng thể nào giam giữ nổi mùi thơm ngây ngất của món thịt kho tàu đang lan tỏa.
Hương thơm ấy len lỏi qua từng ngõ ngách, len lỏi vào tận gian bếp của những hộ gia đình xung quanh, đ.á.n.h thức những con sâu đói đang ngủ vùi trong dạ dày họ. Nhiều người không kiềm lòng được, lật đật ôm hộp cơm chạy sang quán xí chỗ trước, chực chờ mua vài suất mang về thưởng thức.
Trời trở lạnh, bên ngoài vẫn còn những dòng người xếp hàng rồng rắn. Nguyễn Nhuyễn thấy xót xa, khuyên mọi người nên mua mang về cho ấm áp. Những ai không tiện mang về thì đành dùng bữa tại quán.
Thịt ba chỉ phải hầm liu riu suốt một tiếng đồng hồ. Trong thời gian chờ đợi, Nguyễn Nhuyễn lột vỏ những quả trứng gà đã luộc chín từ trước, dùng d.a.o khía nhẹ vài đường trên thân trứng rồi thả vào nồi. Lúc này cô mới bắt đầu nêm nếm gia vị: "Tuyệt đối không được cho muối quá sớm, nếu không thịt sẽ rất khó mềm."
Tôn Thiệu Nguyên đứng cạnh chăm chú ghi nhớ từng lời dặn dò của cô. Từ khi tiết trời chuyển lạnh, bà ngoại Tôn lo lắng ông cụ Tôn đi làm cỗ nấu thuê bên ngoài gặp rủi ro nên dứt khoát bắt ông ở nhà nghỉ ngơi. Nhờ vậy, Tôn Thiệu Nguyên lại đàng hoàng trở thành phụ bếp đắc lực cho Nguyễn Nhuyễn.
Cô chủ nhỏ trả cho anh mức lương hậu hĩnh 100 đồng một tháng. Phải biết rằng, công việc của anh đâu chỉ là phụ bếp thái rau xắt thịt mà còn kiêm luôn cả chân chạy bàn phục vụ. Ban đầu, Tôn Thiệu Nguyên một mực từ chối nhận lương. Anh cho rằng được theo cô học nghề, làm việc lại thoải mái vui vẻ đã là một đặc ân rồi. Nhưng trước sự khăng khăng của Nguyễn Nhuyễn và dì út, anh đành nhượng bộ.
