Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 128
Cập nhật lúc: 18/03/2026 09:01
Tôn Hồng Thành chợt nhớ ra hôm trước con trai mình có khoe là Quán nhỏ nhà họ Nguyễn sắp sửa khai trương phòng VIP, chuyên phục vụ những bàn tiệc đặt trước với thực đơn phong phú. Có điều mọi thứ vẫn đang trong quá trình chuẩn bị, chưa chính thức đi vào hoạt động.
"Chúng ta là chỗ anh em chí cốt, mẹ cậu cũng thương tôi như con, nên tôi mới nói nhỏ cho cậu nghe bí mật này nhé. Cháu gái tôi chuẩn bị mở phòng VIP rồi, phục vụ nguyên một bàn tiệc thịnh soạn đàng hoàng. Cậu rước bác gái đến hẳn Quán nhỏ nhà họ Nguyễn mà mở tiệc, thế chẳng phải oai phong hơn sao!"
Tưởng Thành Cương mừng rỡ như bắt được vàng: "Có thật không? Vậy lần tới được nghỉ, cậu dẫn tôi đến đó đặt cọc trước luôn nhé. Còn nửa tháng nữa mới tới sinh nhật mẹ tôi, tôi chỉ sợ lúc đó quán lại đông nghẹt khách. Thật ghen tị với cậu quá, có cô cháu gái giỏi giang hết phần thiên hạ."
Tôn Hồng Thành nghe vậy liền ra vẻ không hài lòng: "Nhuyễn Nhuyễn nhà tôi dẫu không biết nấu ăn, thì vẫn là đứa cháu gái cưng của tôi. Thú thực, tôi còn mong con bé cứ như bao cô gái trẻ khác, chú tâm vào việc học là đủ rồi. Cơ mà con bé lại đam mê việc này, chúng tôi cũng chẳng thể cấm cản. À, mà nhắc mới nhớ, thành tích học tập của con bé xuất sắc lắm đấy, đợt thi khảo sát vừa rồi đứng nhất khối của trường chuyên Liên Thành cơ!"
Nói xong đoạn, Tôn Hồng Thành ngẩng cao đầu, bước những bước đi oai vệ. Dạo gần đây, có rất nhiều người nhận ra anh là cậu ruột của cô chủ Quán nhỏ nhà họ Nguyễn. Dẫu biết cháu gái mình đang là tâm điểm chú ý, anh tự dặn lòng không được làm gì gây rắc rối cho con bé, ví dụ như chuyện mượn danh để đòi ưu tiên xếp hàng, anh kiên quyết từ chối.
Nhật báo Liên Thành đã dành hẳn một trang rưỡi trong phần tin tức chính quyền để phân tích tầm quan trọng của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn đối với sự nghiệp phát triển kinh tế của thành phố.
Tờ đơn xin cấp phép kinh doanh của quán được in trang trọng trên mặt báo. Nhiều trí thức trong thành phố đọc xong đều chung một nhận định: bà chủ trẻ tuổi của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn không đơn thuần chỉ là một người kinh doanh, mà còn là một cá nhân có tầm nhìn xa trông rộng, thấu hiểu chủ trương của lãnh đạo và ý thức sâu sắc về trách nhiệm xã hội.
Nhờ đó, Quán nhỏ nhà họ Nguyễn chiếm trọn thiện cảm của giới trí thức. Đặc biệt là những thanh niên có chí hướng theo đuổi con đường chính trị, họ đều cho rằng một người chủ quán có tầm nhìn như vậy rất đáng để giao lưu, học hỏi.
Cộng hưởng thêm từ hiệu ứng lan truyền sau bức ảnh Thị trưởng Chu Viêm Khang đích thân đề chữ, món thịt kho tàu của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn bỗng chốc trở thành "ngôi sao sáng" trong giới ẩm thực thành phố.
Cứ nhắc đến thịt kho tàu, người ta lập tức nghĩ ngay đến Quán nhỏ nhà họ Nguyễn.
Và hiệu ứng người nổi tiếng, sức lan tỏa dây chuyền này, chính xác là những gì Nguyễn Nhuyễn đang hướng đến.
——
Tranh thủ lúc trời chưa chuyển lạnh hẳn, Nguyễn Nhuyễn ra chợ rèn đặt làm riêng một loạt những chiếc nồi lẩu mini chuyên dùng cho món xào khô, đồng thời nhờ ông chủ xưởng rèn tìm mua giúp những chiếc bếp cồn nhỏ xinh. Cô cũng sắm thêm vài chục chiếc bát sứ lớn loại 10 inch, thành bát dày dặn để giữ nhiệt tốt.
Cho dù thịt kho tàu có ngon đến mấy, ăn hoài cũng sẽ đến lúc ngán. Nguyễn Nhuyễn quyết định tung ra món mới: Thủy chử Mao huyết vượng (Lẩu tiết nhúng cay).
Đáng lẽ món này phải được đưa vào thực đơn ngay sau món Cá vược hấp xì dầu, nhưng cô đã ưu tiên cho món Thịt kho tàu lên sóng trước.
Với việc khả năng tiếp thu công thức món mới ngày càng nhạy bén, Nguyễn Nhuyễn nhận thấy hệ thống Hảo Tư Vị cũng không ngừng tăng chỉ tiêu bán hàng lên. Cụ thể, yêu cầu cho món Thủy chử Mao huyết vượng đã lên tới con số 2.000 suất.
Ban đầu cô tính dẹp món thịt kho tàu sang một bên, nhưng nhờ bài báo trên tờ Nhật báo Liên Thành tạo hiệu ứng quá tốt, mỗi ngày đều có những thực khách chưa từng ăn thử cất công tìm đến. May mắn thay, có Tôn Thiệu Nguyên phụ trách việc thái thịt, cô chỉ việc đứng bếp nấu nên cũng không tốn quá nhiều công sức, thế là cô quyết định giữ lại món này.
Chính vì vậy, công việc của mẹ Nguyễn lại càng thêm phần vất vả.
Số lượng bát đĩa cần rửa cứ thế tăng lên ch.óng mặt. Nguyễn Nhuyễn dự định thuê thêm một người chuyên rửa bát đĩa. Trong lúc trò chuyện, bà Lương vô tình nghe được và lập tức hứa hẹn sẽ giới thiệu một người quen.
Đó là cháu dâu của bà, năm nay 35 tuổi, bản tính thật thà chất phác. Hai người quen nhau hồi cháu trai bà tham gia phong trào thanh niên xung phong về nông thôn. Người này cực kỳ siêng năng và chịu thương chịu khó.
"Dạ được, bà Lương nhắn với cô ấy cứ qua làm thử xem sao. Cháu trả lương 60 đồng một tháng, bao ăn ba bữa. Còn chuyện chỗ ở thì có lẽ quán không lo được ạ." Nguyễn Nhuyễn quyết định nhận người ngay. Bà Lương là người ngay thẳng, những người bà ấy đã lên tiếng bảo lãnh thì hiếm khi sai lệch đi đâu được.
