Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 209
Cập nhật lúc: 21/03/2026 02:00
Diêm Lỗi ậm ờ "ờ" lên một tiếng, "Tôi thấu rồi!"
Cái ch.óp vác mặt bước thẳng, chạm mặt người con gái nhỏ nhắn vọt ra chạy thoắt từ cái bếp sau, tóc bới cài một b.úi gọn sau ót, tấm tạp dề bám dính màu lam đậm còn đeo tòn ten ch.óp n.g.ự.c, dáng lanh chanh chạy như gió bay đưa đồ ăn phụ tới tấp, khách hàng đại sảnh cũng thi nhau rần rần xưng hô nhí nha nhí nhảnh kêu ới ới cô chủ nhỏ.
Tươi như đóa hoa đang độ xuân, rực rỡ lóe loe tỏa hào quang thu hút người xem nhờ ánh rọi phản quang trong đại sảnh.
Trùng hợp sao, cô ngó lảng tránh dời hướng ngay phía đó, Diêm Lỗi sượng ngượng nhột người đành đ.â.m rụt cổ cúi gầm, não lùng bùng vẫn tò mò soi mói cô chủ nhỏ bộc lộ biểu hiện thế nào về sự tình này.
Gã lén lút dòm ngang ngó dọc ngó lên, ngớ người cô chả thèm đoái hoài xỉa ánh nhìn sang, dõng dạc gọi thẳng vào, "Chị Tiểu Hồng tới đây phụ, giang hồ cứu cấp lẹ lên!"
Cái phong thái đại trù có tí dở người không trùng lặp trong nhận thức bao lâu anh ta vọc vạch vào bếp núc, hách dịch kiêu căng, dòm chả lọt bất kì một ai vào con mắt, oai phế mắng c.h.ử.i hất cẳng đì cọp đầu sai bếp. Chẳng phải cái bếp lớn thì ra nông nỗi đó. Ở Quán ăn nhỏ họ Nguyễn thật trái ngang quá.
Mọi thứ yên bình nhã nhặn, tuy chỉ người tiếp thực nhỏ bé cô cũng không cư xử o ép quát nạt khắt khe xua đuổi.
Tưởng đâu lùi nhặt được vài mảnh nhận định của những tay sành ăn ngồi chong nhóc chờ mòn mỏi.
Tay nghề trù ếch giỏi, thế nào nếm cũng vào, trong cái tíc tắc này anh ta bỗng lòi ra một lập luận thầm kín chôn giữ, thực khách lôi cuốn ở Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn ngoài tài nếm thì do thứ âm hưởng ở môi trường đem dội cho người khách một định vị chả ai địch lại nổi này.
"Đồng chí nghe đây nha, về sau chừa ngay thói càn rỡ này ra, nếm tí đỉnh thì xơi xong cũng chả làm nên cái gì? Luật đừng lôi ba cái thói lách luật mà hù dọa ai, sau này gặp quả báo ôm hận. Sau cùng hoan nghênh anh đến thành phố Liên Thành, đi về thành phố An bình an vô sự. Chào nhé!"
Đồng nghiệp theo chân Chu Bân quay đầu đi bộ rảo cẳng đằng xa, trơ lại có lão Diêm Lỗi, anh ta đứng sựng không bước, ngước mắt hướng về những ánh đèn l.ồ.ng thắp sáng trước cửa quán ăn vào màn đêm, hình ảnh nữ đồng chí vui vầy cười tít mù cứ in hằn xáo động cõi lòng tâm thức não bộ.
Chuyện trời long đất lở giữa tiệm thế mà bà thím xào nấu không bàng hoàng, thái sơn điềm nhiên tợ không. Thay ông vô cảnh này, e rằng không chịu thấu.
Lão Diêm Lỗi ngấm ngầm suy luận m.ô.n.g lung, liệu con ả tự tin tự mãn khẳng định lão chả dám phá phách làm càn chăng, thế cũng nên ngầm thừa nhận làm thinh chứ?
"Tất nhiên rảnh nợ chi đôi co với hắn! Tha cái công thừa bọt nhão xài được ối mớ mảng chảo nấu nướng, phục vụ thêm tá lả người, cũng lòi mọc thêm ch.óp mỡ tiền túi rủng rỉnh. Kỳ này chị có mánh rồi, chả cần lý trấu mắng 1 mắng hai làm chi mệt não cho cái thứ rác này, bơ mặc thây nó." Nhuyễn Nhuyễn dùng tay giặt miếng khăn lau bàn lẩm bẩm buông lơi.
Tiểu Hồng thả vội miếng giẻ ướt sũng trong cái thao con múc lên thay xấp cái khô. "Còn nó dở trò phá?"
"Phá hả? Cứ réo công an lại! Tiếc chi ba đồng bạc cắc chị chả bận tâm xơ múi làm chi cho mệt, quậy phá thì quậy tốn tổn hao bao nhiêu bù đắp lấy lại. Tự lo cái thân cho em yên tâm nhé!" Nguyễn Nhuyễn vò cho một nhát vắt kiệt mớ nước cái rột, loay hoay xoay chuyển lau bàn lau ghế. "A chị Tiểu Hồng, mai cô bạn chị lên được không đây? Bể kèo em vác người ngoài thế chỗ ạ."
Phân thân không dứt, làm thêm ối cái bùng nát cả người!
Tiểu Hồng nhanh nhảu vội vã thốt vào, "Có có em thề thốt. Hôm qua em ghé tạt dặn đủ điều dặn kỹ rành rẽ, dàn xếp mọi chuyện cho ổn thỏa để chổng đ.í.t lao đầu theo em mai lết tới làm nè!"
Hảo hảo ngon lành cành đào, chứ có đâu nghĩ cái cách đúc cho em nó giầy sắm cái guốc mài đế vô trượt bánh lăn cho mướt mải cái chân.
—
Cái màn diễn ch.ót làm rùng mình một nhúm nho nhỏ do vụ đòi xơi miếng thịt kho tàu mà truyền ra lan truyền rần rần, đến cả câu lạc bộ văn học bên Đại học Liên Thành cũng tổ chức chưng ra hẳn một buổi biện luận hùng hồn m.ổ x.ẻ rạch ròi lý trấu cái tiệm Quán ăn nhỏ nhà họ Nguyễn thế đó có nên hạ xào xuống cho anh chàng đó xơi thịt kho tàu không.
Chia 2 phe, bên phe thứ nhất hùa vào đùm bọc lão từ thành phố An sang nên đón khách cởi mở thân tình bằng tình mến khách xào thêm miếng thịt kho tàu dọn lẹ.
Đối nghịch phe còn lại, nêu thẳng nguyên cớ luật lá phá banh quy định, rào chắn sập nát rồi đắp cái móng dằn mặt khác thì vô chừng khó. Không nên dọn món này lên.
Ý kiến chống đối ủng hộ khá đông đúc, rỉ tai thâm thuý bổ túc lập trường cô chủ đại lượng khoan dung bao la, gã đó nhận lỗi bèn buông xả chẳng bận lòng truy tố gắt gao. Phá bỏ việc bới móc xỉa xói nhau mà lùi bước nhẫn nhịn cho thấy nét đẹp hiếu khách chốn Liên Thành. Cớ làm sao ép uổng cái thân đắm chìm gò bó "vị chủ trọ nghèo khổ cưu mang."
