Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 210
Cập nhật lúc: 21/03/2026 02:00
Làm bài văn nhí văng vẳng trong bản báo của trường chả nhẽ lan nhanh xa xôi văng vẳng vươn truyền sang cư dân khác hóng trọn, Báo Nhật Báo Liên Thành bợ rập y chang toàn tập cái bài xã luận của sinh viên đăng ngay cho rực sáng.
Tin tức hót thế kia lan nhanh trong giai đoạn này càng lúc càng lố lên do việc ráp sáp thành phố đôi bên hợp tác vươn cao, đỏ cả mạng truyền thông trong mẩu nhỏ báo ngày rần rần lan truyền đàm luận cái gốc văn hóa đôi phía có mảng va vấp.
Thị trưởng Chu Diêm Khang chủ trì phát sóng văng luôn trong đại hội về thịt kho tàu.
"Nhắm mọi người cập nhật hay không cập nhật một cư dân An tới Quán ăn nhỏ họ Nguyễn văng miệng thèm khát nếm miếng thịt kho tàu, Quán ăn nhỏ cung ứng hết tiêu chuẩn cho món này hôm nay rồi từ chối theo menu, lôi tới anh dân cảnh dùng trị an áp chế rước ngài ấy rời bến. Đối với màn này mọi người phân định sao?"
"Vụ lấp l.i.ế.m dòm ngó xâu xé mảng này chúng tôi bóc trần, quyết tâm phê chuẩn Quán ăn nhỏ làm tới chốn rạch ròi là có căn cớ đúng, đâu lấp l.i.ế.m tha hóa cái thói quy định do cá nhân này."
"Thế nói chung cũng đúng mà, ông bạn này đến thành phố An, lỡ thèm khát món thịt kho tàu đ.â.m ra hờn dỗi lấn lướt cái nết thành phố ta trói buộc rập khuôn. Quá xá nhạt nhẽo thiếu cảm thông xót ruột, biết đâu từ cái này chả ai dám đặt chân lết qua bên mình nữa."
"Ông bạn cẩn trọng chút đi, vụ đó cá biệt lẻ tẻ lâu dài thì thèm lết thân thì lết, thiếu giống người ráng nán ở lại, mấy mớ còn lại hớn hở hả dạ đó!"
...
Thị trưởng Chu cứ liến thoắng huyên thuyên ca bài ca tôn vinh Quán ăn nhỏ họ Nguyễn miết mải, ngập ngụa lời biểu dương không chừa câu chữ, lọt vô tai mấy vị lãnh đạo thầm khen tóm gọn cái tiệm cơm cá nhân ranh mãnh lại lấy lòng được thị trưởng.
"Đồng chí Quý Viễn, anh thấy chuyện này ra sao?"
Quý Viễn nhấc hờ mí mắt: "Giấy trắng mực đen rành rành rồi, lọt tròng thì vô xơi, bằng không đi về cho nhẹ bước. Cục Công Thương ngàn lời biểu dương tán dương thái độ rạch ròi chuẩn xác, mua bán nghiêm trang từ Quán ăn nhỏ họ Nguyễn, tránh xa màn c.h.é.m c.h.ặ.t câu nệ cướp đoạt mồi chài của khách!"
Chu Diêm Khang rủa ruột thầm tởm lợm một phát, đành khụ khụ tằng hắng lách tránh dời giọng đi, "Có vẻ thì ý kiến Quý Viễn khá chí lý. Về phương diện ráp nối đôi thành phố thì vụ nảy sinh là chẳng thể né, mình bàn về hướng đối sách, chớ vội hùa gió bẻ cành bậy bạ làm sai nguyên lý căn cơ mà vấp lùi trượt dài khốn khổ không tìm lối thoái, cái thuận tiện cho mình chưa chắc tiện ích mọi bề."
"Thêm mảng dự án tranh vẽ tường của Quán ăn nhỏ họ Nguyễn truyền cảm hứng mạnh, chúng ta đẩy mạnh cái dự án tranh vẽ rải mảng thành phố sao cho khớp nối đồng pha với chủ trương nhà nước, chứ một tiệm mà vẽ tường văn hóa lèo tèo một chỗ chưa đã mâm. Thành phố Liên Thành đẩy nhanh mọc rễ mầm sống như bức tường do Quán ăn nhỏ họ Nguyễn bùng vọt câu kéo đám dân phương xa xôn xao tìm kiếm tới lết xem!"
…
Ông cố nội thị trưởng Chu ca bài tình ca dõng dạc Quán ăn nhỏ họ Nguyễn trong lúc phát biểu giữa chốn công đường quan lại, ai oán thầm ganh tị thầm trong đầu. Một tiệm làm ăn nho nhỏ được ngài thị trưởng sủng ái ngợp trời, thầm nể cũng vì cái trò ý đồ tuyệt hảo. Cái kiểu thẻ năm mới lịch vạn niên kết hợp văn hóa thì đúng chịu thôi chả rặn nổi tư duy đỉnh vậy đâu. Hứng vớ được thì lộ trình cất nhắc thăng quan phát tài lo chi không được. Lại lóe sáng một cảm thức khác là mừng rớt nước mắt cô ả kia thèm tham mảng chính trường lấn lướt.
Bên cái góc lẩn khuất, Nguyễn Nhuyễn bóp chầm chậm cọ mát-xa nhẹ nhẹ cái đầu cá.
Một ngày xả hơi được thả rông dọn nạp năng lượng sau một tuần lủi mòn mỏi.
Cái đỉnh mồi mồm là làm cái lẩu cá ăn cho trọn mâm trọn vượng.
Rúc xổ ra thực đơn công đức vô lượng trọn vẹn rành rành món chui ra rồi. Chả tốn sức vừa ngóng trộm tên món, trỗi dậy sức cày, thức nhắm nguyên đầu cá vô dụng húp trọn vẹn trong khoảnh khắc yên tĩnh ngập mồm một mình dọn món này, ngày xả ngơi xõa bung nách thời gian chả lo sứt.
"Nhuyễn Nhuyễn ới à, má ngâm mớ miến con sắm hôm bữa rồi đó con. Đủ trọn ngâm lẩu luôn nhe!"
Tôn Hồng Mai đ.â.m ghiền nhúng cọng miến bỏ vô thau nước lẩu luộc, sắm miến ăn quanh năm chưa dứt nhưng do độ hót tới tận đầu ngõ tấp nập khách léo nhéo sắm đồ dịp xuân, Nguyễn Nhuyễn khuân nhồi nguyên rờ moóc to tổ bố.
"Thau rau má nhặt rồi nhe, mớ đậu hũ chuẩn bị cả rồi, chẳng phải lo hụt gì!"
Dấu tích hưng phấn mong chờ ăn vụng hầm lẩu cá ứa trọn từng lời của má Nguyễn, "Ai chà chà hóng nồi lẩu quá hay sao mà chuẩn bị nhanh thần tốc dọn món ra đây ta!"
"Bận rộn chưa có ngày ngơi xơi mâm tươm tất dọn đàng hoàng, Ngọc Hoàng giáng hạ bà đây cũng chả nể, quất cạn nồi lẩu thôi!" Tôn Hồng Mai hào sảng phán ra, nhưng cái ông Ngọc Hoàng đó chẳng có mà thay vô là Quý Viễn ập tới.
