Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 22
Cập nhật lúc: 16/03/2026 10:06
Bọn họ ngồi cùng một bàn, ai cũng nhao nhao đòi xem hộp cơm của Tôn Hồng Mai.
Tôn Hồng Mai bất lực nhìn họ: "Nói trước nhé, lát nữa mấy bà nuốt không trôi cơm nhà ăn thì đừng có trách tôi đấy!"
Lâm Quế Chi nghe vậy thì không chịu: "Ghê chưa, vừa nãy còn bảo bên trong chứa đầy tình yêu của con gái, giờ lại bảo chúng tôi xem xong sẽ nuốt không trôi cơm, đó là con gái bà cơ mà!"
Tôn Hồng Mai biết giải thích cũng vô dụng, đành mở nắp hộp cơm ra trước mặt họ.
Chỉ trong tích tắc, một mùi thơm của dầu ớt tỏa ra ngào ngạt, ban đầu là bàn của họ, sau đó lan sang hai ba bàn bên cạnh... ai nấy đều ngửi thấy một mùi thơm dầu ớt vô cùng quyến rũ.
"Trời ơi, Hồng Mai, cái này do con gái bà làm thật à? Sao lại thơm thế này!" Lâm Quế Chi không dám tin vào mắt mình, hít hà mãi không thôi. Bà còn cố tình lấy thêm một món thức ăn để định chia cho Hồng Mai, giờ nhìn phần mì lạnh này của bạn, lại nhìn thức ăn của mình, bà cuối cùng cũng hiểu câu "nuốt không trôi cơm" của Hồng Mai có ý gì rồi.
Không chỉ có mùi thơm, ngay cả vẻ bề ngoài cũng đẹp hơn suất cơm niêu nhà ăn của họ rất nhiều. Nhìn dưa chuột kìa, giá đỗ kìa, còn cả mấy hạt lạc rang căng mẩy nữa chứ. Bảo chỗ lạc này vừa mới rang xong bà cũng tin.
"Hồng Mai, tôi muốn..."
Tôn Hồng Mai vội vàng lắc đầu: "Không, bà không muốn."
Bà thừa biết mở hộp cơm ra sẽ có hậu quả này, nhưng bán thân bà cũng không ngờ phần mì lạnh này lại có vẻ ngoài đẹp mắt đến vậy.
"Của ai thế, cơm của ai mà thơm thế?" Có người thật sự không nhịn nổi, đũa vẫn cầm trên tay mà đã đứng bật dậy ngó nghiêng tứ phía.
"Đúng thế, thơm quá đi mất, mua ở ô cửa sổ nào vậy?" Sao bọn họ tìm mãi không thấy.
Cuối cùng, tất cả đều xúm lại bàn của Tôn Hồng Mai, hỏi han về hộp cơm của bà.
"Con gái tôi làm đấy."
"Công nhận là thơm thật."
"Không có phần dư đâu, chỉ có mỗi một suất này thôi."
...
Lý Lan Hương vừa bước vào nhà ăn, thấy mọi người đều xúm lại một bàn. Vốn tính thích hóng hớt, mụ chưa thèm đi lấy cơm đã lao vọt tới.
"Con gái của Tôn Hồng Mai đúng là giỏi thật, món mì lạnh đơn giản mà làm thơm thế này, chắc chắn là ngon lắm."
Sao lại là Tôn Hồng Mai? Lý Lan Hương kiễng chân ngó vào trong, lúc nhìn thấy Tôn Hồng Mai, sắc mặt mụ lập tức thay đổi, quay người định bỏ đi. Nhưng do xoay người quá gấp, mụ đ.â.m sầm vào đám người đang chen tới xem náo nhiệt, bàn chân bị giẫm đạp không thương tiếc, mà người giẫm lại là một gã đàn ông lực lưỡng.
Ngay lập tức, mụ đau đớn hét lên ch.ói tai.
Tiếng thét này tự nhiên thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Lâm Quế Chi thấy Lý Lan Hương bị giẫm chân, trong lòng vui sướng vô cùng.
Cho chừa cái thói chê cười Hồng Mai, bị báo ứng rồi chứ gì, đáng đời!
Những người vừa cự cãi với Lý Lan Hương ban nãy trong lòng cũng nghĩ y hệt như thế, cho nên, tuyệt nhiên không một ai đưa tay ra đỡ mụ. Mụ ta đứng một chân vốn đã không vững, ngã ngồi phịch xuống đất đau điếng.
Nhà ăn đang rất đông người, điều này không khác gì bêu xấu trước mặt một nửa số công nhân trong xưởng. Lý Lan Hương trừng mắt lườm gã đàn ông vừa xin lỗi mình, chẳng màng đến chuyện ăn uống nữa, đi khập khiễng ra khỏi nhà ăn.
"Nếu là chúng ta giẫm phải mụ, các bà có tin mụ ta lại làm ầm lên không."
"Mụ ta chỉ dám bắt nạt kẻ yếu hơn mình thôi, gặp người dữ dằn hơn chút là mụ có dám ho he gì đâu."
"Ai yếu hơn chứ, chẳng qua là người ta không thèm chấp nhặt với mụ ta thôi. Chứ lúc tức nước vỡ bờ thì ai chẳng ghê gớm!"
"Hồng Mai nói đúng đấy, sâu thẳm trong lòng mụ ta sợ đàn ông."
Chỉ là một sự cố nhỏ, Lý Lan Hương đi rồi, mọi người lại dồn sự chú ý vào hộp cơm của Tôn Hồng Mai.
"Dầu ớt này thơm thật đấy, Hồng Mai à, bà mua ở đâu vậy?"
Tất cả đều vểnh tai lên nghe, lúc này mua thì không kịp nữa rồi, phải hỏi để lúc tan ca tranh thủ đi mua mới được, thơm quá đi mất. Nếu không phải vì giữ thể diện, họ thật sự muốn xin bà hai miếng nếm thử.
"Do con gái tôi tự làm đấy, không phải mua ngoài đâu."
Nhắc đến con gái, sự tự hào trên khuôn mặt Tôn Hồng Mai tỏa sáng rạng rỡ.
"Con gái bà giỏi quá, thế lát về bà hỏi con bé xem làm thế nào nhé, thơm quá, chúng tôi cũng muốn học lỏm."
"Đúng thế đúng thế, chúng tôi cũng muốn học theo."
Tôn Hồng Mai tỏ vẻ hơi khó xử: "Thật không muốn giấu mọi người, con gái tôi vừa mở một sạp bán mì lạnh, công thức làm dầu ớt này là bí quyết của con bé, thực sự không thể dạy cho mọi người được."
Tuy có chút tiếc nuối, nhưng mọi người cũng không phải là những kẻ vô lý, ai nấy đều bày tỏ sự thấu hiểu.
Nhìn thấy mà không ăn được, lại còn bị mùi hương t.r.a t.ấ.n, nhưng cũng hết cách, đám đông dần dần giải tán.
