Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 23
Cập nhật lúc: 16/03/2026 10:06
Lâm Quế Chi huých nhẹ tay Tôn Hồng Mai: "Nhuyễn Nhuyễn đi bán mì lạnh thật à? Con bé mới tí tuổi đầu, liệu có chịu được cái khổ đó không? Hay là để tôi cho bà vay ít tiền, bà tìm cách chạy chọt mua cho con bé một suất làm việc khác đi."
Tôn Hồng Mai nhìn người bạn thân với ánh mắt biết ơn, khẽ lắc đầu: "Nhuyễn Nhuyễn bảo muốn thử sức xem sao, con bé còn nói sau này muốn mở tiệm cơm nữa. Cứ để xem tình hình đã, tôi sẽ tiết kiệm tiền, nhỡ đâu có ngày con bé không muốn bán nữa, thì tôi cũng có khoản để lo lót cho con."
Lúc này bà đã không còn lo lắng như lúc đầu nữa, nhiều người trong nhà ăn muốn ăn món mì lạnh này như vậy, chỗ của Nhuyễn Nhuyễn chắc chắn cũng sẽ có người ủng hộ.
Tuy vậy, bà vẫn chia cho Lâm Quế Chi một nửa. Trước kia có đồ ăn ngon họ cũng thường chia nhau ăn, lần này cũng không ngoại lệ.
Bà không phải là người lần đầu tiên ăn, nhưng Lâm Quế Chi thì có chứ.
Người xung quanh nhìn Lâm Quế Chi ăn ngon lành đến mức phần cơm của nhà ăn chẳng thèm đụng đũa vào, lại càng tò mò không biết món mì lạnh này ngon đến mức nào.
"Hồng Mai, con gái bà bày sạp ở đâu vậy? Tối có bán không?"
Họ có thể đến ăn lúc tan làm được không?
Thực sự là hấp dẫn quá, bát cơm trên tay chẳng còn mùi vị gì nữa rồi.
Tác giả có lời muốn nói:Các tiểu yêu tinh ơi, để lại bình luận sẽ không bị g.i.ế.c nha!
Tan làm buổi tối, Tôn Hồng Mai vội vã thu dọn đồ đạc để về nhà, không ngờ lại bị Lâm Quế Chi kéo sang một bên.
Lâm Quế Chi ngó nghiêng xung quanh, hạ giọng nói: "Có phải bạn bè không, có việc này bà phải giúp tôi!"
"Chuyện gì mà thần thần bí bí thế?" Lại còn phải lén lút nữa, Tôn Hồng Mai bắt đầu thấy tò mò.
Lâm Quế Chi ghé sát tai Tôn Hồng Mai, nói thầm một câu.
Nghe xong, Tôn Hồng Mai dở khóc dở cười: "Thật không ngờ bà có nghị lực đến thế. Mang giúp thì được, nhưng bà phải đưa hộp cơm cho tôi."
Ban đầu bà tưởng Quế Chi chỉ nói đùa, hoàn toàn không để tâm.
Lâm Quế Chi vội vàng nhét hộp cơm của mình vào túi xách của Tôn Hồng Mai: "Bà yên tâm, tôi rửa sạch sẽ rồi, tiền để sẵn trong hộp cơm ấy, tôi đi trước đây!"
Vừa nghe có tiền, Tôn Hồng Mai vội vàng gọi lại, nhưng Lâm Quế Chi chỉ sợ bà không nhận tiền nên đã ù té chạy biến từ lâu.
Tôn Hồng Mai bất lực thở dài, chỉ là một suất mì lạnh thôi mà, sao có thể lấy tiền của bà ấy được.
Bà cứ tưởng Lâm Quế Chi là người đầu tiên, nhưng không ngờ vừa bước ra khỏi cổng xưởng, bà lại bị gọi giật lại. Lần này cũng là đồng nghiệp của bà.
"Chuyện là, Hồng Mai à, con gái chị không phải đang bán mì lạnh sao, bán cho ai mà chẳng là bán, chúng tôi cũng muốn nếm thử. Chị có thể mua giúp chúng tôi không, sáng mai đi làm chị mang tới giúp chúng tôi nhé!"
Một nhóm 3 người, người lên tiếng chính là người đã đứng ra bênh vực Hồng Mai ban trưa.
Tôn Hồng Mai nở nụ cười bất đắc dĩ: "Mấy chị em này, mới có một bát mì lạnh mà đã gợi lên con sâu đói trong bụng các chị rồi. Từng người từng người một, hôm nay tôi coi như sáng mắt ra rồi."
"Hì hì, Hồng Mai à, đó là tại mì lạnh con gái chị làm ngon quá đấy chứ, chúng tôi cũng muốn hưởng ké chút lộc, được măm đồ ngon."
Đã nói đến thế rồi thì còn biết từ chối sao được, dù sao người ta làm vậy cũng nể mặt Tôn Hồng Mai bà rất nhiều.
"Được rồi, đưa hộp cơm của các chị đây, ngày mai tôi mang đến cho."
Mấy người vô cùng mừng rỡ, vội vàng nhét hộp cơm vào một chiếc túi lưới, đưa kèm theo đó là 1 đồng 2 hào.
"Các chị làm cái gì thế, hôm nay mấy chị đã giúp tôi, mì lạnh này coi như tôi mời, cất tiền đi mau!"
Thảo nào lúc ăn cơm trưa, ai cũng hỏi bà mì lạnh bán giá bao nhiêu, hóa ra là đã lên kế hoạch từ trước cả rồi!
"Thế không được, chị là chị, con gái chị là con gái chị. Hơn nữa, cháu nó mới bắt đầu buôn bán, sao có thể để mẹ con chị chịu lỗ được. Cứ quyết định vậy nhé, chúng tôi đi trước đây!"
Nói xong, mấy người cười hì hì chạy ra xa.
Tôn Hồng Mai cúi đầu nhìn đồ xách trên tay, đồ nhét trong túi, thực sự dở khóc dở cười.
Thế này gọi là gì đây?
Ngoại giao bằng mì lạnh sao?
Nhưng xét ở một khía cạnh khác, điều này càng chứng minh mì lạnh của Nhuyễn Nhuyễn không lo bị ế.
~
Nguyễn Nhuyễn dọn hàng về, rửa sạch sẽ các vật dụng sắp xếp gọn gàng xong xuôi, lại vào hệ thống bắt đầu luyện tập đao công.
Hôm nay tâm trạng cô cực kỳ tốt. Dùng chính đôi bàn tay của mình để kiếm ra tiền, chứng tỏ cô cũng có cách mưu sinh ở thế giới này.
15 đồng đó chính là khoản tiền đầu tiên cô kiếm được, cũng giúp cô tích lũy đủ tự tin để mở tiệm cơm nhỏ sau này.
6 giờ tối, Nguyễn Nhuyễn căn đúng giờ thoát khỏi hệ thống, mẹ Nguyễn sắp về rồi.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, ngoài cổng vang lên tiếng động. Tôn Hồng Mai vừa mở cửa đã cuống cuồng tìm Nhuyễn Nhuyễn.
