Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 225
Cập nhật lúc: 21/03/2026 02:02
Thẩm Khang cũng thấy không ổn, nhưng đi vào trong bếp thì càng không ổn hơn: "Đúng là có hơi bất tiện, tôi đến đưa ảnh cho cô, đưa xong là đi ngay, tuyệt đối không làm ảnh hưởng việc dọn món của mọi người!"
Nói rồi Thẩm Khang rút một phong thư từ túi trong của chiếc áo khoác nỉ ra, đặt lên chiếc bàn gỗ nhỏ: "Đây là ảnh chụp hôm lễ Lạp Bát. Vì một vài nguyên nhân, bức ảnh cuối cùng lên báo các người cũng thấy rồi đấy. Nhưng tôi thấy bức ảnh này chụp đẹp lắm, bỏ đi thì tiếc quá, nên rửa thêm mang đến tặng mọi người một bản, chỗ Quý Viễn cũng có một bản! Phát cháo là một việc ý nghĩa như thế, rất đáng để lưu lại làm kỉ niệm!"
Nguyễn Nhuyễn vừa vặn làm xong hai suất Kiến lên cây. Cô trực tiếp đưa đĩa cho Tiểu Hồng và Tiểu Phượng, tiện tay nhận lấy phong thư, nhét vào túi tạp dề.
"Cô không xem à? Tôi đang đứng sờ sờ ở đây, nhỡ lát nữa tôi đi rồi cô có khen tôi thì tôi cũng chẳng nghe thấy đâu!" Thẩm Khang tủm tỉm cười nói.
Nguyễn Nhuyễn lại tiếp tục đổ thêm dầu vào chảo. Tiếng "xèo xèo" vang lên lúc thả thịt băm, cùng làn khói trắng bốc lên khiến cô theo bản năng nhoẻn miệng cười sượng trân khi nghe Thẩm Khang nói: "Tôi lại thấy, người đẹp sẵn thì chụp góc nào cũng đẹp!"
Thẩm Khang lĩnh ngộ rồi. Ý của cô là họ lên ảnh đẹp là do người ta vốn đã đẹp sẵn, chứ không phải do trình chụp ảnh của anh ta cao siêu.
"Được, hay lắm, cô nói câu này thì tôi đúng là cứng họng. Thôi không làm phiền cô nữa, tôi đi đây!" Thẩm Khang đành thở dài thườn thượt. Thôi thì, người đẹp thường tự tin vậy đấy.
Quý Viễn thế, mà cô chủ nhỏ cũng thế.
Anh ta vuốt mặt tự nhủ, mình trông cũng bảnh bao phết, thế liệu sau này mình có được chụp bừa mà vẫn đẹp không nhỉ?
Vừa nảy ra ý nghĩ đó, Thẩm Khang đã vội lắc đầu quầy quậy, dọa người quá!
...
Món "Kiến lên cây" nổi như cồn nhờ cái tên. Những món ăn trước đây của quán nhà họ Nguyễn, nghe tên là phần nào đoán được nguyên liệu chính là gì. Nhưng "Kiến lên cây" thì bó tay toàn tập.
Hơn nữa người ta cũng giải thích rõ ràng, món ăn không hề được chế biến từ loài kiến.
Tô Tiểu Giai, con trai của Tô Chí Văn ở xưởng sản xuất màu nhuộm Hồng Tinh, vừa đi học về đã gào thét đòi ăn Kiến lên cây.
Bà nội cậu bé nghe thấy liền nhíu mày: "Cái gì mà Kiến lên cây, con kiến bé tí tẹo thế, ăn làm sao được? Bánh bích quy mẹ cháu mua cho cháu đang để chỗ bà, bà đi lấy cho cháu một miếng lót dạ, lát nữa bố mẹ cháu về rồi chúng ta dọn cơm!"
Tô Tiểu Giai vội vàng lắc đầu: "Không phải, không phải là Kiến lên cây làm bằng con kiến thật đâu!"
"Ui chao ơi thằng cháu ngoan của bà! Cháu đang nói líu lưỡi với bà đấy à? Cái gì mà kiến với chẳng không kiến, cháu muốn xem kiến chuyển nhà thì xuống sân chơi một lúc đi, nhưng chỉ được chơi một tiếng thôi đấy, về là phải làm bài tập ngay. Cháu mà làm cho có lệ thì bố cháu không tha cho cháu đâu!"
"Bà nội! Sao bà nghe không hiểu gì thế, thôi bỏ đi, cháu tự đi mua!" Cậu nhóc về phòng, lục tung hộp bánh bích quy, bên trong chứa đầy những đồng tiền hào, tiền xu các loại. Suy nghĩ một lúc, cậu bé gom sạch bỏ vào chiếc túi đeo chéo rồi ba chân bốn cẳng chạy vọt ra cửa!
"Cháu ra ngoài chơi một lát, trước bữa tối cháu sẽ về!" Cậu bé la lớn rồi tót ra khỏi nhà.
Bà nội họ Tô cứ ngỡ cậu nhóc lại xuống lầu chơi như mọi khi nên chỉ ậm ừ qua loa.
Tô Tiểu Giai bắt gặp mấy đứa bạn học dưới lầu. Thấy cậu nhóc vẫn đeo chiếc túi chéo, lũ trẻ nhao nhao hỏi: "Sao cậu không cất cặp sách ở nhà rồi hẵng ra chơi?"
"Tớ sắp đi làm một việc trọng đại!"
Đám bạn lập tức đưa mắt nhìn nhau, tò mò vây quanh: "Việc trọng đại gì thế? Cho tớ tham gia với!"
Tô Tiểu Giai ngập ngừng: "Các cậu có tiền không? Việc trọng đại này cần phải có tiền, không có tiền thì không làm được đâu."
"Tớ có! Bà ngoại tớ vừa cho tớ 2 đồng tiền tiêu vặt!"
"Tớ cũng có, tớ có 5 hào!"
Tô Tiểu Giai lắc đầu: "5 hào thì không đủ, đợi khi nào cậu có tiền tớ sẽ rủ cậu tham gia cùng."
"Tô Tiểu Giai, cậu phải nói là chuyện lớn gì đã chứ, tớ có thể về nhà xin mà!"
Tô Tiểu Giai cau mày ra vẻ người lớn, ngoắc ngón tay. Đợi mấy cái đầu sáp lại gần nhau, cậu nhóc mới thì thào thì thầm: "Tớ sắp đi mua Kiến lên cây!"
"Kiến lên cây?"
"Tớ biết rồi, Tô Tiểu Giai, có phải cậu nghe lớp trưởng nói cậu ấy đã ăn món Kiến lên cây, nên cậu cũng muốn đi mua không?"
Tô Tiểu Giai gật đầu: "Thế nào? Các cậu có đi cùng tớ không?"
"Đi! Tớ đi với cậu, nhưng tớ chỉ có ngần này tiền tiêu vặt thôi, cậu phải đảm bảo món Kiến lên cây ngon đấy nhé!"
Nghe vậy, Tô Tiểu Giai tỏ vẻ khó xử: "Tớ không đảm bảo được, vì tớ đã được ăn bao giờ đâu! Nhưng tớ không ép các cậu, tớ phải về nhà trước bữa tối, nếu các cậu đi cùng tớ thì phải mau về nhà lấy hộp cơm với tiền ngay, bằng không, tớ không chờ đâu đấy!"
