Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 471

Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:29

Cát Di Nhiên vẫn ngoan cố khẳng định bơ của mình là hàng nhập từ Thượng Hải, hơn nữa hóa đơn mua hàng cô ta cũng vứt xó rồi.

"Ra thế, vậy hôm nay nhà hàng không có bơ đúng không? Thực đơn này hôm nay không được phép sử dụng nữa, chúng tôi sẽ tịch thu toàn bộ. Bao giờ có bơ, chị mang hóa đơn nhận hàng ở ga tàu hỏa lên Cục Công Thương để đổi lại thực đơn!"

Vương Đồng cũng chẳng thèm nể nang gì cô ta nữa, đã cho cơ hội mà không biết điều thì ráng chịu.

"Thêm nữa, không có bơ thì giá bít tết hôm nay cũng phải giảm. Suy cho cùng, lý do chị bán giá c.ắ.t c.ổ thế này là nhờ vào loại bơ hảo hạng đó. Trưa nay, nhân viên của chúng tôi sẽ quay lại kiểm tra. Nếu chị vẫn khăng khăng giữ mức giá "trên trời" này, chúng tôi sẽ lập biên bản xử phạt hành vi quảng cáo sai sự thật!"

Nói xong, Vương Đồng hướng mắt về phía Quý Viễn: "Sếp có muốn bổ sung thêm gì không ạ?"

Quý Viễn lắc đầu: "Cứ giải quyết theo cách của cậu đi."

Dứt lời, Quý Viễn sải bước ra khỏi cửa.

Đúng lúc đó, bà Cát hớt hải chạy vào. Nghe loáng thoáng mấy từ "quảng cáo sai sự thật", "xử phạt", bà ta hoảng loạn vội vàng thanh minh: "Các đồng chí ơi, con gái tôi không cố ý đâu, tất cả là lỗi của tôi, do tôi xúi bẩy nó đấy. Tôi có tuổi rồi, suy nghĩ lạc hậu, bảo thủ. Các anh chỉ ra điểm nào sai, chúng tôi nhất định sẽ sửa sai. Nhưng mong các anh bỏ qua vụ nộp phạt được không? Nhà hàng chúng tôi mới khai trương, đổ vào biết bao nhiêu vốn liếng mà chưa thu hồi lại được đồng nào. Giờ mà bị phạt nữa thì biết bao giờ mới hoàn vốn được!"

Vừa nói, bà ta vừa liên tục liếc nhìn con gái, ám chỉ Cát Di Nhiên hùa theo diễn kịch, tỏ ra đáng thương.

Nhưng Cát Di Nhiên lúc này vẫn còn đang đờ đẫn, tâm trí rối bời. Màn kịch nãy giờ khiến cô ta cảm thấy bị sỉ nhục tột độ, giờ lại bắt cô ta vứt bỏ lòng tự trọng để cầu xin sự tha thứ, thể diện của cô ta biết để đâu.

Vương Đồng ra hiệu cho các đồng nghiệp ra ngoài trước. Anh ta cầm cuốn thực đơn, nghiêm giọng nói với bà Cát: "Bác gái à, chuyện là thế này. Thực đơn của nhà hàng ghi rõ bít tết được chiên bằng loại bơ thượng hạng, mang đến hương vị tuyệt hảo. Nhưng chúng cháu lại không tìm thấy bất kỳ miếng bơ nào trong bếp, và bà chủ cũng không xuất trình được hóa đơn mua bơ. Thật đáng ngờ phải không? Cô ta còn khăng khăng bảo bơ được vận chuyển từ Thượng Hải về. Chúng cháu cũng chẳng biết thực hư ra sao. Nhưng rõ ràng, hôm nay nhà hàng không có bơ, vì vậy, thực đơn này không thể được sử dụng để bán với mức giá c.ắ.t c.ổ như hiện tại!

Nói một cách sòng phẳng, một phần bít tết ở đây đâu có rẻ. Khách hàng bỏ tiền ra để thưởng thức bít tết chiên bơ, thế mà lại chẳng có bơ, chẳng được hưởng chất lượng dịch vụ xứng đáng với đồng tiền bát gạo họ bỏ ra. Nếu là bác, bác có bực mình không? Giả sử có khách hàng nào phát giác ra và lên tiếng khiếu nại với chúng cháu, thì tính chất vụ việc sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều. Việc chúng cháu làm bây giờ là để rào trước đón sau. Gia đình hợp tác với chúng cháu, ít nhất là cho đến khi có bơ, nhà hàng sẽ không gặp rắc rối gì! Bác thấy cháu nói có đúng không?"

Bao nhiêu lời lẽ của Vương Đồng, bà Cát chỉ tóm gọn lại được một ý duy nhất: Hôm nay không được bán với giá này nữa.

"Các đồng chí à, các đồng chí lo nghĩ cho chúng tôi, tôi hiểu, tôi hiểu mà. Cháu cứ yên tâm, chúng tôi sẽ giảm giá, nhất định sẽ giảm. Còn cái bơ vàng vàng gì đó, lát nữa tôi sẽ hỏi lại con gái tôi. Con bé hay quên, vứt hóa đơn lung tung beng. Nếu tìm thấy, chúng tôi sẽ mang đến nộp ngay. Còn nếu không có, nghĩa là nhà hàng chúng tôi cũng bị bọn cung cấp lừa. Vậy thì từ giờ chúng tôi cạch mặt bọn chúng, không thèm mua của chúng nữa. Thượng Hải thì cũng chẳng bằng Liên Thành của mình, có sự quản lý giám sát của các đồng chí, phải không nào? Mua bán gì cũng yên tâm hơn hẳn!"

Bà Cát vội vàng hứa hẹn với Vương Đồng. Vương Đồng nghe những lời nịnh nọt của bà ta, chỉ cười trừ: "Được rồi bác gái, bác hiểu cho công việc của chúng cháu là tốt rồi. Cuốn thực đơn này cháu xin phép thu giữ nhé!"

Nói xong, Vương Đồng rảo bước ra cửa.

Biết rằng chỉ cần giảm giá là thoát được án phạt, bà Cát thở phào nhẹ nhõm. Bà ta đon đả tiễn Vương Đồng ra cửa: "Các đồng chí về luôn ạ? Không ở lại uống chén nước đã? Các đồng chí vất vả quá. Chúng tôi là những người làm ăn chân chính, nhất định sẽ làm theo đúng quy định, các đồng chí cứ yên tâm nhé!"

Vương Đồng quay lại mỉm cười với bà Cát: "Thôi ạ, bác gái vào nhà đi. Bị thu thực đơn rồi, nhà hàng phải làm lại ngay đi, mất thời gian lắm đấy!"

Bà Cát gật đầu liên lịa. Đứng trước cửa quán, vô tình chạm vào chiếc chuông gió, tiếng chuông kêu leng keng inh ỏi khiến bà ta điếc cả tai. Đợi các cán bộ Cục Công Thương đi khuất, bà ta liền tháo phăng chiếc chuông gió xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 471: Chương 471 | MonkeyD