Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 74
Cập nhật lúc: 17/03/2026 01:03
Anh quả thực vẫn chưa ăn sáng.
Thế nhưng, Quý Viễn cúi xuống nhìn chiếc ô màu nâu trên tay...
Ở trạm xe buýt vẫn có người đang xôn xao bàn tán về món tiểu long bao.
"Tay nghề của bà chủ nhỏ đúng là thượng thừa. Mẹ cô ấy bảo nhân thịt đều do một tay bà chủ nhỏ pha chế đấy."
"Tên nghe cũng hay nữa. Tôi nghe mẹ cô ấy gọi cô ấy là Nhuyễn Nhuyễn (Mềm Mại). Thử đọc nhỏ tiếng một lần, cảm giác ngoan hiền làm sao!"
"Ủa, thế à? Tôi chưa nghe thấy tên cô ấy bao giờ, toàn nghe người ta gọi là nha đầu họ Nguyễn. Cơ mà họ Nguyễn nghe cũng êm tai đấy chứ!"
Quý Viễn rướn mí mắt, hướng về phía người vừa nói.
Nguyễn Nhuyễn?
Anh lại quay đầu nhìn về phía hàng người dài dằng dặc kia, mím môi, giơ tay bung chiếc ô đen, một lần nữa bước vào màn mưa.
...
Nguyễn Nhuyễn đang thoăn thoắt làm việc, bỗng cảm nhận được một ánh nhìn vô cùng mãnh liệt đang dán c.h.ặ.t vào mình. Tiễn xong một vị khách, cô ngẩng lên nhìn. Đứng cách đó không xa là một người đàn ông đang che chiếc ô lớn màu đen, khoác trên mình chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm. Chiếc quần tây đen cắt may khéo léo chia đôi vóc dáng thành tỷ lệ vàng hoàn hảo, làm tôn lên đôi chân dài miên man.
Tay trái anh cầm một chiếc ô màu nâu và một chiếc cặp da vuông vức màu đen~
Là Quý Viễn.
Nước mưa từ trên mái tôn nhỏ xuống tạo thành bức rèm nước mỏng manh trước hiên nhà. Âm thanh mưa rơi tí tách gõ nhịp trên tán ô như đang ru ngủ tâm trí.
Nguyễn Nhuyễn có chút ảo giác, dường như cô lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy.
"Bà chủ nhỏ, cho tôi 1 đồng!"
Tiếng gọi của vị khách đã kéo Nguyễn Nhuyễn ra khỏi dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung. Cô vội vàng đón lấy hộp cơm, cẩn thận gắp từng chiếc tiểu long bao vào.
Đến khi cô quay đầu nhìn lại, Quý Viễn đã không còn đứng đó.
Nguyễn Nhuyễn thoáng chút hụt hẫng, nhưng vẫn nhanh ch.óng tiếp tục công việc của mình.
...
Đột nhiên, mùi hương quen thuộc lại thoảng qua mũi cô. Một chút thanh mát của cỏ xanh non xen lẫn hương gỗ trầm ấm.
"Anh dùng nước hoa à?"
"Tôi đến trả ô."
Hai người đồng thanh cất tiếng, ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Nguyễn Nhuyễn không hề né tránh, trái lại còn khẽ nghiêng đầu: "Xếp hàng lâu như vậy chỉ để trả ô thôi sao?"
Quý Viễn rũ mắt nhìn vào chiếc rổ tre. Vừa lúc Nguyễn Nhuyễn đang nói, một chiếc bánh bao nhỏ vô tình lăn ra khỏi mép chăn, nằm chễm chệ trên lớp chăn bông trắng muốt, lại còn rung rinh thêm hai cái.
Tấm bìa các tông bên cạnh có ghi dòng chữ: 1 đồng 10 cái.
"Tôi mua 1 đồng."
Nguyễn Nhuyễn xòe tay ra.
Quý Viễn khẽ nhíu mày, có vẻ khó hiểu.
"Chỗ tôi không có sẵn hộp cơm, anh phải tự mang theo!" Nguyễn Nhuyễn cười tủm tỉm giải thích.
Quý Viễn "ừ" một tiếng, xách ô bước lên bậc thềm. Anh cụp chiếc ô đen lại, đặt chiếc ô nâu tựa vào cửa, rồi cúi đầu mở cặp da lấy hộp cơm.
Nguyễn Nhuyễn thật không ngờ anh lại mang theo hộp cơm.
Cô từng nghe cư dân mạng đùa rằng mấy người mặc áo sơ mi trắng, quần đen, đeo cà vạt trông giống hệt dân bán bảo hiểm.
Nhưng nhìn thấy Quý Viễn, Nguyễn Nhuyễn lại nảy sinh một thôi thúc lạ lùng, cô muốn đưa tay tháo lỏng chiếc cà vạt của anh.
Bàn tay đang cầm hộp cơm của anh có những ngón thon dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, tôn lên những ngón tay tròn trịa.
Nguyễn Nhuyễn nhận lấy hộp cơm: "Anh ăn cay được không?"
Quý Viễn gật đầu "ừ" một tiếng.
"Ăn chua được không?"
Quý Viễn vẫn "ừ".
"Có xịt nước hoa không?"
Quý Viễn "hả?" một tiếng, rồi lắc đầu: "Không có."
Nguyễn Nhuyễn chỉ tay về phía hộp bánh quy: "1 đồng, anh tự bỏ vào trong đó nhé! Cảm ơn anh, hẹn gặp lại!"
Trong đôi mắt Quý Viễn lóe lên một tia ngạc nhiên, nhưng anh không tiện hỏi thêm vì cô đã xoay sang chào đón vị khách tiếp theo.
Quý Viễn cất hộp cơm vào cặp, cầm chiếc ô đen chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên, anh dừng bước, quay lại nhìn Nguyễn Nhuyễn: "Xuất phát từ thân phận nghề nghiệp, tôi muốn nhắc nhở cô một cách thiện chí, hãy sớm đi làm giấy phép kinh doanh cá thể."
Nói xong, anh bung ô, cất bước rời đi.
Nguyễn Nhuyễn để ý thấy trước khi đi, anh còn liếc nhìn tấm biển báo do cô viết.
Ưm... Ánh mắt đó, chắc là đang soi chữ viết của cô.
Chữ cô vẫn giữ nguyên cái phong cách mà giáo viên dạy Văn thời cấp 3 thích nhất, nắn nót, ngay ngắn từng nét một.
Cũng đâu đến nỗi khó nhìn!
Sức chịu đựng của anh tốt hơn cô tưởng. Hai lần cô cố ý bỏ lửng câu nói vào thời điểm quan trọng, nhưng anh đều hùa theo cô, không hề gặng hỏi.
Còn về phần Quý Viễn, sau khi yên vị trên xe buýt, nhớ lại câu hỏi lúc nãy của Nguyễn Nhuyễn, anh đưa tay áo lên mũi ngửi thử.
Thơm lắm sao?
Nhớ lại nét chữ nắn nót, vuông vức trên tấm biển báo của cô, ánh mắt Quý Viễn ánh lên một tia cười, nét mặt cũng dịu đi thấy rõ.
