Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 140: Thiên Vị
Cập nhật lúc: 02/02/2026 06:03
Ngày đầu tiên trở lại làm việc sau khi về nước, Lục Tẫn Chi nhận được một tin nhắn rác.
Anh liếc nhìn người gửi, định tay nhanh hơn não mà chặn số đối phương ngay lập tức.
Thế nhưng giây tiếp theo, anh bỗng lọc ra được một từ khóa quan trọng từ câu nói kia: Quản gia.
Động tác trên tay Lục Tẫn Chi khựng lại vài giây, sau đó đầu ngón tay khẽ lướt, gõ xuống một dòng chữ.
Tần Liễm vừa bước vào cửa phòng, nghe thấy tiếng thông báo liền cầm lên xem.
Lục Tẫn Chi: [Năng lực diễn đạt kém đến mức nói không thành câu, nhà họ Tần e là cũng chẳng tiến xa được.]
Tần Liễm: "..."
Thật sự, hạng người như Lục Tẫn Chi sao có thể có bạn bè được cơ chứ?
Anh ta cũng lười so đo qua lại với đối phương, liền gửi thẳng một câu: [Em trai cậu với quản gia nhà cậu quan hệ có vẻ tốt đấy, đến mức ở chung một phòng cơ mà.]
Em trai?
Lục Tẫn Chi không có em trai, chỉ nuôi hai con ch.ó hoang thôi.
Nhưng điều đó không ngăn cản việc anh hiểu được ẩn ý trong tin nhắn ban đầu.
Lục Tuyên và Kiều Ngô đang ở chung một phòng.
Đầu dây bên kia, Tần Liễm đợi mãi không thấy Lục Tẫn Chi phản hồi, đang định hỏi thêm thì đối phương chỉ gửi lại vẻn vẹn năm chữ.
Lục Tẫn Chi: [Việc công thì gửi email.]
Tần Liễm: "?"
Sau đó, tin nhắn của anh ta bị từ chối gửi đi.
"..."
Tần Liễm tức quá hóa cười, cái tên Lục Tẫn Chi này bị bệnh à!
Anh ta chỉ nói sự thật thôi, chạm vào cái đuôi nhạy cảm của hắn rồi sao? Hẹp hòi đến mức này cơ đấy.
Bên này, Lục Tẫn Chi sau khi chặn Tần Liễm thì cảm thấy vô cùng thanh thản.
Muốn liên lạc với anh có đầy cách, nhưng cứ hở ra là gửi mấy tin nhắn rác rưởi quấy rầy thì đúng là Tần Liễm thiếu lịch sự.
Đường đường là một tổng tài mà suốt ngày làm ba cái việc của đám săn ảnh, xem ra nhà họ Tần đúng là chẳng có tương lai gì thật.
Anh đặt điện thoại xuống.
Cái lúc Lục Tuyên và Kiều Ngô còn mặc quần thủng đáy thì đã ngủ chung một giường rồi, giờ ở chung một phòng thì có gì mà phải làm ầm lên.
Vài giây sau, tầm mắt anh lại hướng về phía màn hình điện thoại trên bàn.
Dù có bám người đến đâu cũng phải có giới hạn chứ, não của Lục Tuyên vẫn dừng lại ở cái thời mặc quần thủng đáy sao?
Chuyện thiếu chừng mực thế này mà cũng làm ra được.
Không ngờ lúc nhỏ phải lôi Kiều Ngô ra khỏi ổ ch.ó, bây giờ cũng phải làm vậy.
Anh gọi một cuộc điện thoại nội bộ: "Từ Triều."
"Lục tổng."
"Kiểm tra khách sạn của Lục Tuyên."
Từ Triều đang ngồi ở bàn làm việc suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm, nhìn lại số thì đúng là máy nội bộ của Lục tổng không sai.
Lục tổng mà lại đi quản chuyện gia đình sao?
Trong khi đó, Lục Tuyên – người đã thuận lợi vào được phòng Kiều Ngô – sợ cô đổi ý, vừa mở cửa tìm thấy phòng ngủ phụ là nhanh ch.óng đẩy vali vào, còn lôi hết quần áo bên trong ra ném bừa bãi lên giường.
Hành động ấu trĩ này đều thu vào tầm mắt Kiều Ngô, nhưng cô không ngăn cản:
"Quần áo bị lộn xộn em sẽ không dọn giúp anh đâu. Giờ em cần nghỉ ngơi, không có việc gì thì đừng làm phiền em."
Hôm qua vì bận rộn tiệc tùng đến muộn, hôm nay lại dậy quá sớm để bắt chuyến bay nên cô ngủ không ngon, lo rằng ngày mai đi ghi hình sẽ không đủ tinh thần.
Lục Tuyên nhìn đống quần áo đầy giường, lại lủi thủi nhặt lên từng cái một: "Ồ."
Tiếng cửa phòng ngủ chính khép lại vang lên khe khẽ, động tác trên tay Lục Tuyên lúc này mới dần chậm lại.
Anh dọn ra một chỗ vừa đủ để nằm xuống, rồi ngã người ra sau.
Sướng.
Anh thì biết gấp quần áo cái quái gì chứ!
Kiều Ngô không đuổi anh đi là tốt rồi, anh không muốn xuống ngủ cái phòng đơn tiêu chuẩn kia đâu.
Nằm một hồi rồi anh cũng thiếp đi, đến khi tỉnh lại là vì bị cái bụng biểu tình.
Lục Tuyên liếc nhìn đồng hồ, bò dậy rửa mặt.
Khi bước ra khỏi phòng, cửa phòng Kiều Ngô vẫn đóng c.h.ặ.t, xem ra cô vẫn chưa tỉnh.
Anh thành thục gọi điện bảo khách sạn mang bữa tối lên, rồi cuộn mình trên sofa chơi game điện thoại.
Đang lúc chơi đến đoạn gay cấn, anh nghe thấy một tiếng "tạch" nhẹ nhàng.
Ngay sau đó, giọng nói của Kiều Ngô vang lên: "Ăn tối chưa?"
Tay Lục Tuyên run lên, nhân vật anh điều khiển bị đối thủ đ.á.n.h cho tơi bời rồi lăn đùng ra c.h.ế.t.
Anh ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Lúc ban ngày đi vào anh không bật đèn, khi tỉnh dậy cũng chỉ có vài ngọn đèn trang trí lờ mờ.
Nghĩ bụng mới ngủ dậy không muốn mắt bị ch.ói nên anh cũng không bật thêm đèn, vì thế lúc này không gian vẫn rất tối, chỉ có Kiều Ngô đứng đó, ngược sáng với ánh đèn từ phòng cô hắt ra.
Nhìn không rõ mặt, nhưng đây là lần đầu tiên Lục Tuyên nghe thấy giọng nói này của cô.
Không có vẻ thanh tao, nắm chắc phần thắng như mọi khi, mà mang theo chút khàn khàn, lười biếng của người vừa tỉnh giấc.
Nó rất nhẹ, nhẹ đến mức mềm mại, giống như một chiếc lông vũ khiến anh lập tức bừng tỉnh khỏi trận chiến vừa rồi.
Kiều Ngô không nghe thấy câu trả lời liền đi bật đèn phòng khách lên.
Thấy Lục Tuyên đang ngẩn người trên sofa, cô hỏi:
"Thẫn thờ gì thế?"
Lục Tuyên bị ánh sáng bất ngờ làm cho nheo mắt lại.
Khi tầm nhìn rõ hơn, thấy Kiều Ngô bước về phía mình, anh vô thức nhích người vào phía trong một chút.
