Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 141: Thiên Vị
Cập nhật lúc: 02/02/2026 06:03
Kiều Ngô lúc mới ngủ dậy không ăn vận chỉn chu như thường ngày, cô chỉ mặc một bộ áo thun quần dài thoải mái, màu môi hơi nhạt.
Cô không đeo kính, trong mắt vẫn còn vương chút mơ màng và mệt mỏi sau giấc ngủ dài.
Ngồi xuống chiếc sofa cách anh không xa, cô tùy ý đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối, lấy chiếc chun buộc tóc không biết từ đâu ra khẽ l.ồ.ng vào.
Vừa thao tác, cô vừa khẽ nâng mi mắt nhìn Lục Tuyên: "Anh sao thế?"
Lục Tuyên bừng tỉnh: "Không có gì."
Anh ném chiếc điện thoại vẫn đang trong trận game lên sofa rồi đứng dậy, đi rót một ly nước uống:
"Anh đã gọi khách sạn mang bữa tối lên rồi."
"Ừm."
Kiều Ngô xoa xoa thái dương: "Em ngủ quên mất."
Cũng may cô có đặt báo thức, nhớ phải dậy ăn tối.
Uống xong ly nước, Lục Tuyên cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều.
Anh thở phào, dựa vào cạnh bàn bếp, nhíu mày: "Cái tên Lục Tẫn Chi kia trả cho em ba cọc ba đồng mà bắt làm nhiều việc thế?"
Kiều Ngô bật cười: "Anh đưa năm mươi nghìn tệ mà thuê em tận bốn ngày, thế mà anh bảo anh ta trả ba cọc ba đồng à?"
Lục Tuyên lười biếng nói: "Nếu là anh, anh sẽ không sắp xếp cho em quá nhiều việc, em chỉ cần nghe lời một mình anh là được rồi."
"Có lý đấy."
Kiều Ngô gật đầu: "Theo ý anh thì sau này em chỉ cần nghe lời anh cả anh thôi, còn mấy người các anh thì em không cần quản nữa."
"... Em đừng có bẻ cong ý của anh."
Tiếng chuông cửa vang lên, là nhân viên khách sạn mang bữa tối tới.
Lục Tuyên – người đã xách hành lý cả ngày trời – giờ đây đã rất tự giác ra mở cửa, không tiếp tục chủ đề lúc nãy nữa.
Hôm nay Kiều Ngô mới chỉ ăn bữa sáng nên giờ rất tập trung ăn uống, không nói lời nào.
Lục Tuyên thì có chút tâm bất tại nhi.
Anh cảm thấy không tự nhiên, nhưng lại chẳng rõ vì sao.
Việc đến phòng Kiều Ngô hôm nay hoàn toàn là vì anh không muốn chịu khổ ở phòng đơn, lúc đó chẳng suy nghĩ gì nhiều, dù sao trước đây anh cũng không phải chưa từng ở chung phòng với Kiều Ngô.
Nhưng lúc nãy khi nhìn thấy Kiều Ngô bước ra, anh bỗng thấy có gì đó khác lạ, cứ thấy ngượng nghịu thế nào ấy.
Ăn xong bữa tối nhạt nhẽo như nhai sáp, nghe thấy tiếng chuông điện thoại, anh gần như không đợi nổi mà lao ngay ra sofa.
"Chào Lục tiên sinh, phía khách sạn đã nâng cấp hạng phòng cho ngài. Nếu ngài muốn chuyển phòng, chúng tôi có cần mang thẻ phòng lên không ạ?"
Lục Tuyên: "Cô gọi nhầm số rồi."
Anh đào đâu ra tiền mà nâng cấp phòng.
"Không ạ."
Quản lý khách sạn nói: "Thưa anh Lục Tuyên, là một vị tên Từ Triều đã nâng cấp phòng cho ngài."
Từ Triều?
Lục Tuyên nhớ sâu sắc cái tên này, chính là cái tên trời đ.á.n.h đã gọi video cho Lục Tẫn Chi khiến anh bị khóa sạch các loại thẻ.
Nhưng Từ Triều không biết thông tin cá nhân của anh, vậy nên... Là Lục Tẫn Chi làm.
Đáng sợ nhất là sự quan tâm đột ngột của người khác, nhất là khi người đó lại là kẻ chẳng bao giờ làm chuyện tốt như Lục Tẫn Chi.
Chặn số anh, nhưng lại nâng cấp phòng cho anh?
"Không cần mang lên đâu." Anh "cạch" một tiếng cúp máy.
Cái hạng phòng Lục Tẫn Chi nâng cấp, nửa đêm chắc chắn sẽ có ma.
Chưa đầy một phút sau, điện thoại anh lại nhận được tin nhắn thông báo.
Một trong số những chiếc thẻ của anh đã được giải đóng băng.
Lục Tuyên: "?"
Có phải Lục Tẫn Chi bị cái thứ gì nhập vào rồi không.
Thật là xúi quẩy!
Lục Tuyên ném điện thoại đi lần nữa, coi như không thấy gì.
Kiều Ngô thu hết phản ứng của anh vào mắt, khó hiểu hỏi:
"Hôm nay anh cứ hốt hoảng như gặp ma ấy."
"Thì đúng là nhìn thấy thứ không sạch sẽ mà."
Lục Tuyên thản nhiên nói: "Em ăn xong thì nghỉ ngơi sớm đi, kẻo lát nữa nó tìm đến em đấy."
Kiều Ngô: "..."
Ăn xong, Kiều Ngô quay về phòng nhưng không ngủ ngay.
Dù đã sang thành phố khác nhưng công việc vẫn phải làm, cô cần xem hôm nay có thông tin gì cần xử lý hay không.
Đến khi bận rộn xong thì đã là mười giờ tối.
Lo ngày mai không dậy nổi, cô định đi tắm rồi đi ngủ.
Lúc đang sấy tóc, cô thấy có cuộc gọi nhỡ từ Lục Tẫn Chi.
Cô gọi lại.
"Lục Tẫn Chi?"
Lục Tẫn Chi "ừm" một tiếng, vào thẳng vấn đề: "Lục Tuyên đâu?"
"Chắc là đang nghỉ ngơi."
Kiều Ngô hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Tôi đã nâng cấp phòng cho nó rồi."
Lục Tẫn Chi nói ngắn gọn: "Bảo nó cút đi."
Kiều Ngô sững người.
Hóa ra cái "thứ không sạch sẽ" kia chính là Lục Tẫn Chi à.
Nếu Lục Tẫn Chi muốn biết hành tung của Lục Tuyên thì có hàng vạn cách, Kiều Ngô không thắc mắc chuyện này:
"Phòng khách của tôi vẫn trống mà, cũng không sao đâu."
Nhưng Lục Tẫn Chi lại nói: "Phòng đã mở rồi, không ở thì phí."
Cũng đúng.
"Lát nữa tôi sẽ sang xem anh ấy ngủ chưa."
Kiều Ngô đáp lời: "Anh trực tiếp gọi cho anh ấy chẳng phải nhanh hơn sao?"
"Nó sẽ không nghe đâu."
Lục Tẫn Chi còn chưa gỡ số Lục Tuyên ra khỏi danh sách đen, cũng chẳng có ý định gọi điện cho cái tên ngốc đó.
Một khi Lục Tuyên đã từ chối khách sạn thì chắc chắn sẽ không nghe máy của anh, không cần làm chuyện vô ích.
"Tôi tìm cô mà." Anh nói.
Kiều Ngô thắc mắc: "Tìm tôi?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, ngay lúc Kiều Ngô tưởng anh đã cúp máy thì nghe thấy giọng nói trầm thấp, điềm đạm của đối phương:
"Hôm nay tôi phải tăng ca."
"Hửm?"
"Báo bình an cho cô." Lục Tẫn Chi nói.
