Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 226: Làm Việc Chính Sự

Cập nhật lúc: 08/02/2026 09:12

Cứ như cái đuôi nhỏ đi theo anh ta khắp nơi, anh ta ký tên cô bé cũng phải ló đầu vào xem vài cái, họp hành cũng bưng ghế ngồi nép vào một góc trừng mắt nhìn.

"Xem xong rồi về."

Tần Liễm khựng lại một chút rồi nói thêm: "Sau đó có người đã gọi cho tôi một ly cà phê."

Có lẽ đó là cách cô bé nhỏ đó âm thầm bày tỏ thiện chí với anh ta.

Tần Liễm vốn chẳng trông mong người nhà sẽ có quan hệ tốt với mình hay làm nên trò trống gì, chỉ cần đừng làm anh ta đau đầu hay kéo chân sau là được rồi.

Cho nên Từ Diệc làm được đến mức này, anh ta thấy tạm thời có thể hài lòng.

Trong đó công lớn nhất không ai khác chính là Kiều Ngô.

Anh ta nghe nói mua quà cho phụ nữ thì chỉ loanh quanh quần áo trang sức túi xách, nhưng Tần Liễm không có kinh nghiệm chuyện này. 

Kiều Ngô có thiếu hay không là một chuyện, điều anh ta lo lắng hơn là nếu mua thật thì đống đồ đó chắc gì đã lọt qua được cổng nhà họ Lục.

Dù sao thì chính anh ta cũng đang bị chặn số mà.

Chi bằng chuyển tiền cho thực tế.

"Nghe nói cô lại đi công tác, khi nào về tôi sẽ mời cô đi ăn sau."

"Được thôi." 

Kiều Ngô không hề kiểu cách. 

"Nhưng chuyện trong nhà đôi khi tự mình xử lý sẽ tốt hơn. Yên tâm, tôi không lấy không của anh đâu, có bao gồm cả dịch vụ hậu mãi đấy."

Tần Liễm nhướn mày.

Hai phút sau khi cúp máy, anh ta mới hiểu cái gọi là "dịch vụ hậu mãi" của Kiều Ngô là gì.

Bởi vì anh ta nhận được hai tệp tài liệu kỳ lạ.

Lần lượt là "Cẩm nang tránh bẫy trong gia tộc giàu có" và "Tại sao phong cách tổng tài bá đạo truyền thống lại bị đào thải".

Tần Liễm: "..."

"Cái gì thế này?"

Kiều Ngô: "Tình trạng nhà anh nghiêm trọng hơn, nhưng hai tài liệu này có thể giải quyết 80% vấn đề của anh đấy. Đừng khách sáo, đó là thứ anh xứng đáng được nhận."

Tần Liễm: "... Tôi cảm ơn cô nhiều nhé."

Kiều Ngô thoát khỏi khung chat, không nhịn được mà bật cười.

Mấy trăm nghìn tệ cơ mà, cô không lấy không đâu.

Thấy Liêu Liêu vẫn chưa về, cô dự định ra ngoài đi dạo một chút. 

Lúc nãy đi qua thấy cảnh sắc hành lang khá đẹp, giờ cô rất thích quan sát những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống mà trước đây mình chưa từng để ý.

Ai biết được lần tới nhìn thấy là khi nào, không để lại hối tiếc là điều quan trọng nhất.

Mới đi được vài bước, phía hành lang bỗng xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

Người đó rõ ràng cũng đã nhìn thấy cô, bước chân khựng lại, dáng vẻ ngông nghênh thường ngày cũng theo bản năng mà thu liễm bớt.

Nhân viên phục vụ thắc mắc: "Cậu Tần?"

"Ừm." 

Tần Thiên Duệ bước đến trước mặt Kiều Ngô, suy nghĩ một chút rồi vẫn dừng lại: 

"Sao cô lại ở đây?"

Kiều Ngô không thèm để ý đến anh ta.

Tần Thiên Duệ: "Kiều Ngô."

"Hóa ra tôi có tên à, tôi cứ tưởng cậu đang nói chuyện với ai khác cơ."

Hình ảnh về cái tát trị giá mấy chục nghìn tệ lần trước lại hiện lên trong đầu, mí mắt Tần Thiên Duệ giật liên hồi.

Tối qua Từ Diệc về nhà đã cãi nhau với bố mẹ ngay trên bàn ăn, lúc đó Tần Thiên Duệ mới biết thì ra cô nàng cũng đụng độ Kiều Ngô và bị dạy dỗ một trận, anh ta lập tức cảm thấy cân bằng hơn hẳn.

Nhưng qua những lời đứt quãng đó, anh ta cũng biết thêm được một số chuyện mà trước đây mình chưa từng quan tâm, chẳng hạn như về anh cả của anh ta.

Thế nên anh ta hiếm khi bình tâm ngồi trò chuyện với Từ Diệc một lát, càng nghe càng thấy kinh hãi.

Trước đây Tần Liễm chẳng nói chẳng rằng, cứ thế rút thắt lưng ra là đ.á.n.h, anh ta làm sao biết được anh trai đã lớn lên như thế nào.

Giờ thì đại khái đã biết rồi, đúng là bố biến thái thì con cũng biến thái nốt.

Tốt lắm, cả nhà chẳng có ai là hạng tốt lành cả.

Vì thế gặp Kiều Ngô ở đây, anh ta thấy cũng nên chào hỏi cô một tiếng, rồi lại bị mỉa mai.

Coi như anh ta rỗi hơi đi.

Tần Thiên Duệ không muốn bị coi thường, đặc biệt là bởi người phụ nữ từng đè mình xuống đất mà chà xát này, nên chẳng đợi hỏi anh ta đã tự nói: 

"Hôm nay tôi đến đây để làm việc chính sự."

Kiều Ngô cảm thấy thật khó tin, cô nhìn anh ta với ánh mắt kỳ quặc: 

"Hơn hai mươi tuổi đầu mới làm được một việc chính sự, có cần tôi cấp bằng khen cho cậu không?"

"..." 

Sắc mặt Tần Thiên Duệ tối sầm lại.

"Tôi là muốn cho cô thấy tôi cũng có tiền đồ đấy."

"Tôi chẳng thấy vinh dự chút nào." 

Kiều Ngô ngồi xuống ghế, thong thả nói: 

"Đó là chuyện của riêng cậu, muốn tôi nhận xét thì phải thêm tiền."

Tần Liễm luôn miệng bảo Lục Tẫn Chi không phải con người, nhưng giờ Tần Thiên Duệ thấy cái miệng của Kiều Ngô xem chừng cũng chẳng kém cạnh là bao.

Đúng thật, cả nhà chẳng có ai là hạng tốt lành.

Anh ta lạnh lùng hừ một tiếng: "Tôi đến bàn chuyện đầu tư phim ảnh."

Mấy năm nay anh ta đúng là có chút lông bông, nên không thể vào tập đoàn để cho Tần Liễm rút thắt lưng được, đành phải thu mình ở công ty truyền thông dưới trướng nhà họ Tần. 

Hôm nay anh ta qua đây dự buổi họp tổng kết của trại huấn luyện diễn viên, có một đạo diễn mời anh ta đến bàn chuyện đầu tư phim nên anh ta tiện thể ghé qua luôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.