Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 227: Làm Việc Chính Sự
Cập nhật lúc: 08/02/2026 09:12
Nghe đến đây, Kiều Ngô mới nghiêm túc hơn một chút: "Phim ảnh à?"
"Sao nào?"
"Thử vai ở đây luôn sao?"
"Cô cũng biết à?"
"Ừ, tôi có một người bạn là diễn viên."
Kiều Ngô khẽ nhướn mày.
"Cậu có định cài cắm người quen vào không đấy?"
"Cô coi tôi là hạng người gì vậy?"
Tần Thiên Duệ không vui.
"Hay là cô cũng đi xem thử đi?"
"Mọi người bàn việc công tôi đi làm gì?"
"Cô đang đợi người bạn kia của cô đúng không? Cô không nói thì ai thèm quan tâm cô đi làm gì, đi cùng tôi chẳng ai dám nói gì cô đâu."
Tần Thiên Duệ nhất định phải cho người này thấy, mình cũng biết làm những việc đàng hoàng.
Kiều Ngô suy nghĩ một chút, thấy cũng được, sẵn tiện có thể giúp Lục Tuyên tìm hiểu trước về quy trình thử vai phim ảnh trong giới giải trí, cô đứng dậy.
"Nhưng tôi sẽ không mở cửa sau đâu đấy."
Tần Thiên Duệ cảnh giác.
Kiều Ngô ừ một tiếng: "Yên tâm, tôi sẽ không nói tôi có quan hệ với ai."
Cô đi theo Tần Thiên Duệ đến trước cửa phòng riêng, nhân viên phục vụ gõ cửa vài cái rồi mở cửa ra.
"Cậu Tần!"
Một người đàn ông niềm nở đón tiếp.
"Thật là đã lâu không gặp, cảm ơn cậu đã nể mặt... Ơ, đây là?"
Ánh mắt người đó dừng lại trên người Kiều Ngô ở phía sau, hơi đ.á.n.h giá một lượt.
Kiều Ngô lặng lẽ nhìn lại.
"Bạn tôi, không cần bận tâm, mọi người cứ làm việc của mình đi."
Tần Thiên Duệ không giải thích nhiều, tùy ý kéo một chiếc ghế ra, rồi nhìn về phía sau.
Anh ta kéo thêm một chiếc nữa rồi mới tự mình ngồi xuống.
Lỡ lát nữa bị Kiều Ngô bắt thóp được điều gì, cô lại đi mách lẻo với anh cả anh ta thì khổ.
Kiều Ngô lúc này mới nhìn rõ trong phòng có khoảng bốn năm người trung niên cả nam lẫn nữ và hai ba người trẻ tuổi, một trong số đó chính là Liêu Liêu.
Cô ấy khi nhìn thấy Kiều Ngô thì đôi mắt mở to hết cỡ vì kinh ngạc.
Kiều Ngô khẽ lắc đầu như không có chuyện gì, thu lại tầm mắt rồi ngồi xuống bên cạnh Tần Thiên Duệ.
Mỗi vòng tròn xã hội đều có những quy tắc ngầm, không tránh khỏi việc dựa vào quan hệ để được ưu tiên, cô hoàn toàn không muốn trở thành cái "cửa sau" đó.
Mặc dù Tần Thiên Duệ đã bảo không cần bận tâm đến người đi cùng, nhưng những người còn lại thấy anh ta kéo ghế cho cô, lại nhìn khí chất và phong thái của người phụ nữ trẻ này chắc chắn không phải người thường, nên cũng không dám chậm trễ.
Tần Thiên Duệ nhìn quanh một lượt, không hiểu nổi:
"Sao lại thử vai ngay trên bàn tiệc thế này?"
Một người đàn ông trung niên đội mũ ngồi đối diện anh ta cười nói:
"Chuyện làm ăn bàn bạc trên bàn tiệc mới thực sự là làm ăn, cậu Tần chắc chưa tiếp xúc nhiều, sau này sẽ biết thôi."
Ông ta lại chỉ vào ba người Liêu Liêu đang ngồi trong góc:
"Đây đều là những người mới vào nghề, cũng nhờ có cơ hội này mà hôm nay mới được diện kiến."
"Đều đứng đờ ra đó làm gì?"
Người đàn ông nói: "Rót rượu cho cậu Tần đi chứ, giới thiệu bản thân cũng không biết làm à."
Tần Thiên Duệ nhíu mày, ghé sát vào Kiều Ngô:
"Dưới trướng nhà cô có công ty truyền thông không, thử vai mà cũng phải uống rượu trước à?"
Anh ta theo bản năng đã coi Kiều Ngô là người nhà họ Lục, cũng chẳng bận tâm đến cách nói năng của mình có vấn đề gì hay không.
Kiều Ngô trầm ngâm lắc đầu: "Không có, thỉnh thoảng có đầu tư thôi."
Chỉ là cô vẫn chưa tiếp quản mảng đó bao giờ.
"Hóa ra cũng là người có quan hệ làm ăn với cậu Tần!"
Người đàn ông vừa mở cửa nghe thấy vậy, lập tức hiểu ra Kiều Ngô đến đây để làm gì.
"Vị tiểu thư này xưng hô thế nào nhỉ?"
Kiều Ngô: "Họ Kiều."
"Cô Kiều."
Người đàn ông lập tức đứng dậy nhường chỗ, rồi gọi một thanh niên tuấn tú.
"Lại đây, cậu ngồi cạnh cô Kiều đi, hôm nay cậu phụ trách rót rượu cho cô ấy."
Thanh niên đó đáp một tiếng, chưa kịp phản ứng gì đã đứng dậy bước đến ngồi cạnh Kiều Ngô, lúng túng nói:
"Chào cô Kiều, tôi là Lê Hướng Dương."
Kiều Ngô: "..."
Cô giơ tay chặn động tác rót rượu của anh ta lại: "Tôi có lái xe."
Những người khác vội vàng phụ họa: "Có thể thuê người lái hộ mà!"
Kiều Ngô thản nhiên liếc nhìn Tần Thiên Duệ một cái.
Anh ta giật mình một cái, ngồi thẳng người vỗ bàn:
"Làm loạn cái gì thế, Hoàng Long, không phải ông muốn thử vai sao? Mau lên đi, uống rượu cái gì."
Người tên Hoàng Long chính là người đội mũ kia, chắc hẳn là đạo diễn rồi.
Hoàng Long vâng dạ, bụng nghĩ Tần Thiên Duệ chỉ là một tên công t.ử bột chẳng biết gì, anh ta thì hiểu cái quái gì về thử vai cơ chứ.
Hơn nữa hôm nay những người ông ta gọi đến đều là lính mới, không thể đảm nhận vai diễn lớn nào trong phim của ông ta được, chỉ là nhân lúc này bảo bọn họ dỗ dành cho Tần Thiên Duệ vui vẻ để anh ta ngoan ngoãn đầu tư là xong.
Đến lúc đó chỉ cần thêm vài vai nhỏ chẳng đáng kể vào kịch bản là giải quyết xong xuôi.
Còn nếu ai biết điều mà bám được vào Tần Thiên Duệ thì đó là chuyện khác.
Vì vậy ông ta hất cằm ra hiệu:
"Vậy thì cứ lần lượt từng người một, trước tiên hãy cho cậu Tần và cô Kiều thấy các cậu có tài năng gì nào."
Lê Hướng Dương là người đầu tiên.
Anh ta đứng dậy:
"Chào các thầy ạ, em tên là Lê Hướng Dương, là nghệ sĩ dưới trướng Thiên Phương Giải Trí, sinh viên năm ba khoa biểu diễn trường Truyền Đại. Lần này em muốn thử vai nam thứ ba, em..."
