Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 410: Tôi Đã Phạm Phải Một Sai Lầm Rất Lớn...
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:01
Đến lần cuối cùng, anh mới run rẩy tay nhập đúng mật mã để mở khóa điện thoại, tìm đến người được ưu tiên ở đầu danh sách.
Đang định gọi đi, anh lại đột nhiên do dự.
Đáp án đã quá rõ ràng, anh còn muốn xác định điều gì nữa đây?
Trong lúc anh đang bàng hoàng, từ xa Lâm Diệu bỗng gọi to:
"Thầy Lục, thời tiết hôm nay không tốt lắm, bây giờ chúng ta phải xuống núi sớm, cậu chuẩn bị đi."
Như tìm được một lý do thích hợp cho mình, Lục Tuyên cất điện thoại đi, đáp lại một tiếng đầy hoảng loạn.
Sau đó anh quay người luống cuống đi thu dọn đồ đạc.
"Anh ơi."
Trợ lý nhỏ vội chạy tới giúp.
"Để em làm, để em làm cho."
Lục Tuyên không lên tiếng, thực ra lúc này đầu óc anh trống rỗng, hoàn toàn không nghe lọt tai lời người khác nói.
Anh vẫn cúi gầm mặt, không chỉ đồ của mình mà ngay cả đồ của người khác anh cũng chủ động giúp một tay.
Đến khi anh tỉnh táo lại một chút thì bị một tiếng sấm rền làm cho giật mình.
Mưa tầm tã và mưa đá đổ xuống đầu một cách bất ngờ, không kịp trở tay.
Thời tiết trên núi thay đổi thất thường, dù đã xem dự báo thời tiết nhưng đôi khi cũng khó mà tránh khỏi.
Cả đoàn phim vẫn đang trên đường về, đồ đạc cũng chẳng màng tới nữa, ai nấy hoảng loạn dùng đồ che đầu, điều phối viên chỉ huy mọi người tìm nơi an toàn trú ẩn, tuyệt đối không được để lạc nhau.
"Anh ơi!"
Trợ lý nhỏ lấy một chiếc áo khoác che trên đầu hai người.
"Chúng ta không được đứng đây, nước và mưa đá đang trôi dọc theo đường xuống, nguy hiểm lắm."
Lục Tuyên bàng hoàng nhìn một lượt, cúi đầu xuống mới thấy trợ lý nhỏ đang cố gắng kiễng chân che áo cho mình.
Anh cụp mắt, im lặng nhận lấy chiếc áo, rồi nói: "Buông tay đi."
Họ đi ở vị trí gần cuối đoàn người, muốn tìm nơi an toàn chỉ có thể lùi lại phía sau một chút, không được đứng trước những chỗ đất đá lỏng lẻo.
Ngay khoảnh khắc này, trong đầu Lục Tuyên bỗng hiện lên những biện pháp ứng phó khẩn cấp mà Kiều Ngô đã gửi cho anh lúc anh mới khởi hành.
Anh dắt trợ lý nhỏ đi lùi ra sau, cách đó không xa thấy mấy nhân viên tổ đạo cụ đang ôm đồ ngã trên mặt đất, bị mưa đá ném trúng khóc lóc t.h.ả.m thiết, tay chân luống cuống, lại có người chẳng có gì để che chắn.
Lục Tuyên bước tới, quăng hết chiếc áo trên đầu lên người họ.
Sau đó cởi chiếc áo của chính mình ra che lại trên đầu mình và trợ lý nhỏ.
Áo của cậu to hơn, anh còn kéo thêm một người nữa vào trú cùng.
Một tiếng "bộp" vang lên.
Một vật màu đen cùng với mưa đá từ trên đầu rơi xuống.
Nhân viên công tác dưới lớp áo của anh vội kêu lên: "Thầy Lục, điện thoại của anh!"
Điện thoại va vào đá, màn hình nứt toác, mưa đá rơi xuống đó rồi nảy lên dày đặc, nước và bùn đất trộn lẫn gần như muốn nhấn chìm chiếc điện thoại.
Lục Tuyên nhìn chằm chằm một lúc rồi mới nói: "Không sao, bỏ đi."
Dù sao cũng chưa gọi đi được.
Thế thì thôi vậy.
Bảo là không được lạc nhau, nhưng thực tế đến nước này thì chẳng còn nhìn thấy ai khác ở đâu nữa.
Chỉ có mấy người ở góc này thu mình lại một chỗ.
Lục Tuyên vốn tưởng mình hay khóc, không ngờ còn có người còn hay khóc hơn cả anh.
Có mấy nhân viên công tác nhỏ tuổi, bất kể nam hay nữ, tiếng khóc còn to hơn cả tiếng mưa.
Khóc đến mức chính anh cũng phải gồng mình nén nước mắt vào trong.
Anh bước lên một bước, đứng chắn trước mặt những người này, cụp mắt nói:
"Để dành sức đi, muốn c.h.ế.t ở đây à?"
Anh lại thọc tay vào túi áo.
Bên trong có mấy món đồ nhỏ fan tặng trước đó, như mấy gói t.h.u.ố.c nhỏ chẳng hạn.
Anh cũng chẳng nhìn kỹ, vội vàng quăng hết vào lòng mấy người này:
"Xem xem có cái gì dùng được không."
Trong đó còn có một tấm bùa bình an.
Anh sững lại, định lấy lại.
Nhưng những người trước mặt này trông gầy gò hơn anh nhiều, cũng chẳng biết ngày thường có tập luyện gì không.
Thôi bỏ đi.
Nếu về được, anh sẽ xin lỗi mấy người fan đó sau.
"Đây là bùa bình an."
Giọng anh rất bình thản:
"Cố ý lên chùa thỉnh về đấy, mọi người sẽ không sao đâu."
Mấy nhân viên nhỏ đang nức nở e dè nhìn anh.
Phía sau họ có vật che chắn, nhưng phía trước thì không.
Nhưng bây giờ đã có thêm một người.
Hình tượng của Lục Tuyên với tư cách là diễn viên chính vẫn luôn rất tốt, dáng người lại cao, đứng chắn trước mặt họ rồi giơ áo lên che, gần như đã ngăn được hết mưa đá và nước mưa tạt tới.
"Thầy Lục."
Lục Tuyên thấp giọng nói: "Im lặng chút đi."
Tâm trạng anh hiện giờ đang rất tệ.
Loại thời tiết này rất cực đoan, nhưng cũng sẽ qua nhanh thôi.
Anh nghĩ vậy.
Nhưng bây giờ khi mọi người đã thực sự im lặng, anh lại càng thấy bứt rứt khó chịu.
"Tiểu Sài." Anh gọi.
Trợ lý nhỏ vội ngẩng đầu: "Em đây ạ."
"Cậu với người cậu thích sao rồi?"
Tiểu Sài: "Hả?"
Giờ này là lúc nào rồi mà anh còn ở đây tâm sự với em hả anh?
"Anh ơi."
Trước đó trên xe Lục Tuyên nói chuyện với Mạnh Tinh Tinh không hề tránh mặt cậu ta, nên Tiểu Sài ngập ngừng.
"Em làm gì có người thích, người có là anh Mạnh đấy chứ."
"Ồ."
Lục Tuyên gật đầu, vài giây sau lại hỏi: "Vậy hai người sao rồi?"
"..."
Anh ơi, anh đang đọc một đằng trả lời một nẻo đấy à?
Chưa đợi Tiểu Sài kịp lên tiếng, Lục Tuyên lại tự lẩm bẩm một mình:
"Quên mất, không phải cậu, là Mạnh Tinh Tinh."
