Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 411: Tôi Đã Phạm Phải Một Sai Lầm Rất Lớn...
Cập nhật lúc: 04/03/2026 05:01
Tiếc là điện thoại hỏng rồi, nếu không còn có thể gọi điện hỏi thăm một chút.
Lục Tuyên bây giờ vừa lạnh vừa đau, nhưng anh chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm.
Hoàn cảnh này càng phóng đại các giác quan của anh, những suy nghĩ hỗn loạn suốt thời gian qua cùng trận mưa này ập xuống, chuyện mà anh luôn trốn tránh dường như không thể trốn tránh được nữa rồi.
"Người bạn đó của tôi."
Anh vẫn đang tự nói với mình.
"Không thể thích cô ấy được."
Bởi vì cho đến tận bây giờ, anh vẫn còn lún sâu trong những ký ức của quá khứ.
Tự buộc c.h.ặ.t ký ức tuổi thơ vào một người xuất hiện sau mười hai năm, mà bản thân chẳng hề hay biết gì.
Kiều Ngô nhận được tin đoàn phim của Lục Tuyên gặp chuyện ngay sau khi cùng Lục Tẫn Chi xử lý xong công việc tiếp theo, lúc đó cô đang trên đường đến đoàn phim.
Vì ở cùng một tỉnh nên dự định ban đầu của cô là xong việc sẽ đến đoàn phim thăm ban.
Không ngờ mới đi được nửa đường đã nghe tin bên đó xảy ra chuyện.
Tay cô run lên, nhưng lúc này cô vẫn nhớ Lục Tẫn Chi đang ở bên cạnh, nên nhanh ch.óng bật loa ngoài rồi hỏi đầu dây bên kia:
"Tình hình hiện giờ thế nào rồi?"
"Nghe những người xuống núi nói anh Lục cùng tổ đạo cụ dọn đồ nên bị rớt lại phía sau, có một đoạn đường bị sạt lở cắt đứt với phía trước rồi. Bây giờ mưa đá đã tạnh, mọi người đang tiến hành dọn dẹp."
"Vẫn chưa liên lạc được với người sao?"
"Điện thoại của anh Lục không gọi được, tín hiệu của những người khác cũng chập chờn, đang định vị theo điện thoại ạ."
Lục Tẫn Chi trầm mày:
"Thời tiết này ở trên núi dễ bị hạ thân nhiệt lắm. Đưa cho tôi số điện thoại của những người có thể liên lạc được ở đoàn phim và trên núi, liên hệ cứu hộ bằng trực thăng đi."
Mạnh Tinh Tinh ở đầu dây bên kia nghe ra đó là giọng của Lục tổng, vội vàng vâng dạ rồi nhanh ch.óng gửi số liên lạc qua cho anh.
Kiều Ngô nghe Lục Tẫn Chi gọi điện xử lý mọi việc một cách bài bản, mặc dù biết tất cả các phương thức cứu hộ đều đã được huy động, nhưng trong lòng vẫn không sao bình tĩnh lại được.
Sau khi cúp máy, Lục Tẫn Chi quay sang nhìn cô, đưa tay áp lên tai cô một lúc.
Đây là một cách có thể mang lại cảm giác an toàn ngắn ngủi cho người khác.
"Cậu ta chỉ hơi ngốc một chút thôi."
Lục Tẫn Chi dịu dàng nói:
"Nhưng vào lúc then chốt cũng rất đáng tin, không làm chuyện xằng bậy đâu."
Kiều Ngô "ừ" một tiếng.
Rốt cuộc cũng không nói gì thêm.
Một tiếng rưỡi sau, xe mới dừng lại dưới chân núi.
Trận mưa đã tạnh, những chỗ bị sạt lở trên núi lòi ra lớp đất vàng, nhìn mà phát khiếp.
Thấy Kiều Ngô và Lục Tẫn Chi đến, tất cả những người đang chờ đợi đều tự động nhường đường.
Chưa đợi Kiều Ngô hỏi thăm tình hình, cô đã nhìn thấy chiếc trực thăng đang bay trở về.
Tim cô lập tức vọt lên tận cổ họng.
Các nhân viên y tế chờ sẵn ở đây nhanh ch.óng tiến lên phía trước.
Cô và Lục Tẫn Chi đứng bên ngoài không đường đột tiến tới làm gián đoạn công tác cứu hộ của người khác, nhưng ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi chiếc trực thăng.
Từng người một bước ra.
Cho đến cuối cùng, cái bóng dáng cao lớn mảnh khảnh mặc bộ đồ mỏng manh được người ta dìu xuống.
Hơi thở cô bỗng chốc nghẹn lại.
Cô chưa bao giờ thấy Lục Tuyên t.h.ả.m hại đến thế này.
Anh vẫn đang mặc bộ đồ diễn chưa kịp thay, quần áo ướt sũng dán c.h.ặ.t vào người, dưới chân toàn là bùn đất vàng khè, tóc tai rối bù, sắc mặt trắng bệch, những chỗ da thịt hở ra ngoài thì vừa đỏ vừa sưng.
Chú công nhỏ kiêu hãnh và tinh tế giờ đây xám xịt nhếch nhác, đi đứng còn chẳng vững.
Anh đi được vài bước, chẳng biết người bên cạnh nói gì, cái đầu đang gục xuống bỗng ngẩng phắt dậy, nhìn chằm chằm xuyên qua đám đông về phía này.
Biểu cảm của anh không hề yếu đuối như cô tưởng, chẳng rõ là cảm xúc gì.
Kiều Ngô biết anh đang nhìn gì, nên cô giơ tay lên ra hiệu cho anh yên tâm.
Nhưng Lục Tuyên vốn dĩ phải lên xe cứu thương lại đi thẳng về phía cô, không ai cản nổi.
Đoán được anh muốn làm gì, Kiều Ngô vội bước lên: "Lên xe trước đã."
Lục Tuyên không nói gì.
Anh đứng khựng lại trước mặt Kiều Ngô, rồi liếc nhìn Lục Tẫn Chi ở phía sau cô.
Sau đó thu hồi tầm mắt, khàn giọng hỏi:
"Lần sau gặp lại, em bảo có chuyện muốn nói với anh, là chuyện gì?"
Kiều Ngô mở to mắt.
Chưa đợi cô trả lời, Lục Tuyên lại hỏi tiếp: "Có phải là... Đã lâu không gặp không?"
Dù lúc này không phải là lúc thích hợp để nói chuyện này, nhưng Kiều Ngô vẫn khó khăn gật đầu một cái, bởi vì Lục Tuyên đã hỏi được câu này, chứng tỏ anh đã có đáp án cho riêng mình rồi.
Ngay khi cô vừa ngẩng đầu lên lần nữa, Lục Tuyên nãy giờ vẫn đang gồng mình bỗng chốc đỏ hoe mắt.
Lồng n.g.ự.c anh phập phồng dữ dội, rõ ràng là đang cố nuốt khan hai cái.
Cuối cùng, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống.
"Kiều Ngô."
Bàn tay buông thõng bên hông anh chẳng còn chút sức lực nào để nhấc lên.
Đến cả dũng khí để nhìn cô anh cũng chẳng có.
Mọi cảm xúc kìm nén suốt bao nhiêu ngày qua cuối cùng cũng bùng nổ vào lúc này.
Anh khóc đến mức lời nói chẳng thành câu: "Anh đã phạm phải một sai lầm rất lớn."
Anh đã không nhận ra Kiều Ngô.
Người mà anh vẫn luôn tự cho là rất quan trọng đối với mình.
