Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 50
Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:03
Tô Kiều định thần lại, vội vàng vào phòng leo lên giường.
Cô nghĩ đến chuyện Tần Tranh Vanh bảo cô đưa của hồi môn, trong lòng có chút hồi hộp, nói năng cũng không được rõ ràng:
“Ngủ... ngủ thôi..."
Cô cũng không phải không muốn cùng người đàn ông này “mây mưa" sống cuộc sống vợ chồng.
Chỉ là...
Người đàn ông đó... quá to, quá mạnh.
Lần ở nhà họ Tô cô bị trúng thu-ốc, thần trí không tỉnh táo, cộng thêm việc Tô Nhan Nhan đến bắt gian kịp thời nên thời gian không đủ, cô vẫn chưa cảm thấy gì nhiều.
Nhưng cái đêm hôm kia...
Nghĩ lại cô vẫn thấy còn sợ hãi.
Người đàn ông sải bước chân mạnh mẽ đi tới bên giường.
Theo hơi thở đầy nam tính dồn dập áp tới, trái tim Tô Kiều vọt lên tận cổ họng, hơi thở gần như ngừng trệ.
Phần 38:
Theo dõi Tô Kiến Quân
Cô vô thức lấy chăn quấn c.h.ặ.t lấy mình, khịt khịt cái mũi nhỏ, vẻ mặt ngượng ngùng nhìn Tần Tranh Vanh:
“Anh Tranh Vanh, cái đó..."
Đôi mắt đen sâu không thấy đáy của Tần Tranh Vanh nhìn cô, giọng nói trầm thấp vang lên:
“Ngủ đi!"
Nói xong, chính anh nằm nghiêng, tựa vào mép giường phía ngoài cùng đi ngủ.
Tai Tô Kiều truyền đến tiếng thở đều đặn có nhịp điệu của người đàn ông.
Trái tim đang hoảng loạn thắc thỏm của cô cũng nhanh ch.óng được đặt về đúng chỗ.
Có lẽ vì ban ngày có chút mệt mỏi, hoặc có lẽ vì có người đàn ông bên cạnh mang lại đủ cảm giác an toàn nên cô nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cô thức dậy từ rất sớm.
Nhưng khi tỉnh dậy, bên cạnh vẫn không thấy bóng dáng người đàn ông đâu như mọi khi.
Cô ra khỏi phòng liền thấy người đàn ông mặc chiếc áo may ô quân đội vừa mới chạy bộ buổi sáng về, mồ hôi làm ướt sũng chiếc áo, làm nổi bật lên những đường nét cơ bắp rắn rỏi.
Chạm phải đôi mắt sâu thẳm của anh, cô hơi hoảng hốt dời tầm mắt đi chỗ khác:
“Anh Tranh Vanh, em mượn xe đạp của anh một chút."
Cô vừa dứt lời, người đàn ông đã đẩy chiếc xe đạp đến trước mặt cô:
“Tất cả mọi thứ trong căn nhà này đều là của em, bao gồm cả tôi."
Tô Kiều mở to đôi mắt hồ ly xinh đẹp quyến rũ nhìn người đàn ông một cách đầy chấn kinh.
Có lẽ vì kiếp trước cô làm trâu làm ngựa cho nhà họ Tô và nhà họ Bùi bao nhiêu năm trời nhưng đến cuối cùng chẳng có lấy một món đồ, một xu nào thuộc về cô cả.
Bây giờ nghe thấy lời này của người đàn ông, trong lòng cô vừa chua xót lại vừa thấy hạnh phúc lạ thường.
Cô vừa mới bước lên xe đạp thì người đàn ông đã vào bếp một chuyến rồi quay ra.
Tần Tranh Vanh nhét một cái bánh nhân thịt bọc trong giấy dầu và một quả trứng đã bóc vỏ vào tay cô:
“Đừng vội, ăn xong rồi hãy đi."
Hai chữ “cảm ơn" của Tô Kiều còn chưa kịp thốt ra khỏi cổ họng thì anh đã bưng ra cho cô một bát nước pha kẹo sữa thỏ trắng.
Nhiệt độ cũng đã nguội xuống vừa vặn để uống ngay.
Rõ ràng là những thứ này đều do anh chuẩn bị xong xuôi từ trước khi đi chạy bộ buổi sáng rồi.
Vị ngọt lịm của nước kẹo sữa lan tỏa từ đầu lưỡi vào tận sâu trong tim.
Lòng cô lại không kìm được mà trào dâng chút chua xót.
Lúc còn ở nhà họ Tô, Trần Quế Anh và ba anh em nhà họ Tô cũng sẽ làm như vậy, dậy từ sáng sớm pha sẵn nước kẹo sữa hoặc sữa mạch nha cho Tô Nhan Nhan.
Cô vẫn còn nhớ lúc đó nhìn thấy người nhà họ Tô đối xử với Tô Nhan Nhan như vậy, trong lòng cô đã ngưỡng mộ biết nhường nào.
Vì vậy kiếp trước cô luôn cảm thấy chỉ cần cô đối xử đủ tốt với người nhà họ Tô thì sẽ có một ngày người nhà họ Tô cũng sẽ đối xử tốt với cô như cách họ đối xử với Tô Nhan Nhan.
Kết quả là cô đến lúc ch-ết mới biết rằng cho dù cô có mang trong mình dòng m-áu thân thiết nhất với họ nhưng họ chỉ coi cô là một hòn đ-á kê chân.
Dùng xong là có thể vứt bỏ hoàn toàn.
Tô Kiều chỉ ăn trứng và uống nước đường chứ không ăn thêm được nữa.
Cô có chút khó xử nhìn Tần Tranh Vanh, đưa cái bánh thịt lại cho anh:
“Anh Tranh Vanh, em ăn no rồi, cái bánh thịt này để lại cho anh và các con ăn nhé."
Tần Tranh Vanh hơi nhíu mày, lại ăn ít thế, chẳng trách mà g-ầy thế kia.
Cái eo thon kia anh chỉ cần dùng một bàn tay là dường như có thể bẻ gãy.
Anh muốn ra lệnh cho cô phải ăn thêm một chút nhưng nhìn đôi mắt vô tội cùng biểu cảm đáng thương của cô, đừng nói là ra lệnh, anh hoàn toàn không nỡ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô.
Anh cứ thế mơ mơ màng màng nhận lại cái bánh thịt trong tay cô.
Mãi đến khi nhìn bóng dáng thanh mảnh kia đạp xe đi xa dần, anh mới sực nhớ ra là anh nên để cô mang cái bánh thịt theo để ăn dọc đường.
—— Anh nghe nói hôm qua cô ở cửa hàng bách hóa đã gặp cái gã mặt trắng nhỏ kia rồi.
—— Hôm nay cô vào thành phố là để làm gì?
—— Đêm qua...
Mãi đến khi bóng dáng nhỏ bé kia biến mất trong tầm mắt, Tần Tranh Vanh vô thức suy nghĩ ngày càng nhiều hơn.
Tô Kiều đạp xe đi thẳng đến bên ngoài khu nhà tập thể của xưởng dệt khăn, tìm một vị trí kín đáo để nấp.
Sau khi nấp xong, cô nhìn thời gian, còn mười phút nữa mới đến giờ Tô Kiến Quân thường ra ngoài, vẫn còn kịp.
Cô tranh thủ lúc không có người liền lẩn vào trong không gian.
Lúc quay ra cô đã biến thành một bộ dạng khác.
Khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn bị cô bôi đầy nhọ nồi trở nên bẩn thỉu lem luốc, cô còn chấm thêm không ít nốt tàn nhang lên hai bên má mình.
Cuối cùng xé một miếng vải vụn làm thành chiếc khăn trùm đầu màu xanh quê mùa quấn lên đầu.
Bộ dạng hiện giờ của cô đừng nói là người khác, ngay cả bản thân cô lúc soi gương cũng suýt chút nữa không nhận ra chính mình.
Tô Kiều vừa cất chiếc gương nhỏ vào không gian thì Tô Kiến Quân đã đạp xe từ trong đại viện đi ra.
Tô Kiều vội vàng đạp xe đi theo.
Tô Kiến Quân vô cùng thận trọng, anh ta đạp xe vòng quanh trong thành phố mấy vòng liền rồi mới đi đến một con hẻm nhỏ ở phía Bắc thành phố.
Tô Kiều muốn đi theo vào nhưng vừa đến đầu hẻm đã bị hai gã đàn ông vạm vỡ chặn lại trước mặt, buông một câu không đầu không đuôi:
“Một cân bột mì trắng giá ba đồng ba."
Lần đầu tiên Tô Kiều đến nơi này nên không tránh khỏi có chút hoảng hốt.
Trong lòng còn lầm bầm một câu, bột mì gì mà đắt thế không biết.
Cô chợt nhớ ra ông nội từng nói qua là người lạ muốn vào chợ đen thì phải đối ám hiệu.
Đối đúng thì mới được vào.
Nếu không đối được, biết đâu chừng sẽ bị chủ nhân của chợ đen lôi đi đâu đó làm cho biến mất luôn.
Cô cẩn thận lục tìm lại ký ức của cả hai đời, nhớ lại lúc trước từng tình cờ nghe thấy Tô Nhan Nhan vòi vĩnh Tô Kiến Quân làm nũng thì Tô Kiến Quân có nói với cô ta một câu.
