Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 51

Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:03

Cô bóp giọng, bình tĩnh nói với hai gã đàn ông vạm vỡ:

“Hoa đào nở rộ tiết ba tháng ba."

Quả nhiên cô vừa dứt lời, hai gã vạm vỡ vừa rồi chặn đường cô liền lùi sang một bên.

Cô bước vào con hẻm nhỏ, lập tức bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Tô Kiến Quân.

Rất nhanh sau đó cô nhìn thấy Tô Kiến Quân đang ngồi xổm trước một sạp hàng bán đồ sứ và ngọc bích.

Chỗ đồ sứ ngọc bích kia trông đều rất cũ kỹ, bên trên thậm chí còn vương lại dấu vết của đất cát.

Không cần nghĩ nhiều cũng biết những thứ đó là đồ cổ, hơn nữa những vết bùn đất tươi mới kia khiến Tô Kiều theo phản xạ tự nhiên là biết ngay những thứ này rất có thể là lấy ra từ trong mộ.

Số đồ cổ ở nhà họ Tô là do Tô Kiến Quân đến chợ đen thu mua sao?

Anh ta sau khi thu mua xong thì làm thế nào để biến những thứ này thành tiền và phiếu được?

Tô Kiều ngồi xổm xuống một sạp hàng cách Tô Kiến Quân hai sạp để mua xà phòng, vừa mua vừa quan sát từng cử động của anh ta.

Sau khi Tô Kiến Quân bao trọn toàn bộ đồ của chủ sạp liền dùng một miếng vải rách gói lại.

Tô Kiều vội vàng đưa tiền mua xà phòng rồi đi theo bước chân Tô Kiến Quân.

Con hẻm nhỏ nơi có chợ đen vốn chật hẹp, người lại đông.

Mọi người chen chúc nhau, cô cho dù có đi theo Tô Kiến Quân một cách lộ liễu thì cũng sẽ không gây ra sự nghi ngờ cho người khác.

Sau khi Tô Kiến Quân thu hàng của người kia xong lại lượn thêm một vòng trong chợ đen nữa.

Chắc là không tìm thấy món đồ nào ưng ý nên anh ta đi thẳng ra khỏi chợ đen.

Tô Kiều vội vàng đi theo.

Sau khi ra khỏi chợ đen, Tô Kiến Quân rõ ràng là càng thêm thận trọng hơn.

Cô đạp xe đi cùng một con đường với anh ta, anh ta đã quay đầu lại nhìn cô mấy lần liền.

Không còn cách nào khác, cô đành phải ở một chỗ ngã rẽ đi sang con đường khác để tách khỏi Tô Kiến Quân.

Thấy bóng dáng Tô Kiến Quân biến mất, cô vội vã quay trở lại con đường mà anh ta vừa đi.

Trên con đường này có không ít ngã rẽ, không theo kịp Tô Kiến Quân nữa, Tô Kiều chỉ có thể hết lần này đến lần khác chọn đường theo trực giác.

Nhưng cứ thế đi tiếp, đường càng đi càng trở nên hẻo lánh.

Cô đang có chút chột dạ định quay xe trở về thì đột nhiên nhìn thấy ở chân núi phía trước có mấy người đang lảng vảng.

Tim Tô Kiều thắt lại.

Cô bỗng nhiên nhớ ra kiếp trước cô từng đến nơi này rồi!

Phần 39:

Bây giờ đến lượt tôi hỏi em đây

Khoảng một năm sau, quân đội sẽ triệt phá một vụ án gián điệp đặc biệt lớn tại một căn nhà gỗ do thợ săn để lại trên ngọn núi này.

Nghe nói là có đặc vụ đã trộm không ít quốc bảo rồi mang đến đây để bán cho người nước ngoài.

Lúc đó cô còn cùng với dân chúng đến đây để xem náo nhiệt nữa.

Tô Kiều nhớ lại, sau khi xem náo nhiệt xong cô đã quay về nhà họ Tô.

Lúc đó cô kể lại chuyện này như một tin tức cho người nhà họ Tô nghe thì Tô Kiến Quân đã nổi trận lôi đình với cô một trận rất lớn.

Lúc đó cô không hiểu tại sao, bây giờ xem ra...

Tô Kiều biết những người đó tàn nhẫn đến mức nào, cô vô cùng trân trọng mạng sống khó khăn lắm mới có lại được này nên tự nhiên không dám tiếp tục đi tới phía trước nữa.

Cô định quay xe đạp rời đi nhưng đúng lúc này phía sau đột nhiên vang lên một tiếng quát lớn:

“Ai đó, đứng lại!"

Tim Tô Kiều nảy lên một cái đầy hoảng hốt, đôi chân cô vội vàng đạp xe thật nhanh.

Kiếp trước lúc xem náo nhiệt cô có nghe những người xung quanh nói rằng những người này hung dữ lắm, trên người đều có mang theo s-úng, còn có quân nhân bị thương trong quá trình vây bắt bọn họ nữa.

Tô Kiều lo lắng đến thót tim, cô đã bắt đầu nghĩ xem lát nữa nếu thực sự không xong thì cô có nên mang cả người lẫn xe chui tọt vào không gian để biểu diễn màn biến mất tại chỗ hay không.

“Đoàng!"

Đúng lúc này tiếng s-úng từ phía sau truyền đến.

Trong tích tắc toàn bộ m-áu trong người Tô Kiều như đông cứng lại.

Cô theo bản năng định chui vào không gian.

Nhưng còn chưa kịp vào thì một bàn tay lớn đột nhiên chặn ngang eo cô, dưới mũi ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

Đồng thời cô thấy một bàn tay lớn quen thuộc đã kéo cả cô lẫn xe đạp vào trong một cái sân nhỏ rách nát.

Tô Kiều chấn kinh nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, đầu óc nhất thời có chút đình trệ, sao anh lại ở đây?

Còn chưa đợi cô kịp phản ứng, người đàn ông đã mang theo cô và xe đạp cùng vào gian bếp của cái sân nhỏ rách nát kia.

Sau khi bê cái nồi lớn rỉ sét loang lổ ra chỗ khác, người đàn ông lần mò trong đám tro bếp rồi kéo ra một cái lối hầm ngầm.

Anh trực tiếp bế cô chui vào hầm ngầm.

“Anh Tranh Vanh, anh thì sao bây giờ?"

Tô Kiều lo lắng hỏi.

“Yên tâm đi, tôi không sao đâu."

Người đàn ông nói ngắn gọn.

Tô Kiều men theo thang tre đi xuống, bên trong hầm ngầm tối đen như mực.

Cô thu mình vào một góc, trái tim đ-ập thình thịch thình thịch, không phải vì sợ hãi mà chỉ là vì lo lắng.

Khoảnh khắc này cô đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.

Tần Tranh Vanh đi bộ đội lâu như vậy, trước đây gần như không bao giờ nghỉ phép, lần này về nói là vì bị thương nên thủ trưởng cho anh nghỉ bù toàn bộ những kỳ nghỉ trước đó.

Lúc trước cô còn thấy lạ, với tính cách của Tần Tranh Vanh nếu không phải là vết thương nghiêm trọng thì cho dù thủ trưởng bảo nghỉ anh cũng sẽ không nghỉ dài như vậy.

Bây giờ xem ra lần này Tần Tranh Vanh trở về e là vốn dĩ đã mang theo nhiệm vụ triệt phá băng nhóm bán nước buôn lậu quốc bảo này.

Chỉ là kiếp trước...

Tô Kiều đang mải suy nghĩ thì trên đỉnh đầu đột nhiên có một luồng sáng rọi xuống.

Cô vô thức nhìn qua liền thấy người đàn ông với thân hình vạm vỡ đã bước xuống thang tre, đứng trước mặt cô.

“Anh Tranh Vanh..."

Cô có chút chột dạ gọi khẽ một tiếng, lúc đứng dậy mới phát hiện đôi chân vẫn còn run rẩy dữ dội...

Bàn tay mạnh mẽ của người đàn ông chặn ngang eo cô, bế thốc cô lên, đồng thời bàn tay còn lại đỡ lấy lưng cô.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì bản thân đã nằm gọn trên tấm lưng rộng lớn của người đàn ông rồi.

“Ôm c.h.ặ.t vào, tôi đưa em lên."

Giọng nói trầm thấp nam tính của người đàn ông truyền đến, Tô Kiều ngoan ngoãn đáp một tiếng rồi ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.

Cái sân nhỏ rách nát sắp sụp đổ phía trên đã sóng yên biển lặng, chỉ còn chiếc xe đạp đậu trong sân.

Người đàn ông một tay đỡ lấy m-ông cõng cô, một tay xách xe đạp trực tiếp rời khỏi cái sân nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.