Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 58
Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:04
Trở về phòng, Tô Kiều lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh trằn trọc băn khoăn, khó mà đi vào giấc ngủ.
Mãi đến khi trời gần sáng cô mới mơ màng ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau cô nhớ phải nấu bữa sáng cho ba đứa trẻ, vốn dĩ đấu tranh muốn thức dậy.
Nhưng thật sự là quá mệt mỏi, mắt căn bản không mở ra nổi.
Cô chỉ có thể chợp mắt thêm một lát.
Trong lúc mơ màng cô nghe thấy giọng nói trong trẻo của Đại Bảo, “Mợ ơi, ăn cơm thôi ạ."
Tô Kiều cố gắng mở mắt ra liền thấy Đại Bảo bưng một bát cháo, dẫn theo Nhị Bảo, Tam Bảo đứng trước giường cô.
Cô chống người ngồi dậy mới phát hiện c-ơ th-ể không những không còn sức lực mà còn đau nhức dữ dội.
Cô theo bản năng sờ sờ trán mình.
Nóng đến đáng sợ.
Cô không khỏi cau mày.
C-ơ th-ể này làm sao vậy?
Kiếp trước làm trâu làm ngựa, chịu hết mọi khổ cực cũng chưa từng bị bệnh.
Bây giờ ngày ngày ăn ngon uống tốt, chỉ là hôm qua lên núi một chuyến mà ngược lại đã bị bệnh rồi?
Tô Kiều đối diện với ánh mắt mong chờ của ba đứa nhỏ cũng không màng gì nhiều, vội vàng đón lấy bát cháo Đại Bảo đưa tới, “Cảm ơn Dạng Dạng, Tiểu Cảnh còn có Tiểu Diễn nữa, các con đã ăn chưa?"
“Tụi con ăn rồi ạ."
Ba đứa nhỏ đồng thanh trả lời.
Đại Bảo nhìn cô uống hết bát cháo với ánh mắt đầy thấp thỏm.
Cô mỉm cười xoa xoa cái đầu nhỏ của Đại Bảo, “Là Dạng Dạng nấu cháo sao?
Dạng Dạng thật là giỏi!"
Đôi mày nhỏ của Đại Bảo cau lại, chẳng hề giống như bình thường sẽ vì lời khen của cô mà vui vẻ hẳn lên.
“Mợ ơi, có phải mợ bị bệnh rồi không ạ?"
Lúc nãy cô bé và em trai thứ hai dẫn theo em trai thứ ba ngủ dậy thấy mợ vẫn chưa thức dậy liền đi vào xem thử.
Mặt mợ đỏ bừng, cô bé dùng tay sờ trán mợ, nóng hổi.
Lần đó sau khi tụi nó bị đuổi ra khỏi nhà ông bà nội và bác trai bác gái rồi bị dính mưa, em trai thứ ba cũng như thế này, mặt vừa đỏ vừa nóng.
Lúc cậu chạy đến đưa em trai thứ ba đến bệnh viện, cô bé nghe thấy bác sĩ nói nếu đưa đến muộn một chút nữa thôi là em trai thứ ba sẽ ch-ết mất.
Đại Bảo vừa nghĩ đến việc mợ có thể sẽ ch-ết là nước mắt giống như chuỗi hạt đứt dây, cứ thế mà rơi lã chã.
Cô bé đưa cái bát trong tay Tô Kiều cho Nhị Bảo, bảo Nhị Bảo mang vào bếp.
Bản thân cô bé nắm lấy tay Tô Kiều, khóc nói:
“Mợ ơi, mợ bị bệnh rồi, tụi mình đi bệnh viện được không ạ?
Dạng Dạng không muốn mợ bị bệnh, không muốn mợ ch-ết đâu, hu hu hu..."
Tô Kiều cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cô bé khóc thương tâm như thế này, lòng lập tức mềm nhũn ra.
Cô cố gắng vực dậy tinh thần, nắm lấy tay cô bé nói:
“Dạng Dạng, mợ không sao đâu.
Ông nội mợ chính là bác sĩ, mợ bị bệnh nhưng bản thân có thể tự chữa được."
Tô Kiều vừa nói vừa chỉ vào cái tủ thấp đối diện giường, “Dạng Dạng, ở cái tủ đằng kia có một cái hộp nhỏ có khóa.
Con giúp mợ lấy qua đây, mợ có thể tự chữa bệnh cho mình rồi."
“Vâng ạ."
Đại Bảo quệt một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, vội vàng đi lấy cho Tô Kiều.
Tô Kiều sờ mạch đ-ập của mình, phán đoán tình hình bệnh tật.
Lẽ ra là hôm qua lên núi hái thu-ốc vốn dĩ đã ra một thân mồ hôi nóng, lại bị Tô Kiến Quân và tên Lão Quỷ đó làm cho kinh hãi một thân mồ hôi lạnh, về nhà chưa kịp xử lý lại vội vàng chạy đến công xã.
Dẫn đến bít mồ hôi, phong tà nhập thể nên mới bị bệnh rồi.
Cô mở cái hộp nhỏ Đại Bảo ôm tới ra, từ bên trong lấy ra một túi vải màu xanh lam.
Túi vải mở ra là từng hàng kim châm bằng bạc dài ngắn không đồng nhất.
Cô lại nhờ Đại Bảo giúp lấy cồn cho mình, sau khi khử trùng kim châm bạc xong cô châm vào huyệt đạo của mình, nhẹ nhàng vê kim.
Đại Bảo dẫn theo Nhị Bảo, Tam Bảo nhìn cảnh tượng này đều mở to mắt, sợ đến mức không dám thở mạnh một cái, sợ làm phiền đến Tô Kiều.
Tô Kiều vốn dĩ là nghĩ bản thân châm cứu một chút là có thể thức dậy chăm sóc con cái.
Nhưng sau khi châm cứu, cô còn chưa kịp thức dậy thì đại não đã một mảnh hỗn loạn, cơn buồn ngủ không thể chống đỡ ập đến.
Vào khoảnh khắc rút xong kim, cô liền ngã xuống giường, thiếp đi trong hôn mê.
Chương 45 Ngày vui của bọn họ, sao mình có thể không tặng một món đại lễ chứ?
Ba bạn nhỏ vội vàng lao về phía cô, “Mợ, mợ..."
Đại Bảo dẫn theo Nhị Bảo, Tam Bảo liên tục gọi Tô Kiều rất nhiều tiếng nhưng Tô Kiều chẳng có phản ứng gì.
Tam Bảo mếu máo nhìn chị gái.
Nhị Bảo đã đang quệt nước mắt rồi, “Chị ơi, tụi mình phải làm sao bây giờ ạ?
Cậu không có ở nhà, mợ bệnh nặng thế này...
Nếu mợ... hu hu hu..."
Nhị Bảo vừa khóc là Tam Bảo cũng không nhịn được mà khóc theo.
Lòng Đại Bảo cũng rất hoảng loạn.
Nhưng cô bé biết cậu không có ở nhà, mợ bị bệnh rồi, cô bé chính là người lớn nhất trong nhà, cô bé không được hoảng loạn.
Cô bé phải dẫn dắt tốt hai em trai, còn phải cứu mợ nữa.
Cô bé cau đôi mày nhỏ lại, giọng nói nghiêm nghị mở miệng:
“Tiểu Cảnh, Tiểu Diễn, hai đứa không được khóc nữa."
Tiếng khóc của Nhị Bảo, Tam Bảo đột ngột dừng lại.
“Tiểu Diễn, em ở đây trông mợ.
Tiểu Cảnh, em đi theo chị."
Đại Bảo dẫn Nhị Bảo vào bếp lấy chậu rửa mặt pha nửa chậu nước ấm, lại bảo Nhị Bảo lấy hai cái khăn mặt vào phòng Tô Kiều.
Bản thân cô bé trước tiên dùng khăn nước ấm lau tay, lau cổ cho Tô Kiều để làm mẫu một chút.
Liền dặn dò Nhị Bảo, Tam Bảo:
“Tiểu Cảnh, em lại vắt khăn đi, vắt xong thì đưa cho Tiểu Diễn, Tiểu Diễn lau cho mợ."
“Chị đi tìm dì Tuyết nhi giúp đỡ."
Đại Bảo sắp xếp xong xuôi liền chạy bằng đôi chân ngắn tũn thật nhanh ra khỏi cửa nhà.
Nhà Tần Tuyết cách nhà Tô Kiều không xa.
Một lát sau Đại Bảo đã thở hổn hển đến trước cửa nhà Tần Tuyết, “Dì Tuyết nhi, dì Tuyết nhi có nhà không ạ?
Mợ con bị bệnh rồi..."
Lời Đại Bảo chưa nói xong, cửa lớn nhà Tần Tuyết đã bị kéo mạnh ra.
Xuất hiện trước mặt Đại Bảo không phải Tần Tuyết mà là khuôn mặt đen nhẻm đầy lo lắng của Tần Hổ, “Dạng Dạng, mợ cháu làm sao vậy?"
