Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 59

Cập nhật lúc: 17/04/2026 10:04

Đại Bảo bị giật mình một cái, định thần lại đang định trả lời Tần Hổ thì Tần Tuyết vội vã từ trong nhà chạy ra, “Đại Bảo, sao thế?

Mợ cháu làm sao?"

Đại Bảo vội vàng nắm lấy tay Tần Tuyết, “Dì Tuyết nhi, cậu con không có ở nhà, mợ bị bệnh rồi, nóng lắm nóng lắm.

Cầu xin dì giúp mợ con với..."

Cô bé vừa nói là vành mắt đỏ lên, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

Tần Tuyết chưa kịp trả lời lời của Dạng Dạng thì Tần Hổ đã sốt sắng đi trước một bước về phía nhà Tô Kiều.

Tần Tuyết vội vàng bế Đại Bảo lên đuổi theo bước chân anh trai mình, “Dạng Dạng, cháu đừng lo lắng, dì đi đưa mợ cháu đến bệnh viện ngay đây.

Mợ cháu sẽ không sao đâu, ngoan!"

Đại Bảo trong lòng Tần Tuyết ngọ nguậy đôi bàn chân nhỏ tuột xuống, “Dì Tuyết nhi, Dạng Dạng không cần bế đâu, Dạng Dạng biết chạy ạ."

Cô bé nói xong liền chạy nhanh như một cơn gió về phía nhà.

Khi Tần Tuyết đến nhà Tô Kiều, Tần Hổ đã đứng đợi ở đó rồi.

Chỉ là anh ta một người đàn ông lớn tướng cũng không tiện vào phòng Tô Kiều, sốt ruột đến mức xoay quanh bên ngoài.

Tần Tuyết vội vàng vào phòng liền thấy Nhị Bảo, Tam Bảo, một đứa vắt khăn, một đứa lau lòng bàn tay và cổ cho Tô Kiều.

Hai đứa nhỏ tuy đều vành mắt đỏ hoe, dáng vẻ vừa sốt ruột vừa lo lắng nhưng động tác trên tay lại chẳng hề dừng lại chút nào.

Cảnh tượng này, đừng nói là bản thân Tô Kiều, ngay cả Tần Tuyết cũng cảm thấy ba đứa trẻ này thật không bõ công nuôi.

Con đẻ cũng chỉ đến thế thôi.

Tần Tuyết kiểm tra tình trạng của Tô Kiều, vẫn còn sốt rất cao.

Cô ấy vội vàng xốc Tô Kiều lên lưng, “Kiều Kiều, cậu cố chịu thêm một chút nữa, mình đưa cậu đi bệnh viện ngay đây."

Cô ấy cõng Tô Kiều bước ra khỏi phòng, Tần Hổ đã ngồi xổm xuống ngoài cửa rồi, “Tuyết nhi, anh có sức khỏe, để anh cõng Kiều Kiều chạy nhanh hơn một chút.

Em đi tìm Ái Quốc, bảo cậu ấy chuẩn bị xe máy kéo đi."

Tần Tuyết hơi do dự một chút, lo lắng việc anh trai mình cõng Kiều Kiều đến chỗ xe máy kéo đầu thôn mà bị người khác nhìn thấy sẽ gây ảnh hưởng đến danh tiếng của anh trai mình và Tô Kiều.

“Còn ngẩn ra đó làm gì?

Mau đi đi, bệnh tình của Kiều Kiều không được chậm trễ đâu!"

Tần Hổ sốt ruột quát lên một tiếng.

Tần Tuyết nhất thời cũng không màng được nhiều như vậy nữa.

Đỡ Tô Kiều đặt lên lưng anh trai mình, bản thân liền vội vàng chạy đến nhà Tần Ái Quốc.

Đang định chạy ra khỏi cổng sân, nghĩ đến ba đứa trẻ, liền quay đầu hỏi Đại Bảo:

“Dạng Dạng, dì đưa mợ các con đến bệnh viện, con và các em tự ở nhà có được không?"

Đại Bảo gật đầu thật mạnh, hiểu chuyện nói:

“Dì ơi, dì yên tâm, Dạng Dạng sẽ chăm sóc tốt cho các em ạ."

Tần Tuyết xoa xoa cái đầu nhỏ của Đại Bảo, “Có chuyện gì thì sang nhà bà hai hàng xóm nhờ bà hai giúp đỡ, rõ chưa?"

“Vâng, Dạng Dạng rõ rồi ạ."

Ba đứa trẻ đứng xếp hàng ngay ngắn trước cửa nhìn Tần Hổ cõng Tô Kiều đi xa rồi Đại Bảo mới gọi hai em trai vào nhà, đóng c.h.ặ.t cửa lại.

Tần Hổ cõng Tô Kiều chạy thật nhanh đến đầu thôn.

Tần Tuyết đã gọi Tần Quốc Khánh khởi động xe máy kéo rồi.

Trên đường có người hỏi anh em nhà họ Tần xem Tô Kiều bị làm sao.

Hai anh em chỉ có thể trả lời đơn giản là Tô Kiều bị bệnh rồi, đang sốt cao nên phải đưa đến bệnh viện ngay.

——

Tô Kiều dường như đã mơ một giấc mơ rất dài, rất dài.

Trong mơ ông nội không đột ngột mắc bạo bệnh qua đời, cô cũng chưa từng trở về nhà họ Tô.

Có ông nội ở đó, cô không cần phải đi van nài cầu xin chút tình thân đáng thương của nhà họ Tô.

Lần này Tần Tranh Vanh nghỉ phép về đã đề thân với ông nội, cô giống như tất cả những cô gái bình thường khác mang theo đầy rẫy sự mong đợi gả cho Tần Tranh Vanh.

Cô vốn dĩ có chút sợ người đàn ông cao lớn lạnh lùng nghiêm nghị này nhưng sau khi kết hôn cô đã biết anh tốt đến nhường nào.

Họ phu thê hòa hợp, cùng nhau nuôi nấng Dạng Dạng, Tiểu Cảnh và Tiểu Diễn khôn lớn, còn sinh được ba đứa con của riêng họ.

Cả đời hạnh phúc viên mãn.

Nhưng hình ảnh tốt đẹp đột nhiên thay đổi, ông nội mắc bạo bệnh nôn ra những ngụm m-áu lớn.

Khi ông nội tự biết mình đã cạn kiệt sức lực liền nắm lấy tay cô dặn dò:

“Kiều Kiều, người nhà họ Tô tâm thuật bất chính, con đừng...

đừng trở về!"

Sau khi ông nội qua đời, người nhà họ Tô đến.

Cô dường như đã quên mất lời dặn của ông nội, hay có lẽ là vì không còn ông nội nữa nên cô quá khao khát hơi ấm của tình thân.

Cô quên mất lời dặn của ông nội, đi theo người nhà họ Tô trở về.

Từng cảnh tượng của kiếp trước làm cô đau đến nghẹt thở lướt qua trong não hải giống như những thước phim điện ảnh.

Hình ảnh cuối cùng dừng lại ở việc Tô Nghiên Nghiên đứng trước mặt cô đang thoi thóp hơi tàn với dáng vẻ của một kẻ chiến thắng, nhìn cô bằng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống.

“Tô Kiều, bố mẹ của cô là của tôi, anh trai là của tôi, người đàn ông là của tôi, ngay cả đứa trẻ cô nuôi lớn.

Không gian báu vật mà lão già ch-ết tiệt đó để lại cho cô đều là của tôi, cô lấy cái gì mà tranh với tôi?

Cô đi ch-ết đi!"

Khuôn mặt dữ tợn của Tô Nghiên Nghiên đóng băng, Tô Kiều đột nhiên giật mình tỉnh giấc.

Cô bật dậy khỏi giường bệnh, hít những ngụm khí lạnh thật lớn, sự hận thù trong l.ồ.ng ng-ực đang sôi sục cuộn trào.

“Kiều Kiều, cậu tỉnh rồi!"

Tần Tuyết vui mừng đỡ lấy Tô Kiều.

Tô Kiều dần định thần lại, cô có chút mơ hồ nhìn về phía Tần Tuyết, “Tuyết nhi, mình đang ở đâu đây?"

Tần Tuyết sờ sờ trán cô, thở phào nhẹ nhõm, “Cơn sốt này của cậu cuối cùng cũng hạ rồi.

Cậu là sốt đến hồ đồ rồi, tụi mình bây giờ đang ở bệnh viện mà.

Cậu không biết hai ngày nay cậu làm tụi mình và ba đứa trẻ sợ ch-ết khiếp đâu, cơn sốt cao mãi chẳng hạ xuống được.

Bác sĩ đều nói cơn sốt này mà không hạ nữa thì chỉ còn cách chuyển lên bệnh viện lớn hơn thôi.

Tần Tranh Vanh hai ngày nay cũng chẳng biết chạy đi đâu rồi, cũng không về nhà, cũng chẳng liên lạc được, thật là lo ch-ết đi được..."

Tô Kiều nghe Tần Tuyết lải nhải nói, cuối cùng cũng tìm lại được cảm giác chân thực là mình còn sống.

Cô mỉm cười giải thích:

“Anh Tranh Vanh có nhiệm vụ ở đơn vị, hai ngày nay đi thực hiện nhiệm vụ rồi.

Cậu đừng oán trách anh ấy, anh ấy cũng chẳng tính toán được là mình lại vừa hay bị bệnh đâu."

Tần Tuyết lườm cô một cái:

“Trọng sắc khinh bạn!

Bây giờ anh Tranh Vanh của cậu là mình nói một câu cũng không được nữa đúng không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.