Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 27
Cập nhật lúc: 27/03/2026 07:02
Sầm Thời phả ra một ngụm khói, giọng nói còn lãnh đạm hơn cả khí chất: "Không sao."
Anh nhìn dáng vẻ của cô, thầm nghĩ sao lúc này lại giống y như con sâu đáng thương thế nhỉ?
Chuột thì có gì mà đáng sợ đến vậy. Nếu anh nói với cô hồi thực thi nhiệm vụ trên núi anh còn từng nướng cả chuột ăn để chống đói thì sao?
Hơn nữa sao ánh mắt người phụ nữ này nhìn anh cứ thay đổi ch.óng mặt thế nhỉ? Cô hình như đang, thương hại anh? Lúc trên sân khấu cũng vậy.
Rốt cuộc cô thương hại anh cái gì? Sầm Thời bất giác nhen nhóm vài phần tò mò về Khương Thanh Nhu.
Ngay sau đó Sầm Thời thấy Khương Thanh Nhu phẩy phẩy làn khói trước mặt, ngón tay thon dài khẽ di, dụi tắt điếu t.h.u.ố.c.
Hành động này vô tình gieo thêm thiện cảm trong lòng Khương Thanh Nhu. Cô nhớ lúc đọc tiểu thuyết, người ta miêu tả nam chính căm thù cô sâu đậm lắm cơ mà.
Bây giờ nghĩ lại, hình như người ta cũng được đấy chứ? Lẽ nào cô nhớ nhầm cốt truyện rồi? Người này chắc vẫn chưa bị Khương Phi tán đổ đâu nhỉ?
Nghĩ tới đây, trong lòng cô bỗng dưng loé lên vài ý nghĩ chẳng màng khuôn phép đối với người trước mặt.
Chỉ là ngay giây tiếp theo đã bị cô dập tắt.
Không thể nào nhớ nhầm được, chính nam chính đã tiết lộ chuyện đổi đề tài cho Khương Phi nên Khương Phi trong truyện mới giành được điểm cao ch.ót vót lấy hạng nhất.
Đã thế sau này người này còn giúp nữ chính đối phó với cô đấy!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Khương Thanh Nhu lộ ra chút chán ghét. Nhưng dù sao chuyện vẫn chưa xảy ra, cô liền nhanh ch.óng khôi phục lại vẻ bình thản thường ngày.
Tạm thời cứ để ý nhiều hơn chút, tốt nhất đừng để người này bị Khương Phi cưa đổ hoàn toàn, nếu không cuối cùng người xui xẻo lại là cô.
Vũ Tư Minh là một trong những người có quyền lên tiếng hàng đầu ở Đoàn Văn Công. Nếu anh ta có ý muốn cản trở thì Khương Thanh Nhu sẽ bước đi gian nan trong đó.
Chưa biết chừng còn bị tống cổ về nông thôn nữa kìa.
Cô không thèm!
Khương Thanh Nhu vội vàng nở nụ cười tươi rói: "Hôm nay cảm ơn Đạo diễn Vũ nhiều. Sau này mong Đạo diễn Vũ giúp đỡ nhiều hơn. Giờ muộn rồi, tôi xin phép về trước đây!"
Mặc dù cô muốn kéo điểm thiện cảm nhưng mọi chuyện không thể nôn nóng được, trước tiên cứ để lại ấn tượng tốt đã rồi tính sau.
Hàng chân mày của Sầm Thời khẽ nhíu lại.
Đạo diễn Vũ? Vũ Tư Minh?
Anh cũng có chút ấn tượng.
Nhưng anh còn chưa kịp lên tiếng, cô nhóc đã vội vã chạy mất hút. Trước khi chạy còn ngoái nhìn bụi cỏ một cái, ngay sau đó cắm đầu phóng lẹ hơn.
Khóe môi Sầm Thời bất giác cong lên.
Độ tương phản so với trên sân khấu cũng lớn ghê.
"Đoàn trưởng! Sao anh lại đến đây!" Hạ Vĩ thở hổn hển chạy từ đằng sau tới, vẻ mặt đầy sốt sắng.
Giọng Sầm Thời nhàn nhạt: "Có việc gì à?"
Anh vừa nói vừa cúi người nhặt con d.a.o rơi trên đất. Ánh mắt chợt bị một chiếc túi vải nhỏ nhắn bên cạnh thu hút.
Là của cô đúng không?
Anh nhặt luôn thể, liếc nhìn một cái, lại bị hình thêu vụng về trên đó chọc cười.
"Đây là cái gì thế?" Hạ Vĩ cũng sáp tới.
Anh ấy cảm thấy hình như tâm trạng Đoàn trưởng Sầm hôm nay tốt lạ thường, đây đã là lần thứ hai anh ấy thấy ngài mỉm cười rồi.
Phải biết rằng biệt danh của Sầm Thời là "đại ma đầu mặt lạnh" cơ mà.
Muốn nhìn thấy anh bộc lộ biểu cảm khác, khó lắm!
Sầm Thời vốn định đưa thứ này cho anh ấy, nhờ trả lại cho cô nhóc kia. Nhưng tay anh lại nhanh hơn một bước, nhét luôn đồ vào túi quần.
