Quân Hôn Ngọt Lịm: Trà Xanh Bạch Liên Hoa Làm Báu Vật Sủng Ái Thập Niên 70 - Chương 28
Cập nhật lúc: 27/03/2026 07:03
Anh khựng lại, cất lời: "Không liên quan tới cậu."
Kiếm thời gian bảo cấp dưới khác trả cho cô?
Nhưng hễ nghĩ tới hàng chữ thêu xiêu vẹo trên đó, đây có thể coi là vật phẩm riêng tư của con gái nhà người ta, mà thuộc hạ của anh lại toàn đàn ông con trai.
Sầm Thời bỗng thấy hơi khó nghĩ.
Hạ Vĩ vừa lái xe vừa đ.á.n.h giá Sầm Thời qua kính chiếu hậu, vẫn đang do dự xem lát nữa phải nói thế nào với thủ trưởng.
Hay là mở lời dò hỏi xem?
Hạ Vĩ hắng giọng, có lẽ hơi dùng sức nên Sầm Thời ngồi phía sau bỗng hiếm hoi quan tâm một câu: "Không khỏe à?"
Hạ Vĩ cuống quýt đáp: "Không có, không có!"
Nếu không phải đang vờn vô lăng thì anh ấy muốn vã mồ hôi hột luôn rồi đấy.
Nhưng điều này cũng khiến anh ấy tìm lại được chút lý trí.
Đừng thấy Đoàn trưởng Sầm bây giờ tâm trạng đang vui vẻ, lát nữa hễ nhắc tới chuyện xem mắt anh đảm bảo lật mặt ngay lập tức.
Hồi trước hễ thủ trưởng bắt Sầm Thời đi xem mắt là anh không chịu dẫu chỉ một lần, thái độ thể hiện vô cùng mất kiên nhẫn.
Nếu anh ấy hỏi thẳng thừng "Đoàn trưởng, anh thấy Khương Thanh Nhu kia thế nào?", chắc chắn Sầm Thời sẽ sinh lòng cảnh giác ngay.
Hạ Vĩ suy nghĩ đắn đo, cuối cùng quyết định tịt ngòi luôn cho xong.
Đến quân khu, Hạ Vĩ đỗ xe xong liền cùng Sầm Thời sóng vai đi về phía trước. Nhưng đến trước tòa nhà văn phòng, anh ấy bỗng dừng lại: "Đoàn trưởng, anh lên trước đi, tôi còn chút việc cần làm."
Sầm Thời ngoảnh lại, nhạt nhòa nhìn Hạ Vĩ.
Chính ánh mắt này cũng đủ làm Hạ Vĩ hoang mang lo sợ. Anh ấy cố tỏ vẻ bình tĩnh bịa ra một lý do: "Đoàn trưởng Lưu bảo tôi mang danh sách trúng tuyển hôm nay nộp cho ngài ấy. Anh cũng biết đấy, ngài ấy phải chịu trách nhiệm biên đạo chương trình cho đêm hội Nguyên Đán mà!"
Đoàn trưởng Lưu chính là đoàn trưởng của Đoàn Văn Công, ngài ấy cần nắm danh sách này cũng chẳng có gì bất ngờ.
Sầm Thời gật đầu: "Về nghỉ sớm đi."
Hạ Vĩ mừng rỡ gật đầu lia lịa: "Vâng!"
Sầm Thời quay người, sải đôi chân dài rảo bước rời đi. Anh là đoàn trưởng nên nơi ở cũng khác biệt. Sầm Thời sống trong căn nhà được phân cho ở bên cạnh quân khu.
Căn nhà lớn có cả sân vườn cơ đấy!
Điều này khiến Hạ Vĩ vô cùng ngưỡng mộ, nhưng ngưỡng mộ thì có ích gì chứ? Mình làm gì có bản lĩnh đó!
Nhìn bóng lưng Sầm Thời xa dần, Hạ Vĩ vội vã gõ cửa phòng làm việc của thủ trưởng.
Gần như ngay khi vừa gõ cửa, bên trong đã vang lên một giọng nói tràn đầy trung khí: "Vào đi."
Hạ Vĩ cuống quýt mở cửa bước vào.
Vệ Thủ trưởng thấy Hạ Vĩ liền vội vàng đặt tệp tài liệu trong tay xuống hỏi: "Thế nào? Thằng nhóc Sầm Thời có ưng mắt được cô nào không?"
Hạ Vĩ nhìn dáng vẻ thủ trưởng thà ném cả công việc sang một bên cũng phải tìm đối tượng cho Đoàn trưởng Sầm, trong lòng bỗng chốc dâng lên niềm kính nể sâu sắc.
Anh ấy thầm nghĩ, chuyến này mình thực sự mang trọng trách nặng nề rồi đây.
Nếu bảo trước lúc bước vào còn chút do dự, thì lúc này Hạ Vĩ hoàn toàn gạt bỏ hết mọi trăn trở, há miệng bắt đầu thao thao bất tuyệt:
"Thủ trưởng, chú không biết đâu, hôm nay suốt kỳ sát hạch Đoàn trưởng Sầm gần như ngủ từ đầu đến cuối. Đúng kiểu chẳng có hứng thú với bất kỳ ai, đừng nói là hé mí mắt, đến cả tư thế ngủ cũng chẳng buồn đổi lấy một cái..."
Nghe đến đây, lòng Vệ Thủ trưởng nguội lạnh quá nửa. Ông xua xua tay, giọng nói như già đi mấy tuổi: "Được rồi được rồi, cậu đừng nói nữa, tôi hiểu rồi. Thằng nhóc này cố tình không chịu tìm đối tượng đây mà! Than ôi, tôi biết ăn nói sao với cha mẹ đã khuất của nó đây."
